Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 492: Mua nhà nhớ

Chương 492: Mua nhà
Triệu Cần mơ màng trong lúc bị Lão Triệu đánh thức, đứng dậy đi theo xuống lầu.
"A Cần, ngày mai ta đi chậm một chút, đến lúc đó để A Tuyết buổi sáng đi đón ngươi." Trần Đông thấy hắn bộ dạng này, tự nhiên biết hắn vất vả, đi chậm một chút cũng có thể để cho hắn ngủ ngon giấc.
"Được, vậy chúng ta 9 giờ đi, ta thông báo một chút Miêu ca cùng A Thần."
"Ngươi về đi, ta đến thông tri Lão Miêu cùng A Thần." Trần Đông đưa hai người ra cửa, lại chào hỏi Triệu An Quốc một tiếng.
Người thiếu ngủ rất khó chịu, nếu như ăn cơm xong xuôi liền về, Triệu Cần cũng không cảm thấy gì, nhưng giống như bây giờ ngủ hơn một giờ bị người làm tỉnh, vậy mới gọi khó chịu.
Lão Triệu còn rất có đạo đức, nói muốn tiêu cơm, cho nên cự tuyệt nhà Trần Đông lái xe đưa.
Dù sao Triệu Cần là không biết làm sao về nhà, về đến nhà căn bản không rửa mặt, nằm trên giường liền ngủ.
Triệu An Quốc sang xem, rót chén nước đặt ở trên quầy cạnh hắn, lúc này mới về phòng đi ngủ.
Buổi sáng, Triệu Cần rời giường ra khỏi phòng, phát hiện trên bàn trong nhà thế mà để sẵn bữa sáng, mấy cái bánh bao lớn, còn có một bát cháo, đưa tay sờ thử vẫn còn hơi ấm.
Sau khi rửa mặt xong xuôi, hắn ăn xong, đến nhà đại ca, Trần Tuyết đã đến đang cùng chị dâu nói chuyện phiếm, thấy hắn tới liền hỏi: "Ăn sáng chưa?"
"Ăn rồi." Triệu Cần cười đáp một câu, lại nhìn về phía Hạ Vinh nói: "Chị dâu, hôm nay đi vào thành phố, chị có muốn đi cùng xem không?"
"Đúng đấy chị dâu, đến lúc đó hai ta đi dạo phố." Trần Tuyết vội vàng phụ họa nói.
"Ta đi đâu mà đi, trong nhà còn một đứa nhỏ, buổi trưa A Viễn còn về nữa, bận rộn cơm nước cho chúng nó xong các cô cứ đi thôi."
Triệu Bình Cương vừa từ trong nhà ra, nghe thấy giọng vợ, cũng hiểu ra nàng muốn đi, nghĩ một chút rồi nói: "Ta nói với lão thái thái một tiếng, buổi trưa gọi cha với A Viễn đi nhà A Hòa ăn tạm bữa, Miểu Miểu ta đưa xuống nhà cha mẹ ở dưới thôn, để bọn họ trông giúp một ngày là được."
Thấy chồng mình lên tiếng, mà còn an bài coi như ổn thỏa, Hạ Vinh càng thêm cảm động, vừa vặn Triệu An Quốc trở về, Triệu Bình nói chuyện này.
"Các ngươi đi đi, trong làng nhiều nhà như thế, nhà nào mà chả ăn được."
Triệu An Quốc bây giờ đúng là có thể mạnh miệng nói lời này, đi nhà nào ăn một bữa cơm rất dễ, ngay lúc nãy, hắn đi nhà Cổ nói chuyện thuyền vận tải, Lão Cổ giữ chân không cho đi, còn nói từ khi đứa con trai út nhà mình gây chuyện xấu về sau, cả làng ai cũng tránh mặt nhà ông, Triệu An Quốc có thể tới nhà, cả nhà đều cảm kích các kiểu.
Triệu An Quốc thực tế là chối không xong nên mới đồng ý buổi trưa ăn cơm ở nhà ông ta, dự định đến lúc đó tiện đường gọi Lão Trương cùng đi, cả làng mà chơi trò cô lập cũng không tốt. Hắn cùng phó chủ nhiệm Lão Trương đều đi một chuyến, tin rằng những nhà khác cũng sẽ không cố ý cô lập nhà Cổ nữa.
Nói xong, hắn cũng đi, còn định đến nhà Triệu Hải Đông một chuyến, nói chuyện dùng thuyền một lần, nhà Lão Phó cũng muốn tham gia, cộng thêm chiếc thuyền nhỏ nhà mình không còn dùng nữa, tổng cộng liền có bốn chiếc. Hắn nghĩ nếu rảnh thì tăng cường thêm cho ba nhà kia, nếu bận thì thuyền nhà mình cũng có thể tham gia.
Kỳ thực, trước kia hắn làm việc ít khi suy nghĩ nhiều, có ý nghĩ là làm luôn, chưa từng cân nhắc nhân tình thế sự hay hậu quả, nhưng bây giờ một mặt là tuổi tác lớn, mặt khác hắn cũng rất coi trọng thân phận chủ nhiệm thôn này nên mỗi ngày không chỉ suy nghĩ nhiều mà còn hình thành thói quen ghi bút ký.
Hạ Vinh kéo Trần Tuyết cùng vào nhà, hai người phụ nữ bắt đầu chọn đồ ra ngoài, Triệu Cần thì cùng Triệu Bình đứng ở cửa hút thuốc.
"A Hòa đâu, sao còn chưa tới?"
"Nghe nói A Thần đang ở trên trấn, mà ngươi còn chưa dậy, nên hắn đi trên trấn trước rồi, A Cần, ngươi thật sự định mua nhà cho chúng ta à?"
