Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 519: Quả thực là quá thông minh

Chương 519: Quả thực là quá thông minh Trong sắp xếp, Lão Miêu xếp cuối cùng, tiếp theo là A Sách, thằng nhóc này đã lên boong tàu thả lưới. Càng về sau áp lực càng lớn a! Hiện tại A Kiệt, A Thần, Trụ Tử, Triệu Bình, A Hòa năm người thu hoạch trong lưới đều vượt quá A Cần. Nếu như mình mẻ này ít, mất mặt không nói, còn làm hại mọi người không đi được kinh thành, vậy thì phải gặp chuyện lớn. Thằng nhóc này còn rất thành kính, đứng ở đầu thuyền, miệng lẩm bẩm không ai biết nó đang nói cái gì.
Chọn một ít tôm hoa anh đào phẩm tướng không tốt, Trụ Tử cắt hai lát gừng, trực tiếp cho vào nồi. A Thần thì chiên cơm, lột tôm hùm đã chặt miếng, thêm cả cà rốt thái nhỏ. Đợi đến khi trứng gà trong nồi chín tới, lại cho hết vào, nhanh tay đảo đều. Khi cơm chiên đã tơi ra thì thêm chút gia vị là gần xong. Ở trên thuyền, đây tuyệt đối được coi là tinh xảo.
Bát ăn cơm trên thuyền đều khá đơn giản, kiểu chậu inox nhỏ, mỗi người một chậu. Còn A Hòa thì ôm cả nồi ăn. Trên cơm lại thêm hai miếng cá mặn, vài miếng củ cải muối, vừa cho vào miệng là thấy ngay vị đặc trưng, quá đã.
Lại nói, Lão Miêu trên người có bệnh, ăn tôm hùm có được không? Triệu Cần liếc nhìn Lão Miêu, thấy hắn đang ăn hăng say thì thôi, ngư dân mà, "bách độc bất xâm". Ăn xong bữa sáng thì cũng đến lúc thu lưới.
Nhìn vào bao lưới lớn, A Sách âm thầm thở phào. Bất kể là cá gì, ít nhất số lượng đã đủ, tầm hơn hai tấn. Dây lưới được mở ra, phát hiện cá cũng không tệ, toàn cá chim biển, loại này ở biển gần hay xa đều có, giá cả không quá đắt, nếu con nào khoảng nửa cân thì tầm 20 đồng một con. Nhưng nếu hình thể đạt tới một cân trở lên, giá sẽ cao hơn nhiều. Mẻ cá chim này toàn hai cân trở lên, kích cỡ tương đối tốt, đoán chừng ít nhất bán được 35 đồng một con.
A Sách thở một hơi nhẹ nhõm, hắn không mong mẻ lưới của mình tốt nhất, chí ít cũng không thể tệ nhất. Bây giờ xem ra, ít nhất cũng nhiều hơn mẻ đầu của Triệu Cần, thế là đủ rồi. Cá đều con nào con nấy, lại không nhỏ, đây là điều bọn họ thích nhất, vì dễ phân loại. Dù số lượng nhiều cũng không tốn nhiều thời gian.
Thực ra mỗi mẻ cá đều không tốn bao nhiêu thời gian, chỉ sợ gặp phải đàn tôm, thứ đó quá phiền phức mà còn lẫn tạp nham cũng khó phân loại.
Chưa đến hai giờ, hơn hai tấn hàng đã nhập kho. Lão Miêu giờ hơi sổ mũi, nhưng cũng đã đỡ hơn nhiều, tối qua ngủ được nhiều nhất nên lúc kéo lưới hắn liền lên cầm lái, để những người khác được nghỉ ngơi một chút.
Triệu Cần thích ngồi ở đầu thuyền, có gió thì đội mũ, gió lớn thì dùng áo che mặt, theo thuyền lắc lư, vài phút là ngủ. Mười giờ rưỡi sáng, Triệu Cần tỉnh vì bị tê chân, mới phát hiện, thằng nhóc thối A Hòa đang ngủ cạnh, còn đặt chân lên đùi hắn. Gạt chân nó sang một bên, Triệu Cần đứng dậy lảo đảo đi về buồng lái.
"Miêu ca, đến đâu rồi?"
"Qua một khúc ngoặt lớn rồi, bây giờ cách cảng chắc còn sáu tiếng nữa."
Triệu Cần nhìn đồng hồ, tính toán thời gian một chút, quyết đoán ra quyết định, "Miêu ca, báo thu lưới, lưới vừa kéo xong thì chúng ta hết tốc lực chạy về."
"Còn có thể kéo thêm hai tiếng nữa mà, chúng ta không còn xa đâu, bây giờ về sớm thì nhiều nhất là bốn giờ."
"Đừng đua vào phút cuối, chắc chắn ai cũng nghĩ như vậy thôi, về sớm một chút thì còn xong sớm, không thì xếp hàng đoán chừng đến nửa đêm, hàng của ta còn phải bán nữa chứ."
Lão Miêu nghĩ cũng đúng, bèn thông báo cho mọi người lên lưới.
"Miêu ca, mẻ này đến lượt ngươi, còn ta lái thuyền."
"Ha ha ha, nghiêm túc vậy sao? Đi, coi ta chốt sổ, đảm bảo lại bội thu một mẻ."
