Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 304: Sớm về nhà

A Hòa và A Thần cũng tham gia đội câu cá, lần này thật sự là cuồng kéo một trận, hầu như toàn là cá chim mắt vàng, mỗi người đều câu được ba bốn con, cộng lại gần trăm cân. “Đừng câu nữa, đến giờ ăn cơm rồi.” Triệu Cần ở bên cạnh thúc giục, một bên đã xới cơm bắt đầu ăn, chờ hắn ăn gần xong, ba người lúc này mới lưu luyến không rời thu cần câu. Triệu Cần ăn xong liền rùng mình máy móc thu neo lái thuyền, hắn muốn qua bên kia thông báo Lão La bọn họ thu lưới. Thuận đường đi một vòng, thuyền của Lão La dừng ở phía bắc đảo, hai người vừa đúng cũng đang ăn cơm, Triệu Cần cho thuyền lao tới. “Chú La, buổi sáng một mẻ thế nào?” Thật ra không cần hỏi, nhìn thấy nụ cười trên mặt Lão La là biết, chuyến này bọn họ thu hoạch khá lắm. “Ha ha, cũng được, kéo được gần hai trăm cân cá da bò nhỏ, cá xương kim cũng trên trăm cân, thêm vào tối hôm qua, coi như là phất lên một chút.” “Ồ, vậy là phát tài thật rồi. Chú La, cháu định thu lưới xong rồi về nhà sớm, nếu các chú không muốn về sớm như vậy, thì bọn cháu về trước vậy.” “Vậy bọn ta đi cùng nhau?” “Được, các chú muốn thu thì có thể muộn hơn một tiếng thu, chúng cháu gom gần mười cái lưới, đi từ giờ còn mất thời gian.” “Tốt, đến lúc đó cùng nhau về, A Cần, chú cùng các cháu ra bến cảng thị trấn bán đi, ở bến tàu trong thôn lộ liễu quá.” “Được thôi, vậy quyết định vậy đi.” Hai bên xác nhận rõ ràng, Triệu Cần lại lần nữa tăng ga, chạy tới chỗ thả lưới của mình. “Hy vọng vẫn có vận may, lại thu được mấy trăm cân cá da bò nhỏ là được.” Triệu Bình lẩm bẩm một câu trong miệng, lại nói thầm bên tai Triệu Cần, rõ ràng là muốn cho hắn nghe thấy. “Đại ca, huynh sợ Lão La thu hoạch vượt quá ta chứ gì.” Bị hắn vạch trần tâm tư, mặt Triệu Bình đỏ lên. Thực ra cũng là lẽ thường tình, dù sao nơi này là thuyền của mình chở bọn họ đến, kết quả làm ầm ĩ cả buổi mà mình lại không có thu hoạch bằng người ta, trong lòng ít nhiều sẽ không cân bằng. Ngươi ăn thịt, không ngại chia cho người khác chút canh, hoặc ít thịt cũng được, nhưng phát hiện người ta chia thịt còn nhiều hơn mình, chắc chắn sẽ khó chịu thôi. “Đại ca, cứ yên tâm đi, không thể nào so được với ta đâu. Ta hai mươi lăm tấm lưới, bọn họ chỉ có hai mươi tấm, lại còn hỏng mất mấy cái không vá lại, chỉ còn mười bảy tấm. Nếu chỉ lấy một lần, thì có thể bọn họ hơn chúng ta, nhưng ba tấm luân phiên tương đương với chúng ta thêm được hai mươi bốn tấm lưới, sao có thể so với ta được.” “Đó cũng khó nói lắm, lưới thu được nhiều cũng không phải quyết định tất cả, ta hai trăm lưỡi câu, so với người ta một ngàn lưỡi câu lúc thu được nhiều cũng là chuyện thường.” “Vậy chẳng phải nói vận may của ta tốt hơn chút, huống chi ta còn có mấy ngàn cân cá đuôi phượng đâu, còn cả con cá chấm đỏ khổng lồ đó nữa, ta không tin bọn họ cũng có.” Triệu Bình thở dài, “Ta cũng không phải đỏ mắt người, chủ yếu là thuyền của ta bốn người, thuyền bọn họ mới hai người, mà thu hoạch lại kém thì mất mặt.” Triệu Cần cười cười, cảm thấy mất mặt thì có mà đỏ mắt cũng có thật đấy, đừng nói là đại ca, muốn Lão La thu được nhiều hơn mình, thì trong lòng hắn cũng sẽ khó chịu. Ta cho phép ngươi sống tốt, nhưng không cho phép ngươi sống tốt hơn ta, người mà, tâm lý cũng như nhau cả thôi. Đến chỗ thả lưới, Triệu Cần tránh vị trí cho A Hòa mở, hắn bắt đầu thu lưới, hiện tại trên thuyền mọi người đã phối hợp ăn ý rồi, chỉ cần thu lưới hoặc thu câu, thì người bắt đầu chắc chắn là hắn. Phao được kéo lên, lát sau cá đi lên, mở đầu vẫn là cá da bò nhỏ, loài cá này có giá nên mọi người đương nhiên vui vẻ. Nhưng mà sau khi thu xong một tấm lưới, thì có một con cá