Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 765: Cưỡi hổ xuôi nam

Chương 765: Cưỡi hổ xuôi nam
Con hổ coi như là tương đối phối hợp, tuy nhiên chân trở lại vị trí cũ rất đau, nhưng nó vẫn là khống chế được không có lộn xộn, chẳng qua là hô hấp càng ngày càng ồ ồ.
Triệu Cần Tiên đem chân trở lại vị trí cũ, sau đó mở hệ thống, bắt đầu hướng con mèo lớn đưa vào may mắn giá trị.
Thân hình con mèo lớn vốn là còn có rất nhỏ run rẩy, này sẽ tựa hồ cảm nhận được thân thể đang từ từ biến tốt, rõ ràng lại một lần phát ra như là con mèo nhỏ giống như rên rỉ.
Ba phút tả hữu, Triệu Cần tiêu hao 800 chút may mắn giá trị, làm số liệu hệ thống không hề có biến hóa, hắn lúc này mới cầm lấy chân con hổ, ở trên đầu nó nhẹ vỗ một cái, "Được rồi, về sau chú ý một chút, còn có đừng đi tai họa đồng hương dê bò, trong rừng hươu nai à… còn chưa đủ ngươi ăn đúng không, dù sao ngươi ăn hết cũng sẽ không bị bắt."
Thì thầm một hồi, Triệu Cần nâng người lên lui về phía sau một bước, vốn đang nằm sấp con hổ thoáng cái trở mình đứng lên, tựa hồ vì nghiệm chứng xem có phải đã hoàn toàn khỏe, nó còn ở bên cạnh vòng vo vài vòng, rồi liền đối mặt với Triệu Cần đứng bất động.
"Nông phu và rắn, Đông Quách tiên sinh và Sói, có muốn ta kể ngươi nghe một chút không, ngươi cũng đừng lấy oán trả ơn. Tốt rồi, ngươi đi chơi đi, ta cũng muốn tiếp tục làm việc, lại nói cái chỗ phá núi kia có dã sơn sâm ngươi biết không, khó kiếm quá."
Triệu Cần không quay người, vẫn là không dám đưa lưng về phía hổ, mà là cứ như vậy lui về phía sau kéo ra khoảng cách, rồi nhặt lên ba lô đeo lên lưng, lại lần nữa phất phất tay với con hổ đang đứng ở đó không nhúc nhích.
Hắn đang định quay người, mắt liếc xéo đột nhiên phát hiện hổ xòe chân, hắn rất nhanh vừa để ba lô xuống, cầm Sa Sạn ở trong tay.
Kết quả, hổ cũng không có rõ ràng đánh ra động tác trước, tựa hồ là sợ hắn hiểu lầm, cho nên đi tới rất chậm, đi hai bước sẽ dừng một chút, xác định hắn không hiểu lầm, lúc này mới lại cất bước.
Yết hầu ở chỗ sâu trong, vốn phát ra những âm thanh giống như tiếng bò kêu Ùm… ụm bò… ò…, tận lực thêm vào một loại tiếng chít chít đặc biệt, là do khí thổi từ mũi khi miệng khép kín mà thành, hai loại âm thanh này hoàn toàn khác tiếng gào thét lúc nó kinh ngạc uy hiếp đối thủ.
Triệu Cần tự nhiên nghe không hiểu ý nghĩa của những thanh âm khác nhau này của hổ, nhưng hắn đại khái có thể cảm giác được, đối phương không có ác ý.
Hắn không buông Sa Sạn, mà là để tay cầm vũ khí rủ xuống, tỏ vẻ mình không chủ động công kích.
Rốt cục hổ vẫn đi tới bên cạnh hắn, sau đó vòng quanh hắn hai vòng, ngay sau đó nhẹ nhàng khẽ nâng đầu, ngậm lấy vạt áo của hắn, rồi lại nhẹ nhàng kéo kéo.
"Ngươi muốn ta đi với ngươi?" Tiểu Mỹ cũng như vậy, trước kia con rái cá cũng vậy, cho nên Triệu Cần đại khái đoán được tâm tư của đối phương.
"Tốt, ngươi buông ra, phía trước đi đi, ta ở phía sau." Triệu Cần vừa rồi cũng không nhìn kỹ đây là hổ đực hay hổ cái, còn tưởng nó cũng muốn mình đi cứu đồng loại thôi, những lời này cũng đang thăm dò, xem hổ có phải thật sự nghe hiểu hắn nói không.
Quả nhiên, hổ buông lỏng vạt áo hắn ra, rồi đi về hướng nam cất bước đi, đi vài bước lại quay đầu nhìn Triệu Cần, thấy ba lô của hắn còn ở trên lưng, lúc này mới lại cất bước.
Vừa mới bắt đầu khá tốt, một người một hổ giữ tốc độ đều đặn nhanh chóng tiến lên, cách nhau đại khái mười bước.
Thời gian trôi qua, bước chân hổ càng lúc càng nhanh, Triệu Cần tuy thân thể tốt, nhưng hai chân thật có chút không so được với bốn chân, hơn nữa đường núi gập ghềnh, hắn cũng không chạy nổi.
"Ta nói ngươi chậm chút." Hắn vừa hô, hổ liền dừng lại, chờ hắn tới bên cạnh, hổ lại một lần ngậm vạt áo hắn, lần này không phát ra âm thanh gì, chỉ trợn mắt to như bánh bao, nhẹ nhàng lắc lắc.
