Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 373: Cao hứng Lão Miêu một nhà

Chương 373: Cả nhà Lão Miêu vui mừng
Sáng sớm, Lão Miêu đã dậy rất sớm, hôm qua khi hắn về nhà, vợ hắn vẫn còn đang làm việc ở gần nhà máy. Chờ đến khi hắn tỉnh giấc thì vợ hắn cũng đã ngủ say, hắn không nỡ gọi vợ dậy. Đồng hồ sinh học của hắn vốn vậy, luôn là người dậy sớm nhất nhà. Kết quả, hôm nay hắn vừa mới thức dậy đang rửa mặt thì vợ hắn, sau một đêm, dường như tâm tình muốn chia sẻ niềm vui với người nhà không còn vội vã như vậy nữa. Ngược lại, vợ hắn lại hỏi trước: "Đi theo ông chủ mới thế nào? Có khi nào không bằng người trước không?"
Lão Miêu trợn mắt, ực một ngụm nước súc miệng rồi nhổ ra, đang định vào nhà lấy tiền ra ném vào mặt vợ, thì vừa lúc bà hàng xóm đi ngang qua, thấy hắn đứng ở cửa liền cười hỏi: "A Mậu về lần này không ở lâu nhỉ."
Lão Miêu vốn không muốn để ý đến bà hàng xóm này, nhưng vợ hắn vốn trọng thể diện liền cười đáp: "Lại tranh thủ về thôi mà A Vân, chị sáng sớm đi đâu đấy?"
"Thì tại nhà tôi đợt này có tiền thưởng cuối năm ấy mà, không có nhiều, cũng chỉ tầm chục nghìn tệ, nên một mực đòi ăn thịt dê, tôi vội đi mua chút, a ha, hay để tôi mua cho chị ít, dù sao cũng không nên ăn uống kham khổ, chị xem A Mậu đi biển vất vả, cũng phải bồi bổ."
"Không cần đâu, nhà vẫn còn thịt."
"Sao còn khách sáo vậy, hay là tôi cắt thêm hai cân đi, coi như tôi tặng chị có mất mấy đồng đâu, nghe nói năm sau tiền lương nhà tôi còn tăng, tôi định…"
"Không cần, nhà hải sản ăn còn không hết." Lão Miêu thực sự không chịu nổi bà hàng xóm này khoe khoang. Trước kia hắn cũng thường xuyên nghe, nhưng trước kia hắn không có sức phản bác, lần này lại khác, một năm mới có gần một vạn tiền thưởng? Thật nực cười, còn không bằng số tiền chia của mình ba ngày đi biển!
Nói xong, hắn quay người vào nhà, lát sau xách một túi đi ra, "Cầm cái này về cho A Xung nhắm rượu buổi trưa, đồ nhà tự bắt thì tiếc gì, nhiều ăn không hết."
Bà hàng xóm bị hắn nói đến ngượng ngùng, muốn không nhận nhưng thấy đồ trong túi, lại có chút không nỡ. "Xem ra lần này cậu đi biển thu hoạch tốt nhỉ?"
"Cũng tàm tạm thôi, không được tốt cũng không thiếu mình miếng ăn. Chủ tàu cũng hào phóng. Đúng rồi, nhà đường ca của A Xung có mảnh đất muốn bán, chị nhờ A Xung giúp tôi hỏi thử xem, giá cả hợp lý tôi mua luôn."
"Mảnh đất kia cũng phải hai ba vạn đó."
"Cũng chỉ là mấy chuyến đi biển thôi, trong nhà có nghèo cũng không thiếu chút tiền này."
Bà hàng xóm cầm túi hải sản, bị Lão Miêu làm cho một phen ngượng ngùng, một lúc sau xấu hổ cầm túi về nhà, cũng không đi ra chợ mua thịt nữa.
Chờ bà ta đi rồi, vợ Lão Miêu không nhịn được bật cười, một lúc sau nín cười lại tức giận nói: "Đi biển tốt không học được, lại học thói khoác lác, tôi xem người ta mà thật giúp anh hỏi mua thì anh lấy đâu ra tiền mà mua đất."
Lão Miêu không nói gì, vợ hắn lại có chút xót xa nói: "Đưa cho người ta nhiều hải sản như vậy làm gì, thằng cả cũng sắp về, trong nhà bốn đứa trẻ anh để lại không đủ phần, xem anh tính sao đây."
Lão Miêu vẫn không nói, cười đi đến trước tủ lạnh, vẫy vẫy tay với vợ, đợi vợ đến gần, hắn mới mở tủ lạnh ra.
"Ta sợ ăn không hết hư thôi. Đồ đông lạnh không thể cất lâu được, hôm nay mang đồ ướp lạnh ra nấu hết."
Nhìn thấy cả tủ lạnh nhét đầy, cá chim, cá hố, cá đù các loại đều có, Lão Miêu dường như lại nhớ ra cái gì, lại xách một cái thùng ở góc tường lên.
"Sao còn nhiều cua vậy, ôi đây là cua biển à? Anh đúng là người chết mà, đồ đắt như vậy anh vác về làm gì, không mang đi bán."
"Đều là lần này đi biển bắt được, chủ tàu hào phóng, chia cho mỗi người một ít." Nói xong, hắn lại cười nham nhở nói: "Đợi đã."