chim mắt vàng năm sáu cân đi lên, mà lại sau đó cá da bò nhỏ hầu như không còn, trong lưới toàn là cá chim mắt vàng, mà lại một con lại lớn hơn con kia. Mấy người mặt mày đều mang vẻ vui mừng, tuy nói loài cá này không đáng tiền bằng cá da bò nhỏ, nhưng nó lớn xác mà, nhỏ nhất một con cũng hai ba cân, con lớn thì lại có tầm mười cân, một con cũng đáng giá một hai trăm tệ. Đương nhiên, cá lớn thì sức kéo cũng lớn, cho nên lưới cá lại bị xoắn rối tung lên, Triệu Cần lại lần nữa phải chậm dần tốc độ, A Hòa cũng nhảy lên boong tàu phụ giúp gỡ cá. “Ngọa tào, mắc kẹt rồi.” Triệu Cần thấy một con cá qua lưới bị rớt, hắn thuận tay gỡ rồi ném vào giỏ, kết quả ngẩng đầu lên lại thấy lưới bị mắc kẹt. Hắn vội vàng chạy tới chỗ cần cẩu, phát hiện sau máy móc có một con cá lớn, khe hở máy móc quá nhỏ, cá lớn căn bản không qua được. “A Cần, làm sao vậy?” Máy móc bị cản, Triệu Bình cũng nhìn không rõ, liền hỏi một câu. “Đại ca, cá lớn mắc kẹt rồi.” Triệu Cần vừa nói, vừa lấy con cá vừa bị mắc ở chỗ cần cẩu xuống, định dùng tay kéo một đoạn, kết quả phát hiện căn bản không nhúc nhích, “Trời, con này cũng phải hơn ba mươi cân ấy chứ.” Triệu Bình ngoài miệng kinh hô, cũng đưa tay giúp hắn rồi, hai người cuối cùng kéo được lưới lên ba bốn mét, Triệu Cần để đại ca ôm cá, hắn treo lưới lại lên cần cẩu, lại nói với A Hòa một tiếng, “Sang trái chuẩn bị đà, nghiêng.” A Thần nhìn Triệu Bình đang ôm một con cá, cũng trợn mắt, “Anh Bình, to thật đấy.” “Ừm, nghe nói cái thứ này có thể mọc được hơn hai trăm cân, có điều ta chưa từng thấy, thấy lớn nhất là con hơn bảy mươi cân, té ngã be bét.” A Thần hỗ trợ gỡ con cá này ra, không có gì bất ngờ xảy ra, chỗ lưới này bị sứt ra mấy lỗ, cũng may không hỏng nặng, lúc không ra khơi thì tốn chút công vá lại vẫn có thể dùng được. “Đại ca, phụ một tay, ngọa tào, còn một con lớn hơn nữa.” Triệu Bình con cá này còn chưa gỡ xong, đành phải ném cho A Thần gỡ giúp, mình thì lại chạy tới đầu thuyền hỗ trợ, lần này hai người kéo mà tốn rất nhiều sức. “Ngọa tào, còn to hơn.” A Thần cũng kinh ngạc đến mức thốt lên một câu. Con này ít nhất cũng phải năm sáu chục cân, một người ôm thôi cũng thấy khó nhọc, mà cả chỗ lưới này cũng bị phế, nát bét quấn vào nhau. Hai con cá lớn liên tục lên thuyền, cứ như là phân thủy lĩnh, tiếp sau đó không có con nào dưới mười cân, con nào con nấy cũng khá đều, phần lớn đều khoảng mười ba mười bốn cân. Loài cá này thịt nhiều mà còn hung hăng nữa, trách không được vùng biển này không có loài cá khác, có cái thứ này ở đây, các loài cá khác chạy còn không kịp ấy chứ. Động tác của mọi người càng lúc càng nhanh, cá thì thiên nhiên không có mật, một tấm lưới trúng được mười con, thì coi như hơn trăm cân rồi. Lưới mắc ở biển so với lưới dùng ở nước ngọt thì sợi thô hơn, lưới cao hơn, đối phó với cá nặng hơn mười cân cũng không có áp lực gì cả, toàn bộ boong tàu đều là cá còn chưa kịp bỏ kho. Triệu Cần quay đầu nhìn thoáng qua, đắc ý, sướng quá. Đừng quản có đáng tiền hay không, đều là hàng lớn mười mấy cân, nhìn thôi là thấy thoải mái rồi. Triệu Bình một mình gỡ cá, A Hòa và A Thần bắt đầu bỏ cá vào kho, tấm lưới cuối cùng còn chưa lên, A Thần đã nói với Triệu Bình: “Anh Bình, khoang đầy rồi.” “Không sao, còn có một tấm lưới nữa thôi.” Thu sạch xong, Triệu Bình nhìn khoang tàu, căn bản không xuống được, cá đã chất đến cửa hầm, hơn mười con cá này chỉ có thể thả vào tủ lạnh di động, nhưng mà cũng không chứa hết được, số còn lại không thể không để thẳng trên boong thuyền, trông rất xấu mà cũng không còn cách nào. “Về nhà thôi.” “Thế Lão La bọn họ đâu?” “Thuyền tới rồi thì đi thôi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận