Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 351: Lần thứ nhất đánh bắt

Chương 351: Lần đầu đánh bắt
Thời tiết mùa đông thường là như vậy, hoặc là gió lớn, hoặc là không có một chút gió nào. Giống như hôm nay, trên mặt biển không một gợn gió. Thật hiếm khi có thời tiết đẹp, cho nên thuyền vừa rời xưởng đóng tàu không lâu đã gặp không ít thuyền đánh cá đang làm việc.
Đối với thời tiết như vậy, Triệu An Quốc không hài lòng. Ông cho rằng, thử thuyền tốt nhất vẫn là nên có chút sóng gió, như vậy mới có thể kiểm nghiệm tốt hơn chất lượng của bản thân chiếc thuyền.
"Miêu ca, chuyện từ chức có thuận lợi không?"
"Có cái gì mà thuận lợi hay không, Lão Thái nói có hơi khó nghe, thôi bỏ qua đi không nhắc đến nữa."
Triệu Cần gật gật đầu, lại đi đến trước mặt Trần Vũ Sách và Hạ Thủ Trụ, "Mọi người thấy sao?"
Trần Vũ Sách trông khỏe mạnh, tuấn tú, khoảng 20 tuổi, là em họ của Hạ Vinh. Nghe nói ở nhà cũng là một người nghịch ngợm gây sự. Giờ phút này, nhìn mọi thứ trên thuyền đều thấy mới lạ, "A Cần ca, bọn mình đi bao lâu?"
"Đoán chừng hai đến ba tiếng đồng hồ, đến lúc đó sẽ thả lưới làm việc, cậu cảm thấy sao?"
"Có gì không được đâu, chị tớ còn nói sẽ bị say sóng, ở đây còn ổn hơn đi xe ấy chứ."
Triệu Cần cười, không để ý đến thằng nhóc này. Chờ đến khi có gió thổi thì sẽ có cảm giác, đến lúc đó có thể khiến ngũ tạng lục phủ đảo lộn hết cả lên, cảm giác cả dịch não cũng bị trộn lẫn hết vào nhau.
Bất quá, xem biểu hiện của Trần Vũ Sách thì cũng không tệ, ít nhất là thằng nhóc này không sợ nước.
Hắn lại nhìn về phía Hạ Thủ Trụ. Đây là anh em họ của Hạ Vinh, tuổi lớn hơn Triệu Cần hai tuổi. Trước kia từng đi làm công ở bên ngoài, năm ngoái cưới vợ rồi ở nhà.
"Trụ Tử ca, anh có ổn không?" Hạ Thủ Trụ tính tình có chút khờ, hơi giống với anh trai của mình.
Nghe Triệu Cần hỏi đến, anh ta cười cười nói: "Ổn mà, yên tâm đi, khi nào cần làm gì thì cậu cứ nói, bọn tôi là người mới, nhưng đều không lười."
"Ừ." Triệu Cần tranh thủ làm quen với từng người mới trên thuyền, nghĩ cách nhanh chóng giúp bọn họ hòa nhập. Còn Triệu An Quốc thì ở đó trao đổi với kỹ sư đóng tàu, xem thuyền có chỗ nào cần cải tiến.
Một đường thuận buồm xuôi gió đi tới khu vực đánh bắt, Triệu An Quốc liếc mắt nhìn mọi người trên thuyền, chỉ vào Triệu Cần nói: "Con thả lưới mẻ đầu tiên."
Triệu Cần kỳ thực chưa từng thả lưới kéo bao giờ, nhưng thời gian qua cũng đã thấy không ít, chiếc thuyền này được trang bị loại lưới kéo đáy đơn.
Lưới kéo được chia thành rất nhiều loại, bọn họ dùng loại hình túi đơn có cánh. Đầu tiên là thả lưới xuống biển, sau đó mở rộng hai cánh lưới, để cho miệng lưới đạt được tiêu chuẩn, sau đó kéo lưới với một tốc độ nhất định là được.
Khi thu lưới, phần lớn đều dùng máy móc thao tác, công việc của người là thu gọn lưới lại, rồi sau đó chờ cá lên đến boong tàu để phân loại.
"Lão Miêu, ông lên thử đi." Triệu An Quốc gọi Lão Miêu đến buồng lái, Triệu Cần cũng theo đến gần đó.
Triệu An Quốc đứng một bên nhìn Lão Miêu thao tác, không nói một lời.
Lão Miêu cũng không sợ hãi, trước tiên giảm tốc độ thuyền, sau đó quan sát một lượt toàn bộ vùng biển, rồi lại nhìn màn hình trên thuyền, lúc này mới hô: "Thả lưới."
Triệu Cần vội vàng đi vào khu điều khiển, nhảy lên boong tàu bắt đầu thao tác, Triệu Bình và những người khác tiến lên hỗ trợ.
Lần lượt thả lưới xuống biển, tiếp theo thì gần như không còn việc gì. Vì trên thuyền không mang theo nhiều công cụ làm việc nên không có gì phải chỉnh lý. Mọi người lại ngồi trên boong tàu tán gẫu.