"Cái này là sao, nhà của các ngươi ta đều đặt sẵn rồi, ngươi với A Hòa một người một căn, Lão Miêu sáu căn ở cạnh bên, ta cho A Thần cũng chuẩn bị một căn."
Triệu Bình thở dài, "Vậy tốn không ít tiền nhỉ? Mấy thứ kia của ngươi bán đi có đủ không?"
"Đại ca, ta nói với anh cái này, mấy thứ kia bán được nhiều tiền hơn cả Long Tiên Hương trước kia đấy, nên anh cứ yên tâm đi."
Triệu Bình biết Long Tiên Hương bán được hai ngàn đến mấy vạn, nghe nói còn bán được nhiều hơn, lập tức kinh ngạc, "Ta tính rồi mà, trừ phần ta chôn kỹ không tính... vậy cái trầm hương đó đáng giá lắm sao?"
Triệu Cần khẽ gật đầu.
Mặt Triệu Bình hiện lên vẻ tươi cười, nhìn xung quanh rồi chủ động đổi chủ đề, "Ngươi để chị dâu đi theo, thì chuyện mua nhà làm sao mà giấu?"
"Ta cũng không có ý định giấu chị dâu, về phần giải thích thế nào thì tùy các anh liệu liệu."
"Ta nói chị dâu cũng đâu có tin."
"Vậy thì anh cứ lấy chuyện chúng ta nhặt được Long Tiên Hương lần trước qua loa tắc trách là được."
Triệu Bình nghĩ, đúng là một cách hay, huống hồ chuyện này có truyền ra thật thì Long Tiên Hương cũng thuộc về tài nguyên tái sinh ngoài biển, không phải là khoáng sản, đồ cổ gì, ai nhặt được là của người đấy, không cần phải nộp cho ai.
Hai người chưa nói chuyện được bao lâu thì Hạ Vinh và Trần Tuyết ra, bốn người lên xe, Triệu Cần lái xe tới trấn.
Trần Đông thấy xe thì ra hiệu cho họ không cần xuống xe, đi thẳng luôn, còn mình thì lái xe chở A Thần và Lão Miêu, còn A Hòa thì lại lái xe riêng.
Ba chiếc xe tới trung tâm bán cao ốc, nói là cao ốc nhưng thực ra vẫn chỉ là công trình đang xây, có mô hình để xem được hình dáng sau khi xây xong.
Toàn bộ khu nhà chia làm ba đợt, đều là nhiều tầng, cũng là chỗ Triệu Cần chọn cho bọn họ. Nếu sau này muốn ở chung cư thang máy thì bán nhà này đi mua cái khác thôi, dù sao hiện tại đặt mua nhà cho họ cơ bản là tâm lý ôm đầu tư, ngay cả như A Thần, đến khi cưới cũng chắc chắn sẽ làm nhà mới ở quê.
"Đến đây làm gì?" Hạ Vinh rất khó hiểu, hỏi Trần Tuyết bên cạnh.
"Triệu Cần muốn mua nhà cho các chị đấy." Trần Tuyết tối hôm đó nghe Trần Đông với Triệu Cần bàn chuyện, tự nhiên hiểu ra mọi việc.
"Nhà của chúng ta thì tự mua, cần gì Triệu Cần phải tốn tiền." Hạ Vinh vừa nói vừa định đi tìm Triệu Bình hỏi rõ, kết quả bị Trần Tuyết kéo lại, "Chị dâu đừng vội, đại ca cũng không để A Cần chịu thiệt đâu, chờ bọn họ làm xong rồi chị hỏi."
Hạ Vinh khẽ giật mình, lời này có lý, ai mà dám để A Cần chịu thiệt, chồng của mình chắc chắn không để yên.
Triệu Cần thì dẫn mấy người xem nhà, trước xem chỗ A Thần để tự chọn.
"Anh Cần, em không biết chọn đâu, anh giúp em chọn một căn đi." Đến tận đây rồi, A Thần cũng không từ chối nữa, nhìn Triệu Cần nói.
Triệu Cần liếc mắt nhìn toàn bộ mô hình, chỉ vào góc Tây Bắc một dãy rồi nói: "A Thần, vàng ba bạc bốn, tầng lầu thì chọn tầng ba đi, dãy này tốt nhất, dù hai đợt ba đợt có xây thì cũng không che ánh sáng được. 115 mét vuông, ba phòng ngủ, sau này nếu chỉ ở một mình cũng đủ."
A Thần không có ý kiến gì, Triệu Cần liền để hắn đi làm thủ tục trước, còn liếc mắt cho Trần Đông, đối phương hiểu ý, làm xong thủ tục liền đưa đến khu nghỉ ngơi. Sở dĩ làm như thế là sợ A Thần nhìn thấy Lão Miêu có sáu căn, đến lúc đó lại loạn lên nghi ngờ.
Còn về sau khẳng định sẽ biết, đến lúc đó sẽ nói là mình dùng tiền mua, dù sao thu nhập của Lão Miêu bây giờ, một năm hai ba căn là có thể kiếm được.
Tiếp theo là sáu căn của Lão Miêu, theo ý Triệu Cần, toàn bộ chọn ở trong một đơn nguyên.
Còn Triệu Bình và A Hòa thì đơn giản hơn, mỗi người một căn, chỉ cần chọn xem tòa nào là xong.
Làm thủ tục rất nhanh, họ để lại bản photo chứng minh nhân dân, lại ký mấy hợp đồng, còn lại đều giao cho bên Trần Đông làm, nên đến gần trưa là chuẩn bị xong tất cả.
"Buổi trưa ăn cơm ở đây, buổi chiều các ngươi muốn dạo phố thì cứ dạo, không muốn thì để A Hòa đưa các ngươi về."
Bạn cần đăng nhập để bình luận