Ngay sau đó quay người vào nhà, lấy cái túi của mình ra, bàn tay vừa bóp, hai xấp tiền mặt liền đặt lên bàn.
Vợ hắn há hốc miệng thật to, có thể nhét vừa quả trứng vịt, hơn nửa ngày mới hoàn hồn, cẩn thận liếc mắt ra cửa, ngay lập tức lại nhanh chóng nhét tiền vào trong túi, "Lấy ở đâu vậy?"
"Nam nhân của bà lần này đi biển kiếm được đấy." Lão Miêu vắt chân chữ ngũ ngồi xuống, móc ra một điếu thuốc châm, dáng vẻ thật sự là rất oai phong.
"Rốt cuộc anh đang làm cái gì vậy? Đừng dọa tôi, nói cho tôi rõ đi."
Lão Miêu cũng không còn úp mở, kể cho vợ một năm một mười sự tình, vợ hắn nghe xong biết đây là tiền do chính chồng mình làm ra, vui mừng đến nỗi không còn biết phương hướng.
"Trời ơi, sao có thể kiếm được như thế chứ, thuyền kia chia tiền cho các anh cũng không có khó chịu gì, có phải chia nhiều quá rồi không?"
"Theo như ông chủ nói thì, hắn ước gì chúng ta chia nhiều hơn, như vậy hắn càng kiếm nhiều, cứ yên tâm đi, ông chủ giàu có, không để ý chút này."
"Cũng đúng, chính các anh vớt mực hắn còn để các anh tự bán. Tốt quá, mấy ngày nay tôi còn lo nơm nớp sợ anh không thích ứng với bên đó, bây giờ tốt rồi, gặp được thuyền tốt đồng đội tốt, còn hào phóng như vậy, nhà ta cuối cùng cũng có hy vọng rồi."
Vợ hắn nói đến đây thì đã rơi nước mắt. "Được rồi, chỉ cần thời tiết ủng hộ, nhà ta sau này có nhiều cơ hội kiếm tiền đấy, đừng khóc, lát nữa bọn trẻ tỉnh dậy lại tưởng chúng ta cãi nhau."
"Ai thèm sáng sớm mà ầm ĩ với anh." Vợ hắn lần đầu tiên vung cái hờn dỗi, nói xong lại bật cười.
"Cất tiền kỹ đi, cua biển giữa trưa để bọn trẻ mỗi đứa một con, nhà còn đảng sâm không, có Thanh Giải giữ lại buổi tối nấu canh cho mấy đứa trẻ bồi bổ."
"Anh cũng ăn một con đi."
"Tôi thì thôi, trên thuyền bữa nào cũng ăn, tôi nói cho bà biết, ông chủ trẻ của chúng ta, đặc biệt thích ăn ngon, bắt được cái gì cũng muốn nếm thử, chúng ta cứ thế được ké theo thôi."
Nói xong lại nghĩ ra điều gì, hắn lại cầm một túi bắt đầu nhặt cá hố và cá chim vào.
"Anh lại muốn đưa cho ai?"
"Cho bố mẹ vợ với bố mẹ ta, đưa chút đồ tươi cho ông bà nếm thử."
Hơn chín giờ, hắn đưa đồ xong lại về nhà, vợ hắn lại nói thêm: "Trong nhà cũng không có gì ra hồn, không phải anh nên đưa cho ông chủ của anh chút gì à?"
Lão Miêu khẽ giật mình, cũng đúng là có lý, nghĩ một chút nói: "Hay là bắt hai con gà?"
"Người ta cũng không thèm."
"Chỉ là chút tấm lòng thôi mà, đồ quý mình cũng không có, người ta cũng sẽ không nhận, gà thì nhà nuôi không tốn bao nhiêu, người ta nhận cũng không gánh nặng gì."
"Ừ, tùy anh. A Mậu, anh thật sự định mua đất à?"
"Mua, hai đứa con trai mỗi đứa một gian, tôi cố gắng sang năm kiếm thêm tiền lợp mái."
Buổi trưa, nhìn thấy bốn đứa bé mỗi đứa ôm một con cua gặm, hắn tuy không ăn nhưng trong lòng ngọt ngào.
Từng nghe người ta nói, người muốn thay đổi vận mệnh không thể thiếu quý nhân giúp đỡ, giờ phút này hắn cảm giác, mình dường như đã gặp được quý nhân trong cuộc đời.
"Hay là anh đừng làm ca nữa, ở nhà chăm vườn rau, nuôi gia súc, tiện thể nấu cơm cho bọn trẻ đi."
Vợ hắn giật mình, ngược lại có chút động lòng, nhưng lại sợ mừng hụt, nhỡ đâu bên chồng có gì không ổn thỏa thì sao. "Chờ anh đi biển về lần sau rồi tôi tính sau."
Lão Miêu cũng hiểu tâm tư của vợ, cười nói: "Yên tâm đi, chuyến sau có khi thu nhập không nhiều như thế này, nhưng chắc chắn vẫn có."
"Tôi không cần bao nhiêu, chỉ là trong nhà bốn đứa đi học, cũng nên có chút vốn mới yên tâm."
Bạn cần đăng nhập để bình luận