Khoảng nửa tiếng sau, Triệu An Quốc đi từ trong buồng lái ra, vẫy tay gọi Triệu Cần, hai người đến mũi thuyền.
Triệu Cần châm thuốc cho lão cha rồi hỏi: "Sao rồi?"
"Tay lái tàu có kinh nghiệm, kỹ thuật thì không có vấn đề, còn về nhân phẩm thì tiếp xúc không nhiều nên không rõ."
"Nhân phẩm chắc vẫn ổn thôi, cha cứ yên tâm."
Triệu An Quốc khẽ gật đầu, lập tức nói sang chuyện khác, "Năm sau trong thôn có nhiều công trình, ta nghĩ để Cường Tử bọn họ đến đây làm, con thấy được không?"
"Cha vẫn còn liên lạc với bọn họ à?"
"Vẫn luôn có, mấy đứa nó cũng không có chỗ nào làm tốt đẹp, mà trong thôn lại cần nhiều người làm, còn chỗ ở thì nhà cũ trong thôn còn nhiều, cho bọn chúng thuê lại một hai cái là được."
"Chuyện này cha cứ quyết định là được, không thì để bọn họ nhận thầu nhỏ xem có thể phụ trách phần nào."
Nghe con trai không có ý kiến, Triệu An Quốc hoàn toàn yên tâm, cười nói: "Ta cũng nghĩ như vậy, bến tàu có thể sẽ cần dùng đến nhiều đá, ta định để bọn chúng phụ trách phần này."
Chưa trò chuyện được mấy câu, Triệu Bình cũng đến, câu chuyện của hai người liền kết thúc.
"Cha, tất cả thiết bị con đều kiểm tra, đúng như trên đơn ghi, còn có dùng được không thì phải thử từng cái."
"Đợi chút nữa kéo lưới lên thì biết."
Triệu Cần bảo anh trai ở cùng lão cha, còn mình thì trở lại bảng điều khiển, tán gẫu với Lão Miêu.
"Miêu ca, có thấy thoải mái không?"
"Có cái gì mà không thoải mái chứ, A Cần cứ yên tâm, kỹ thuật thì không vấn đề, chỉ là có cá hay không thì không nói trước được."
"Yên tâm đi, ta hiểu mà, sau này hai ta cùng nhau bàn bạc."
Nghe hắn nói như vậy, Lão Miêu cũng yên tâm phần nào. Ông ta sợ Triệu Cần không quan tâm, hoàn toàn giao cho mình phụ trách, đến lúc đó nếu như đánh bắt không tốt, mình cũng phải chịu trách nhiệm chính.
"Ăn cơm thôi Miêu ca, tôi thay ca cho anh, anh ăn trước đi." Triệu Bình đến thông báo.
"Mấy cậu ăn trước đi, tôi không khách sáo đâu."
Triệu Cần cười châm thuốc cho Miêu ca rồi cùng Triệu Bình lên boong tàu ăn cơm. Cơm mang từ xưởng đóng tàu đến đều là đồ khô.
Nhìn thấy những thứ này, Triệu Cần âm thầm ghi nhớ, trên thuyền cần mua thêm đồ đạc cũng không ít.
Mãi đến hơn hai giờ chiều, mới bắt đầu kéo mẻ lưới đầu tiên.
Mấy người phân công nhau làm, đầu tiên là dùng máy thu lưới, chờ lưới gần nổi lên mặt nước thì lại kéo lưới lên, treo ở hai bên đuôi thuyền, sau đó dùng giá đỡ sắt treo lên tay đòn.
Lợi dụng lực của tay đòn để kéo lưới lên.
"Cũng không tệ." Triệu An Quốc nhìn túi lưới phình ra cười nói.
Triệu Cần ước tính phải gần một tấn, đây là mới kéo hơn một tiếng đồng hồ, nếu như kéo thời gian lâu hơn một chút thì thu hoạch còn nhiều nữa.
Kết quả khi lưới được mở ra, thu hoạch đổ xuống boong tàu, mọi người đều cảm thấy phiền muộn.
Đồ vật thì nhiều, nhưng gần hai phần ba gần như toàn là rác rưởi, còn có một ít sinh vật đáy biển không biết tên, những thứ thực sự có thể bán lấy tiền thì không có bao nhiêu.
Nếu là thu hoạch bình thường thì mọi người chỉ nói một câu rồi bỏ qua, nhưng hôm nay thì khác, đây là mẻ lưới đầu tiên của thuyền mới mà.
Lão Miêu cũng chạy ra boong tàu liếc mắt nhìn, vẻ mặt cứng đờ.
Triệu Cần cười nói: "Có thu hoạch là tốt rồi, cứ chọn những thứ dùng được ra, hôm nay chỉ là thử nghiệm máy móc thôi, đợi đến khi chính thức làm việc thì chắc chắn sẽ tốt thôi."
PS: Đảm bảo số lượng thì không khó, nhưng muốn đảm bảo chất lượng thì cần điều chỉnh, mọi người cứ xem trước, ta đang tích cực tìm lại trạng thái.
Bạn cần đăng nhập để bình luận