"Ngươi có ý gì vậy…?" Triệu Cần thật sự không hiểu.
Thấy hắn hỏi, hổ buông vạt áo hắn, sau đó trực tiếp lăn hai vòng trên mặt đất, rồi đi đến bên cạnh một cây, dùng lưng tựa vào cây.
Triệu Cần vẫn không hiểu, lát sau trong lòng khẽ động, "ngươi là muốn chở ta đi?"
Hổ lại một lần phát ra tiếng chít chít, rồi đi đến bên cạnh hắn đứng yên.
"Đừng thấy ta gầy, ta rất nặng đó, tuy đối với ngươi nặng thì không thoải mái, ngươi có được không vậy…?"
Hổ nghiêng đầu nhìn hắn, trong mắt như đang thúc giục hắn nhanh lên.
Triệu Cần không do dự nữa, trực tiếp nằm sấp trên lưng hổ, hai tay ôm cổ nó, ngay sau đó hai chân kẹp chặt như cưỡi ngựa, "Hổ tử, xuất phát."
Hổ như là được lệnh, mở bốn chân, vừa bắt đầu hình như sợ Triệu Cần té xuống, cho nên nó chỉ chạy chậm, xác định Triệu Cần an toàn, nó càng chạy càng nhanh.
Triệu Cần cũng cảm giác gió bên tai vù vù, trên đường thỉnh thoảng gặp động vật nhỏ, đều nhanh chóng bỏ chạy.
Hắn hơi nâng người, đột nhiên cảm thấy mình là Vua của mảnh đất này, đến thị sát lãnh địa, vừa thấy cảm giác này, trong lòng vui vẻ, phấn khởi, mới lạ, trong đầu nhớ lại không ít thành ngữ về hổ, cáo mượn oai hùm, đâm lao phải theo lao, không đúng, mình bây giờ hẳn là cưỡi hổ xuôi nam, ha ha.
Tuy hổ chạy trốn rất nhanh, nhưng một chút cũng không xóc nảy, Triệu Cần buông một tay, nhẹ vỗ đầu nó, "cho ngươi đặt tên nhé, Hổ tử không được, trùng tên, à đúng rồi, ngươi là hổ đực hay cái vậy, vậy gọi ngươi Chiến Thần được không, tên này đủ khí phách đó."
Tựa hồ rất hài lòng với cái tên này, hổ lại một lần phát ra tiếng kêu Ùm… ụm bò… ò….
"Lại nói người nước ngoài cứ sắp sư tử thứ nhất, ngươi mới thật sự hơn sư tử đó, chắc hơi quá sức nhỉ, sư tử là sống chung, vậy nói, các ngươi xếp hạng thấp, là vì không đủ đoàn kết hả…?"
Nói xong, Triệu Cần nhịn không được cười ha hả.
"Chiến Thần, ngươi muốn đưa ta đi đâu?" Triệu Cần có chút lo lắng, thật sợ Chiến Thần đưa hắn đến chốn thâm sơn cùng cốc, sau đó nó chạy mất, đến lúc đó mình lạc đường, chắc phải làm người rừng trong núi lâu lắm đó.
Chiến Thần tự nhiên không thể trả lời hắn, chỉ đưa hắn tiếp tục đi về phía nam, Triệu Cần có thể rõ ràng cảm giác, địa thế nơi này càng ngày càng cao, lại chạy nửa giờ, Chiến Thần bắt đầu chậm chân, rốt cục đến một nơi tương đối bằng phẳng, nó dừng lại.
Triệu Cần trở mình xuống, thò tay gãi nhẹ đầu Chiến Thần, mặt có chút hối hận, "đây là đâu vậy?"
Từ trong mũi Chiến Thần phát ra hai tiếng chít chít, sau đó bước vài bước, liền dùng móng bắt đầu đào bới một cây cỏ... mà bắt đầu, Triệu Cần nhìn lướt qua, ngay sau đó trợn to hai mắt, nhân sâm? Đinh lăng?
Hắn nhanh bước lên trước cẩn thận phân biệt, xác định là lá nhân sâm, lập tức quát bảo ngưng lại, "Chiến Thần đừng nhúc nhích."
Nhân sâm nằm sát đất, rễ cây nhiều, hắn rất sợ Chiến Thần sơ ý làm đứt bộ rễ.
Chiến Thần rất nghe lời, bảo không di chuyển thì nó không hề nhúc nhích, mà dời bước sang một bên, trực tiếp nằm xuống đất nghỉ ngơi.
Triệu Cần nghĩ, móc một bình nước, đào một hố nông trên mặt đất, rồi lấy một túi nhựa từ trong ba lô trải lên hố, mới đổ nước vào, "Uống đi, Chiến Thần."
Chiến Thần đứng dậy, đi đến hố nước đọng, duỗi lưỡi liếm láp.
Triệu Cần không quan tâm nó nữa, hiện giờ ánh mắt hắn đang nhìn vào cây nhân sâm kia, khiến hắn vô cùng hưng phấn, đây là một cây lục phẩm lá sâm núi, đoán chừng cũng tầm mười năm, hơn nữa nhìn phẩm chất cây, lô đầu chắc chắn không nhỏ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận