Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 662: Bàn đánh bài

Chương 662: Bàn đánh bài Nhìn lão đạo rời đi, Triệu Cần ngây người ra một hồi lâu mới cười ha hả hai tiếng, đây chẳng lẽ chính là dạo chơi nhân gian, giả khờ không điên? Lão đầu rất có mị lực, là cái kiểu người khi tiếp xúc lại, đặc biệt khiến người ta cảm thấy thân cận, rất kỳ quái. Nghĩ lại những lời lão đầu đã nói trước đó, mình không phải người trường thọ, ai da, hình như có ẩn ý gì đó a.
"Thế nào?" Dư Phạt Kha mang vẻ mặt tươi cười cổ quái đi tới rồi hỏi.
Triệu Cần ngẩn người, lập tức lắc đầu.
"Ha ha, cha nuôi ta thế mà còn tin cái này, đi ngủ sớm nghỉ ngơi chút đi, dưỡng đủ tinh thần, ta xem có thể nhờ đạo sĩ kia bói cho ta một quẻ không, còn rất thú vị đấy." Không đợi Triệu Cần nói gì, Dư Phạt Kha lại vội vàng đi.
Triệu Cần cũng không còn hứng thú đọc sách, dứt khoát nằm xuống đi ngủ, một đêm này trằn trọc mãi mới ngủ được, hắn thế mà lại mơ, mình thân ở một tòa tiên sơn, xung quanh sương mù lượn lờ, dưới chân không vắng vẻ. Ngay lúc hắn nghĩ gọi người, kết quả sau lưng đột nhiên truyền đến một giọng nói, "Ai bảo ngươi chiếm dụng thân thể ta, mau trả thân thể cho ta."
Trong nháy mắt tỉnh giấc, kết quả phát hiện bên ngoài trời đã sáng choang. Có chút tỉnh táo, rời giường rửa mặt một phen, hắn đi xuống lầu bắt đầu treo quyền, nghĩ vận động ra một thân mồ hôi hẳn sẽ tỉnh táo hơn, kết quả lại đụng ngay lão đạo đang đi tản bộ, nhìn thấy hắn đánh quyền, hai mắt lão đạo sáng lên đi đến gần quan sát, một lát sau liền lớn tiếng lắc đầu, "Không đúng, không đúng, sao ngươi lại dùng man lực vậy?"
Triệu Cần mắt điếc tai ngơ, lại nghe lão đạo nói tiếp: "Ngươi luyện như thế là làm tổn thương cơ thể đấy."
Lần này không thể không dừng lại, quả quyết thu tay lại nhìn về phía lão đạo: "Thật hả? Ta luyện tập cũng sai à?"
"Luyện tập không sai, nhưng cũng phải theo lẽ tự nhiên, mỗi một thức, mỗi một quyền phải hợp với đạo trời, ngươi lại mỗi chiêu đều cố gắng hết sức, lâu dần sẽ thương thân."
"Lão đạo, cái này của ta gọi là chim thể quyền, vốn là một môn võ thuật trong quân đội."
"Nói bậy." Lão đạo phản bác một câu, sau đó tùy ý bày một tư thế, rồi treo quyền, hoàn toàn giống với vừa rồi Triệu Cần đánh, Triệu Cần đánh ra có một loại khí thế núi lở, còn ở trong quyền của lão đạo, hắn lại thấy được sự nhường nhịn và bao dung, rất kỳ lạ.
"Hiểu chưa?"
Triệu Cần mờ mịt, thật thà lắc đầu, "Không hiểu."
Vốn nghĩ rằng lần này đáp lại sẽ bị lão đầu mắng một câu, kiểu như gỗ mục không thể điêu khắc được gì đó, không ngờ lão đạo lại cười hắc hắc, nói một câu, "Không hiểu thì đúng rồi, ngươi đi Long Hổ sơn ta nói chuyện tiếp."
Đi theo lão đầu cùng đến phòng ăn ăn điểm tâm, đối với bữa sáng kết hợp kiểu phương Tây, lão đạo lại lảm nhảm chê bai vài câu. Sau bữa ăn, lão đạo liền đi, không phải trở về phòng mà là ra sân bay.
Triệu Cần thì về phòng mình, cả buổi trưa Dư Phạt Kha đều không xuất hiện, tựa hồ là sợ mang đến áp lực cho Triệu Cần. Mắt thấy sắp đến giờ ăn cơm, tên kia vẫn không có mặt, Triệu Cần không vui đi gõ cửa, "Ta nói ngươi cần thiết thế à?"
"Cha nuôi ta nói bây giờ ngươi cần thanh tịnh."
"Có chuyện gì lớn đâu, các ngươi làm vậy mới khiến ta có áp lực đấy, đi thôi, cùng đi ăn cơm."
Dư Phạt Kha thấy người ta đã tìm đến tận cửa đành phải đi theo, hai người xuống lầu đi ăn cơm. Sau bữa ăn lại nghỉ ngơi một hồi, thấy sắp đến hai giờ rưỡi, hai người xuất phát đến sảnh cược mà khách sạn đã bố trí sẵn.
Giờ phút này, trong sảnh đã có không ít người đến, Hàn Thuận Bình thấy hắn tiến đến liền đi tới gần, "A Cần, mấy cái poker tôi đã sắp xếp chuyên gia kiểm tra qua, không có vấn đề gì. Cậu... cậu cứ xem như là bỏ ra một trăm triệu để chơi một ván, có chỗ nào khác lớn thì cứ để người của công ty gánh vác."
Nhìn thấy đối phương đang mang vẻ mặt lo lắng, Triệu Cần tâm tư khẽ động, "Người đối diện mời đến thay mặt đánh cược có chút danh tiếng."
Dư Phạt Kha vừa trò chuyện vài câu với Wood ở bên cạnh, lúc này chen lời nói: "Thảo nào Kiều Hi và hiệp hội ngư nghiệp có thể mạnh tay cược với ta như vậy, bọn họ mời Denzel đến." Vừa nói, vừa chỉ vào người đàn ông có râu quai nón ở bên cạnh.
Triệu Cần nhìn theo, chỉ thấy một người nước ngoài khoảng 30 tuổi, mặt hơi dài, râu quai nón được chăm chút kỹ càng, cũng chỉ là một cái mũi hai con mắt, không nhìn ra có gì khác biệt. Denzel cũng vừa lúc nhìn sang, mỉm cười với Triệu Cần.
"Tên này rất lợi hại?"
"Vua bài poker hai giải liên tiếp ở Las Vegas, bất kể là chơi bài Đức hay là all in, đều vô cùng lợi hại."
Triệu Cần nghĩ bụng, loại trừ khả năng gian lận thì chắc chắn là đối phương tính toán rất giỏi, nắm chắc xác suất rất cao, đương nhiên chơi bài còn phải để ý đến tâm lý đối thủ, dù sao cũng không ít người thích chơi ăn gian.
"Đừng lo lắng, chỉ là nói hắn có tỉ lệ thắng hơi cao hơn một chút, chứ không phải đại biểu là chúng ta sẽ thua."
"Giữ vững tâm lý, đừng quá áp lực." Hàn Thuận Bình lại một lần nữa nhắc nhở, trên bàn đánh bài mà tâm tính không tốt thì chắc chắn thua.
Ngay lúc này, người của khách sạn nhắc nhở thời gian đã đến, hai bên bắt đầu vào chỗ, Hàn Thuận Bình dẫn theo Dư Phạt Kha ngồi xuống khu quan chiến đã chuẩn bị kỹ càng bên phải, còn bên trái là Kiều Hi, Lạp Đạt Nhĩ và những người khác.
Người chia bài là một cô gái cao gầy xinh đẹp, hơi giống Megan Fox, thuộc mẫu người Triệu Cần thích. Giờ phút này bài của hai bên đều đã được chia xong, chờ hai người vào chỗ, cô nàng đứng ở giữa hộp bài giới thiệu luật chơi cho hai người.
Nói một cách nghiêm chỉnh thì All in thuộc kiểu chơi của Hong Kong, ở nước Mỹ phần lớn lấy bài Đức làm chủ. Trước đó mười mấy năm, những phim cược kiểu Hong Kong càn quét toàn bộ Đông Nam Á, thậm chí thị trường CD ở Mỹ và châu Âu cũng rất khả quan, dần dần có nhiều người chơi All in, cuối cùng được xếp vào các trò cược thông thường ở Las Vegas.
Người chia bài dùng tiếng Anh nói một hồi, sau đó chuyển sang tiếng Trung, "Triệu tiên sinh, mỗi người đặt cược 100 triệu, sau khi đặt xong thì bắt đầu, mỗi ván đặt cược cơ bản là 1 triệu, quy định thời gian là hai tiếng, kết thúc lúc 5 giờ chiều, ai nhiều tiền hơn thì thắng. Thưa tiên sinh, ngài có chỗ nào không rõ không?"
Triệu Cần lắc đầu, liếc mắt nhìn những quân bài trong tay, thấp nhất là 50 vạn một quân, hiển nhiên đây là mệnh giá cược thấp nhất. Nghĩ đến ý định trong lòng, hắn nhíu mày, nhiều tiền mệt mỏi, cho nên vội vàng mở miệng nói: "Vậy có thể giúp tôi sắp xếp một người gom bài được không."
Người chia bài ngẩn người, lập tức lại nhìn sang người ngồi ở sau lưng theo dõi, một lát sau mới trả lời: "Được, xin chờ một lát."
Không bao lâu, lại có hai cô gái xinh đẹp bước vào, đứng bên tay trái của Triệu Cần và Denzel.
Denzel từ khi lên bàn, ánh mắt luôn nhìn về phía Triệu Cần, tựa hồ đang quan sát mọi hành động, cử chỉ của đối phương, để từ đó đánh giá thói quen của Triệu Cần. Chủ yếu là bên thuê người cũng không cung cấp quá nhiều thông tin hữu ích.
Kiều Hi nói Triệu Cần hơi ngông cuồng và rất khỏe, Lạp Đạt Nhĩ nói Triệu Cần rất giỏi ngụy biện. Hôm qua, khi anh ta đi đến cảng cũng hỏi thăm, nghe Kha Đa, Cát Ân nói thì tất cả đều cảm kích Triệu Cần. Còn bây giờ, cảm giác đầu tiên Triệu Cần cho anh ta là háo sắc, bởi vì dù là vừa nãy nhìn người chia bài hay việc đòi hỏi có người giúp mình gom bài đều chứng minh điểm này. Thứ hai là cảm giác xem thường, bởi vì tên này từ nãy đến giờ chưa từng nhìn thẳng vào mặt anh ta, cho dù hai người đang ngồi đối diện. Không hiểu sao trong lòng có chút không thoải mái, mình đường đường là vua poker, ai cho cậu tư cách nghênh ngang vậy?
Triệu Cần rất oan uổng, bởi vì hễ nhìn thấy râu quai nón của Denzel là cảm thấy cằm mình hơi ngứa, muốn lấy dao cạo đi giúp hắn cái bộ râu ria kia.
"Đến giờ rồi, mời hai vị đặt cược."
"Triệu tiên sinh, tôi giúp anh đặt cược." Cô gái bên cạnh lên tiếng.
Triệu Cần gật đầu, trong lòng thầm than khách sạn này chu đáo thật, mặc kệ là người chia bài hay người ngồi bên cạnh, nói tiếng Trung đều rất tốt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận