Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 636: Lần thứ hai ra biển

Chương 636: Lần thứ hai ra biển
Kiều Hi đi rất nhanh, đem tiền bồi của mấy người Cát Ân giao lại, trả cho Tiểu Tằng chi phiếu 100 vạn đặt cược trước đó, lại mở thêm một tờ 300 vạn.
"Ha ha ha, Grandet (keo kiệt) đại phóng m.á.u, đoán chừng Kiều Hi một thời gian rất dài sẽ mất ngủ." Cát Ân rất là cao hứng.
Cùng Ngô Thủy Căn hẹn xong ngày mai về nhà ăn cơm, đối phương dẫn mình thắng tiền trở về nhà, Triệu Cần thì trở lại bàn của Dư Phạt Kha.
Nhận chi phiếu 300 vạn Dư Phạt Kha đưa tới, Triệu Cần cười hỏi: "Sẽ không phải là không thể thực hiện chứ?"
"Chi phiếu không có vấn đề, ta hỏi Lạp Đạt Nhĩ, hắn cũng quen biết Kiều Hi, nói đối phương không dám ở phương diện này giở trò, bất quá ngày mai ngân hàng mở cửa, có thể gọi điện thoại x.á.c nhận một chút."
Triệu Cần liếc mắt nhìn đồng hồ treo ở quán bar, đã 11 giờ, lúc này đã có người lần lượt rời đi, dù sao ngày mai còn phải bận.
"Chúng ta cũng về thôi." Dư Phạt Kha ngáp một cái nói.
Triệu Cần gật đầu, ghé tai Cát Ân nói nhỏ một câu, Cát Ân đi tới trước mặt lão Tạp Nhĩ, "Lão Tạp Nhĩ, hôm nay sổ sách ông cứ ghi lại, đêm mai ta xuống thuyền tới lấy tiền, nhớ, chỉ cho bọn họ uống, không được đóng gói mang về."
"Yên tâm đi Cát Ân, sẽ không để ông khó xử."
Cát Ân hài lòng gật đầu, cảm giác hôm nay là một ngày tốt nhất trong cuộc sống của mình ở Dennis, thuyền của mình một ngày thu hoạch bốn con cá lớn, đại đại nổi danh một phen, Triệu và những người còn lại là người hào phóng, chia một đuôi cá ngừ vây xanh, mà bọn họ chỉ để lại một phần nhỏ, còn lại đều giao cho mình làm ân tình.
Buổi tối hưởng thụ toàn quán bar mọi người chúc mừng và lấy lòng, không ngờ còn có niềm vui bất ngờ, lại kiếm được hơn ba ngàn đô la Mỹ.
Hắn lái xe, đi theo Đề Mẫu phía sau, đưa mấy người Triệu Cần về biệt thự, ước hẹn cẩn thận ngày mai 6 giờ rưỡi ra biển, lúc này mới trở về nhà.
Khi tắm rửa, Triệu Cần qua gương liếc mắt nhìn bên phải của mình, nơi đó có một khối nhỏ tím xanh, chính là dấu vết bị người ám toán bằng vật tay lưu lại. Không ngờ còn có người sử dụng ám khí, hắn lại từ trong túi quần móc ra một hòn đá nhỏ nhìn.
Tắm rửa xong, hắn trước gọi điện thoại cho nhà, lão cha nói mọi chuyện đều tốt, anh cả và Lão Miêu đã ra biển ba ngày. Trong lời nói có chút lo lắng cho hắn ở nước ngoài, dặn dò hắn về sớm một chút.
Cúp điện thoại, lại nhắn tin cho Trần Tuyết, hai người nói chuyện thời gian tương đối lâu cho đến khi Dư Phạt Kha đến gõ cửa, hắn lúc này mới cúp máy.
"Có chuyện gì?"
"Lạp Đạt Nhĩ nói với ta, tên Kiều Hi kia là một kẻ hay trả thù nên hắn đề nghị chúng ta ngày mai tốt nhất nên về Philadelphia."
Triệu Cần nhíu nhíu mày, trầm ngâm, trở về đương nhiên là ổn thỏa nhất, 'mạnh long không ép địa đầu xà', hồi lâu hắn nhìn về phía Dư Phạt Kha hỏi: "Ý ngươi tính sao?"
Dư Phạt Kha ngồi ở một bên ghế, không trả lời ngay, mà là móc ra một điếu thuốc đưa cho Triệu Cần.
Triệu Cần có chút ngạc nhiên, Dư Phạt Kha không vội mở miệng, đây là vẫn còn muốn ở lại à, quả nhiên hắn vừa châm điếu thuốc,
Liền nghe người kia nói: "A Cần, ngày đó ngươi ở trên thuyền nói, cá ngừ vây xanh bán đến Nhật Bản thật có giá chênh lệch lớn như vậy sao?"
"Ngươi có ý tưởng, chút tiền lẻ này mà ngươi cũng nhớ thương?"
"Tiền lẻ à! Ta để người điều tra mỗi năm Nhật Bản nhập khẩu cá ngừ vây xanh ước chừng 1200 tỷ yên, quy ra thành đô la Mỹ cũng có khoảng 9.5 tỷ, gần 10 tỷ đô la thị trường tính là nhỏ à?"
Triệu Cần gãi gãi đầu, coi như một tỷ đô la Mỹ, cũng đâu phải toàn từ nước Mỹ nhập khẩu.
Một thời gian rất dài, Trung Quốc kỳ thực cũng là nước xuất khẩu cá ngừ vây xanh, bất quá qua vài năm nữa tình thế sẽ đảo ngược, nhu cầu thị trường cá ngừ vây xanh trong nước tăng mạnh, ngược lại sẽ phải nhập khẩu từ Nhật Bản.
Nghĩ tới đây, Triệu Cần đột nhiên có chút minh ngộ nhìn về phía Dư Phạt Kha, "Ngươi cho rằng thị trường trong nước cũng có cơ hội?"
Dư Phạt Kha cho hắn một ánh mắt 'ngươi cũng không ngu ngốc', "Sớm bố cục đi nha."
Triệu Cần thở dài một tiếng, "A Kha, đáng đời ngươi có thể phất tài, ta tùy tiện nói một câu, mà ngươi lại thấy được thị trường lớn như vậy."
"Lời này nghe lọt tai, nói thêm vài lời đi."
"Cút! Vậy ngươi định làm thế nào?"
Dư Phạt Kha lắc đầu, "Tạm thời vẫn chưa nghĩ ra, biết chủ ý ngu ngốc của ngươi nhiều, nên nghĩ đến thương lượng với ngươi một chút."
"Ngươi không sợ hai ta ở đây m.ư u đ.ồ, đến lúc đó lại chịu hắc thương của Kiều Hi?" Triệu Cần nhớ rõ, ở quán bar Cát Ân có nói, ba nhà thu mua cá ngừ vây xanh, Kiều Hi đều có phần.
"Trên đất liền hắn không dám, bởi vì chúng ta bên cạnh một mực không thiếu người, trên biển nha, cũng trùng hợp, hai ngày trước mấy chiếc thuyền đánh bắt cá ngừ vây xanh ở New York xảy ra xung đột, nên bắt đầu từ ngày mai, tất cả mọi người không được mang v.ũ k.hí ra biển."
Đây chính là lợi ích của việc có người quen, chắc chắn là Lạp Đạt Nhĩ biết được tin tức báo cho Dư Phạt Kha.
"Lạp Đạt Nhĩ nói với ngươi điều này làm gì? Hắn cũng muốn tham dự?"
"Còn có ngươi nữa, ba bên chúng ta góp vốn, Lạp Đạt Nhĩ chiếm bốn thành, hai ta mỗi người ba thành, làm không?"
Không ngờ còn có thể kéo cả mình vào, Triệu Cần do dự một lát vẫn là cự tuyệt, vượt quá khả năng của mình, mà lại dạng sinh ý này rõ ràng mình không có khả năng nhúng tay vào.
"A Cần, vốn đầu tư không cần quá nhiều tiền đâu, dù sao hôm nay ngươi cũng thắng 300 vạn, số vốn ban đầu đã đủ." Dư Phạt Kha vẫn muốn lôi kéo hắn cùng tham gia.
Nguyên nhân có hai điểm, một là thật muốn dẫn Triệu Cần cùng phát tài, hai là có Triệu Cần tham gia, hắn cũng càng có thêm tự tin, bởi vì nhìn như cổ phần của Lạp Đạt Nhĩ trong ba người nhiều nhất, nhưng hai người gộp lại thì đã hơn một nửa, Triệu Cần không tham dự, Lạp Đạt Nhĩ sẽ không để Dư Phạt Kha một mình nắm giữ sáu thành cổ phần.
Triệu Cần cười khổ gật đầu, đại khái cũng hiểu ý hắn, "Được thôi, nếu thua lỗ thật thì mỗi ngày ta sẽ đến nhà ngươi ăn cơm."
Lại trò chuyện một lúc, gần một giờ hai người mới riêng phần nghỉ ngơi.
… Ngày thứ hai, mấy người rời giường thu thập một chút, mang theo đồ đạc đến bến tàu, Cát Ân đã đang kiểm tra thuyền.
"Giấy báo dầu đâu?" Tiểu Tằng hỏi.
Mỗi ngày Cát Ân thêm dầu xong, sẽ đưa giấy báo dầu cho Tiểu Tằng trả lại, về việc có mờ ám hay không, những người này làm ăn có uy tín, dù có tâm tư xấu, Triệu Cần cũng có thể tính được tiền xăng cho một chuyến ra biển không sai lệch là bao.
"Hôm nay tiền xăng tôi mời." Cát Ân cười nói.
Triệu Cần nghe vậy cũng không khách sáo, một ngày tiếp xúc xuống, Cát Ân tuy có hơi lắm mồm, nhưng người có cảm giác vẫn rất đơn thuần. Nếu thật sự muốn tham gia vào con đường phát triển cá ngừ vây xanh, ngược lại có thể kéo Cát Ân vào đội.
"Triệu, đã có không ít người đang hỏi thăm về phương vị câu cá của chúng ta rồi, tôi không có cách nào che giấu, cũng không thể giấu được."
Cát Ân có chút xấu hổ, đặc biệt là khi nhìn thấy hộp cơm hôm nay lại có phần mình càng cảm thấy áy náy.
Triệu Cần cười vỗ vai hắn một cái, "Vậy có nghĩa là hôm nay phía Đông Nam sẽ có rất nhiều thuyền đánh cá?"
"Chắc là vậy."
"Được, vậy chúng ta đi phía Đông."
Cát Ân lộ vẻ kinh ngạc, hôm qua ở đó bọn họ đã câu được bốn con, đó là khu đất báu phát tài đấy, đang nghĩ muốn khuyên nhủ một câu, đã thấy Triệu Cần đã cùng Dư Phạt Kha đang nói chuyện nhỏ cái gì đó.
"Cát Ân, ông nên biết Triệu và Dư là tỷ phú, mục đích chính khi đến đây của họ vẫn là chơi thôi." Đề Mẫu nhắc nhở một câu.
Cát Ân giật mình, đúng vậy a, người ta vốn dĩ không đặc biệt quan tâm thu hoạch, căn bản không dựa vào thu hoạch mà sống.
Bạn cần đăng nhập để bình luận