Lão Miêu cười rồi đi ra khoang, Triệu Cần vừa lái thuyền vừa chú ý đến tiến độ thu lưới. Ở khoảng cách này, hắn không nhìn rõ được cụ thể loại cá đánh bắt được trên boong tàu. Nhưng hắn có thể thấy rõ trong lưới nhiều hải sản như thế nào. Lúc bao lưới được kéo lên, hắn biết mẻ này của Miêu ca ổn rồi. Ban đầu ra biển mẻ đầu của mình chỉ là đùa, ai ngờ cuối cùng mình thật sự thành kẻ bét bảng, trong lòng hắn đột nhiên xuất hiện nụ cười mừng rỡ như một ông già.
"Toàn cá cháo, có hơn năm ngàn cân. A Cần ca, ta thật sự đi kinh thành được sao?"
A Sách hưng phấn không thôi, người trẻ tuổi mà, ai lại không thích đi ra ngoài chơi chứ, thấy đám bụi bặm trên màng lưới cuối cùng đã lắng xuống, hắn còn chạy vào buồng lái để xác nhận một chút.
Cá cháo không đáng tiền, hiện tại giá khoảng bảy tám đồng một cân, nhưng số lượng nhiều không chịu nổi a, hơn năm ngàn cân, tính ra cũng đáng hơn bốn vạn, so với mẻ đầu tốt hơn nhiều.
"Nhất định là thật, dự kiến tháng 6."
"A~~" A Sách hét một tiếng rồi chạy về boong tàu.
Triệu Cần tăng ga, bẻ lái bắt đầu hết tốc lực hướng về cảng, miệng thì hát "Bà ngoại Bành Hồ Vịnh", chợt nghĩ có phải nên trang trí lại con thuyền một chút, lắp thêm dàn loa âm thanh gì đó. Ừm, về rồi sẽ làm. Hôm nay sóng hơi nhỏ, thuyền tăng tốc nhanh, rất có cảm giác vượt qua mọi chông gai, lại còn một kiểu khoái ý thúc ngựa xông pha.
"A Cần, bên trái, hình như là chiếc thuyền của chúng ta lần trước bị chặn đầu." Lão Miêu chạy tới nhắc nhở.
Triệu Cần chỉ chăm chăm nhìn phía trước, thật sự không để ý bên trái, lúc này nhìn qua, vì có khoảng cách nên không nhìn rõ lắm. Tốc độ thuyền đối phương không nhanh, rõ ràng vẫn đang làm việc, hắn đột nhiên nảy ra ý tưởng, xoay tay lái hết qua bên trái, hướng thẳng về phía thuyền kia.
"Ngươi muốn làm gì?" Lão Miêu hỏi.
"Bị con hàng này chặn hai lần, ta cũng nên thu chút lợi tức, ta cũng đi chặn bọn chúng một lần."
Lão Miêu cười không ngăn cản, suy cho cùng thì hắn cũng rất bực mình. Ngay khi mũi thuyền vừa chuyển hướng, Triệu Cần hận không thể đạp chân ga xuống tận đáy bình xăng, ý là như thế đấy. Nhưng không đợi hắn tăng tốc, liền phát hiện bên phải chiếc thuyền kia, mấy cái bóng to lớn nhảy lên mặt nước.
"Ngọa tào, là Hổ Tử!"
Triệu Cần hơi gấp, đám gia hỏa này cũng không nghe lời rồi, không phải đã dặn bọn chúng không được đi tìm thuyền kia gây phiền phức sao? Đúng lúc hắn định gọi người lên thay mình, để có thể đứng ở đầu thuyền gọi Hổ Tử lại thì đã thấy không xa phía trước Hổ Tử, cũng có mấy cái bóng khổng lồ nhảy lên khỏi mặt nước. Tuy hơi xa nhưng cũng có thể nhìn rõ, không phải cá cờ thì chính là cá kiếm.
Hổ Tử đang kiếm ăn sao? Có nên mở miệng để Hổ Tử nhường mấy con cá kia cho mình không? Không được, không thể quá tham lam, phát hiện cá hoàng thần, Hổ Tử đã nhường cho Lão Viễn rồi, lại đi giành thức ăn của người ta thì không ra gì. Nhưng ngay sau đó, dường như hắn đã nhận ra điều gì, giống như là mình đã nghĩ sai rồi.
"Ngọa tào, Hổ Tử, các ngươi quá thông minh, làm tốt lắm!"
Thì ra Hổ Tử cũng biết, chỉ dựa vào mỗi mình đám nó thì không thể hạ gục được chiếc thuyền đánh cá lớn như vậy, mà nghe nói bạn tốt Triệu Cần của mình ở trên biển bị ức hiếp, thù thì có thể nhịn, nhưng Hổ Tử thì không, nhất định phải giúp bạn tốt lấy lại thể diện. Đã là bạn tốt không cho nó ra tay vì sợ bị thương, trên đại dương mênh mông có cái máng nổi tiếng của bọn nó thì chút chuyện này có khó gì. Mình không thể ra tay, vậy thì kiếm một đám tay chân tới giúp.
Không biết Hổ Tử đã tìm đâu ra đám cá kiếm này, mà một đường xua đuổi đến đây. Cá kiếm tuy tính tình nóng nảy, nhưng không thể ngay lập tức tấn công thuyền đánh cá, chúng giờ đang cùng Hổ Tử giao chiến. Đám cá kiếm này không chỉ có con to mà số lượng cũng nhiều, bị Hổ Tử xua đuổi tại một vùng biển không lớn mà lượn vòng, thỉnh thoảng lại gia tốc lao về phía Hổ Tử. Mặc dù trước đây Triệu Cần đã từng thấy Hổ Tử cùng cá cờ chiến đấu, nhưng giờ phút này không kìm được mà toát mồ hôi lạnh thay cho huynh đệ, bị cá kiếm đâm trúng đâu phải chuyện chơi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận