Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 03: Tại đại đại trên bờ cát đào a đào a đào

Chương 03: Ở trên bãi cát rộng lớn đào a đào a đào.
Con trai dài mười mấy centimet, có con trưởng thành lớn bằng ngón cái, vẫn là loại mập mạp, trên mình mang theo một đoạn thịt mềm, tay chạm vào một cái liền tự động rớt ra. Cái này thì hắn lại biết, chắc là cái mũi của con trai, dùng để hô hấp. Ngay khi hắn đang hưng phấn vì cuối cùng không cần ‘không quân’ nữa thì màn hình hệ thống lại hiện ra trước mắt, mà hai hàng số liệu lại lần nữa có biến hóa.
Giá trị may mắn: 1+18, giá trị may mắn cơ bản cuối cùng cũng phá con số không;
Điểm cống hiến: 20, trước đó mua xẻng cát đã trở về không. Không ngờ một con trai lại tăng thêm 20 điểm.
Nhìn thấy hai hàng số liệu tăng trưởng, Triệu Cần cao hứng khôn xiết, lần này động lực mười phần, làm càng hăng hái, men theo cái hố trước đó tiếp tục mở rộng ra, nhưng mà đào một hồi, thế mà không còn thu hoạch gì. Hắn không ngốc, biết được phương pháp của mình sai rồi, đào như vậy không phải là cách, cũng không thể đem toàn bộ bãi cát lật một lượt đi.
Chú ý nhìn kỹ bãi cát, rất nhanh liền phát hiện một cái lỗ nhỏ, lớn cỡ móng tay út, nghĩ rằng lần này chắc chắn có đồ vật ở bên cạnh, hắn liền bắt đầu đào lên.
Bãi cát này khá cứng, cho nên sò nằm không sâu, chẳng bao lâu hắn lại móc ra được một con trai, khách quan mà nói con này còn lớn hơn con trước, khoảng hai lượng.
Và theo con trai này bỏ vào thùng, giá trị may mắn biến thành: 2+18.
Thì ra, sử dụng công cụ của hệ thống mỗi khi thu hoạch được một món hải sản, liền có thể tăng thêm một chút giá trị may mắn, quả nhiên là càng cố gắng càng may mắn, ha ha ha.
Bất quá điểm cống hiến vẫn là 20, không thay đổi, Triệu Cần đại khái cũng hiểu được chỉ khi nhặt được loài mới thì mới tăng điểm cống hiến tương ứng. Lúc này, hắn cũng không vội tìm con khác, bởi vì trên bãi cát hắn nhìn thấy một mảng lỗ hô hấp, dù sao cũng phải kiếm chút tiền trước đã. Tiếp tục làm!
Ngồi xổm người xuống, chọn một cái lỗ lớn nhất liền tiếp tục đào, miệng còn khe khẽ ngân nga: "Ở trên bãi cát rộng lớn đào a đào a đào, kiếm chút tiền còm, làm sao cũng không đủ xài. Ở cái chỗ làm nhỏ nhoi đào a đào a đào, ăn bánh của lãnh đạo cùng dưa của đồng nghiệp..."
Mệt mỏi quá, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi, ngay cả cái khăn vải trên mặt cũng gần như thế, nhưng hắn thà nóng còn hơn, cũng không cởi cái áo dài trên người, tia tử ngoại ở bờ biển không phải chuyện đùa, có thể làm người ta lột da.
Miệng đắng lưỡi khô, xui xẻo thật, chỉ lo bảo vệ da quên mang nước, nhìn trên bãi cát còn có không ít lỗ hô hấp, hắn lại không nỡ rời đi.
"Anh, là anh sao?" Một thân ảnh đi tới, cúi đầu nhìn Triệu Cần, giọng nói vẫn mang theo chút không chắc chắn.
Hắn không phải vì trang phục của Triệu Cần, mà là trong ý thức của hắn, Triệu Cần không nên xuất hiện ở đây, lại còn chăm chỉ đào cát như vậy.
Nhìn thấy A Hòa, Triệu Cần như nhìn thấy cứu tinh.
"A Hòa, về lấy chút nước tới, ta khát chết rồi."
"Hả, anh, thật là anh à! Đào gì mà hăng vậy, em về nhà uống là được rồi."
"Nhanh lên đừng nói nhiều." A Hòa thấy không khuyên được, lúc này mới cẩn thận bước đi, trong đầu vẫn đang nghĩ, chẳng lẽ tối qua uống say, anh không cẩn thận bị té một cú, làm hỏng đầu óc rồi?
Triệu Cần tiếp tục đào, thùng của mình đã đầy gần một nửa, ít nhiều cũng phải được ba bốn cân. Lúc này, nước biển đã lên một chút, may mà hôm nay là triều nhỏ, nước biển dâng tới chỗ chân hắn là dừng lại, nếu không thì thật là phiền phức.
Một bên đào vừa mắng A Hòa chậm quá, cuối cùng thì khi hắn lại đào thêm ba con nữa thì A Hòa mới ôm một cái bình nước đi tới.
Hắn đứng lên, phát hiện ngồi xổm quá lâu, eo hơi đau, nhận lấy nước ừng ực mấy ngụm, dễ chịu thở ra từng hơi, đưa bình nước cho A Hòa, hắn dự định làm tiếp, hôm nay dù thế nào cũng phải đào cho đầy một thùng.
"Anh, anh thật không sao chứ?"
"Biến đi." Triệu Cần không vui mắng một câu.
"Anh, hay là em giúp anh đào một lát?"
Triệu Cần ngẩn người, đúng rồi, cái xẻng của mình cho người khác dùng, liệu có tăng thêm giá trị may mắn không?
"Được, vậy em làm một lát, đừng cả ngày chơi bời lêu lổng."
A Hòa nhận lấy cái xẻng nhìn Triệu Cần thật sâu, đối với bốn chữ "chơi bời lêu lổng" này, hắn rất muốn đáp trả một chút.
"A, sao ta đào không được, không đúng, cái này rõ ràng là hang của Ngêu Vương mà?" Mấy phút sau, A Hòa đào được một cái hố không nhỏ, nhưng tay mò mẫm một lúc thì không có gì.
A Hòa chưa từ bỏ ý định, lại đổi một cái lỗ rõ hơn, nhưng mà kết quả cũng giống vậy.
Triệu Cần thở dài, muốn trộm lười cũng không được, xem ra công cụ do hệ thống thưởng chỉ có mình dùng mới được, ngay khi hắn nghĩ như vậy thì màn hình hệ thống lại bắn ra một khung: [Có khóa công cụ vào người này không?]
"Hả?"
[Hệ thống kiểm tra ký chủ đưa công cụ cho người khác sử dụng, sau khi khóa công cụ vào người đó, đối phương cũng nhận được giá trị may mắn tương tự, ký chủ có thể gỡ bất cứ lúc nào.]
Triệu Cần mừng rỡ, còn có chuyện tốt thế này! Không chút do dự, hắn liền chọn khóa, ngay sau đó, liền nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc của A Hòa: "Anh, em đào được rồi ai da, con này mập ghê."
"Không tệ không tệ, cố lên, bán lấy tiền tối nay đi nhậu."
"A, hóa ra anh không có tiền à được, vậy hai ta cùng xem có thể đào được bao nhiêu?" A Hòa nghe xong lời này cũng hứng thú, chọn một cái lỗ rồi ra sức đào.
"Em đào trước đi, ta đi tìm thêm công cụ."
"Anh, anh cứ yên tâm đi, chỗ này giao cho em."
Triệu Cần đi vòng ra phía sau tảng đá lớn trước đó, do dự một chút, lại mua một cái xẻng cát trong hệ thống, cũng tiêu hết 20 điểm cống hiến vừa mới có. Bất quá hắn không hối hận, hiện tại đối với hắn, không có cái gì quan trọng hơn tiền.
"Anh, anh lại tìm thêm được một cái xẻng cát ở đâu ra thế?" A Hòa thấy Triệu Cần quay lại, ngồi xuống bên cạnh đào, tò mò hỏi.
"Nhặt ở cái bãi đá kia, đừng nói nhảm, đào nhanh lên."
"Anh, anh may mắn thật, cái xẻng này mới vậy, mua chắc cũng phải mấy đồng đấy, anh thế mà nhặt được."
"Im miệng, nhanh lên đào."
"Dạ."
Không đầy một lát, A Hòa ném một con trai vào thùng rồi nói: "Anh, hay mình nói chuyện phiếm đi, không thì chán quá."
"Được, nói chuyện gì?"
"Hay là nói về trường đại học xem thế nào?" A Hòa nhỏ giọng nói.
"Đại học à, là nơi có thể giúp em nhanh chóng trưởng thành đấy."
"Vậy rốt cuộc anh với Doãn Na có chuyện gì thế?" A Hòa lại tò mò, bình thường hắn không dám hỏi, hỏi một chút là sẽ bị đánh, hôm nay cảm thấy Triệu Cần có vẻ dễ nói chuyện hơn, nên mới cẩn thận hỏi.
"Không có gì, tự mình không tiến bộ bị người ta bỏ rơi thôi, rất bình thường. A Hòa, em phải nhớ kỹ, tiền là gan của đàn ông, nói gì thì nói, không có tiền thì không được. Chỉ cần em có tiền, mấy em gái xinh đẹp sẽ ‘ô ương ô ương’ lao vào người em, lúc đó em sẽ thấy hoa cả mắt."
"Anh, nghe nói ở trấn có mở tiệm rửa chân, hay là bữa nào em đi xem thử nhé?" A Hòa mặt gian tà hề hề nói.
"Đồ vô dụng."
Triệu Cần hết lời để nói, xem ra thằng nhóc này bị mình làm lệch lạc không ít, vừa nãy nói chuyện tiền bạc hình như vô ích.
"Nhanh lên đào, đào rồi bán lấy tiền, anh dẫn em đi trải nghiệm cái gì gọi là long đích thực truyền nhân."
"Vẫn là đi rửa chân đi, nghe nói còn được vào tay, anh, em còn chưa sờ bao giờ đâu."
"Cút."
Hai người vừa nói vừa đào, Triệu Cần cảm thấy thoải mái hơn so với lúc trước chỉ có một mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận