Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 398: Bạo khoang thuyền, nguyên đến đơn giản như vậy

"Ngọa tào, sao lại có thứ hàng ngon này!" Lão Miêu kinh hô một tiếng, làm Triệu Cần giật mình. Trái lại Trụ Tử vội vàng hỏi: "Miêu ca, tụi em đang đoán đây, đây là cá gì, nhìn không giống cá Xuân Tử." Lão Miêu cầm một con đuôi lên xem kỹ, xác định mình không nhầm, lúc này mới mỉm cười hỏi lại, "Nghe qua cá bách hoa chưa, một trong tám món trân biển đấy." "Mẹ ơi, anh nói đây là cá bách hoa hả." Triệu Cần đương nhiên nghe qua cá bách hoa, thuộc một trong năm loại cá quý, cùng yến sào, vây cá đều nổi danh. Nói về giá trị thì người bình thường không ăn nổi. Lần trước Triệu Cần mua đặc sản về cho Dư Phạt Kha và Lưu Trung Ngọc, cái cửa hàng bán đồ khô kia cũng có bán cá bách hoa, mà loại cá nuôi khoảng 40 con cũng đã bán 7600 tệ một cân. Bong bóng cá, chắc chắn phải nhìn vào chất lượng, mà chất lượng thì có nhiều thứ để nói. Đầu tiên phải nhìn kích cỡ, cái đầu thiếu chút nữa một cân, càng tự nhiên thì càng đáng tiền, tiếp theo là chủng loại và nơi sản xuất, bong bóng cá của các loại cá khác nhau giá cả khác nhau, cùng loại cá mà khác nơi sản xuất, có khi giá cả cũng sẽ có khác biệt lớn, sau đó là độ dày, càng dày chất lượng càng tốt, đương nhiên, cá mới và cá cũ cũng khác nhau lớn, cá càng già càng đáng tiền, cuối cùng là xem vân cá, độ mịn, tổng thể bề ngoài, đây đều là tiêu chí cân nhắc. "Cá trắng? Tao thấy không giống, một cân cũng chỉ có mấy đồng." A Thần lẩm bẩm. Gọi là cá trắng ít nhất phải có ba bốn loại cá lớn, từ cá biển đến cá nước ngọt đều có, chỗ địa phương thường nói đến là một loại cá biển cạn rất rẻ, A Thần thường thấy người ta bán loại cá bình thường đó. Cá trắng, cá đầu đá có nhiều loại dáng dấp không khác biệt mấy, không giải phẫu thì căn bản không phân biệt được. "Cá bách hoa này khác với cá mà mày thấy, tên khoa học là gì thì tao không để ý, chỗ bọn tao gọi là cá áo đỏ." Áo đỏ, đỏ ốc, đều là một cách gọi ở địa phương, tên khoa học của nó là cá hoàng cô nguyên đỉnh, tục gọi ở mỗi nơi khác nhau, có nơi gọi cá nại trắng, cá tơ vàng nghê, cá trắng, nó được coi như anh em của cá đỏ dạ. "Mọi người phân loại cẩn thận chút, chia làm bốn loại kích cỡ, dưới một cân, từ một cân đến hai cân, từ hai cân đến năm cân, năm cân trở lên, khi bán giá sẽ khác nhau." Lão Miêu thấy mọi người phân loại quá ẩu, vội nhắc nhở. "Miêu ca, cái thứ này giá bao nhiêu?" Triệu Cần nhịn không được hỏi. "Chưa từng bán bao giờ, không biết, hơn mười năm trước từng cùng thuyền bắt được, lúc đó khoảng mười mấy đồng một cân." Triệu Cần trợn mắt, nói thì náo nhiệt như vậy, hoá ra cũng không biết giá, đúng là hài hước. Nhưng mà nghĩ đến mười mấy năm trước đã bán được mười mấy đồng, bây giờ chắc chắn phải bốn năm chục đồng một cân, không đúng, cái bong bóng cá này quý như vậy, giá chắc chắn sẽ cao hơn, chuyến này trừ mấy đồ tạp, cá này cũng phải hơn 3000 cân, lại có mấy chục vạn, ngon rồi. "Trụ Tử, mày và A Kiệt thả lưới trước đi, chỉnh lại hướng." Lão Miêu dặn dò. Nhiều tôm cá cỡ nào cũng không chịu được bọn họ sáu người bận rộn, chưa đến hai tiếng sau boong thuyền lại lần nữa trống trải. "A Thần, nấu cơm đi, tao cũng muốn nếm thử xem cái cảm giác cá quý này nó thế nào." A Thần cười cười, chọn mấy con nhỏ rồi đi qua một bên nấu nướng. Ăn cơm xong, Triệu Cần nếm thử một chút, cá đầu đá có vị thơm tự nhiên, cảm giác đặc biệt, thịt cá cũng không tệ, nhưng về độ ngon thì vẫn kém cá đỏ dạ. Về cảm giác bong bóng cá thì cực kì dính răng, cũng không ăn ra cái gì đặc biệt. Sau bữa ăn, mọi người đều lên boong thuyền lim dim ngủ một chút, Triệu Cần hiếu kỳ mở hệ thống, phát hiện giá trị may mắn 81 điểm của mình, vì cá trắng này nhập kho, trực tiếp giảm còn 23 giờ. Hắn cũng không để ý lắm, tốt nhất là trở về không, sau đó cho mình một lưới cá đỏ dạ. Chuyến đi này đến bây giờ, ngay cả cái bóng cá đỏ dạ cũng không thấy, làm hắn có chút buồn bực, nghĩ đến trong khoang toàn là cá đỏ dạ hoang dã, 50 tấn, kia thì đáng giá bao nhiêu tiền, một chuyến kiếm được một con thuyền lớn, á, mình khi nào lại tính toán tiền bằng cách so sánh với thuyền. Chậc chậc, đúng là tham lam. Ngủ một lúc, đến khoảng bốn giờ chiều, bắt đầu thả mẻ lưới thứ hai trong ngày. Mẻ lưới này kéo lên một lưới biển lí, cũng được gần hai tấn. Đến khi đem hết mẻ lưới này nhập kho xong, Hạ Thủ Trụ mang đến một tin tức đầu tiên không được tốt, khoang chứa cá sống bị nổ. Con thuyền này có ba khoang chứa cá sống, lẽ ra số lượng đủ chứa, nhưng một trong số đó đựng cá mú sống, không thể để lẫn vào phòng ngừa cá chết, một khoang vừa thì đựng tôm tì bà và tôm chín, không biết có vấn đề không, còn khoang bị nổ thì đựng cá hà cô. Cá hà cô chết coi như không đáng tiền, cho nên bọn họ toàn đựng trong túi lưới rồi thả vào khoang, nhưng bây giờ thì rõ là đựng không nổi. "Anh Cần, kho lạnh cũng sắp đầy rồi." Đem hết mớ biển lí cuối cùng vào kho, A Thần cũng đi lên boong tàu nói. Triệu Cần gật đầu, lập tức đi vào phòng lái, cùng anh cả và Lão Miêu thương lượng một lát, quyết định quay về luôn, trên đường có thể kéo thêm một hai mẻ. Nghe nói đến quay về, mọi người đồng loạt thở dài, không có biểu hiện vui vẻ. Trôi dạt trên biển một ngày, chỉ vài chục vạn thu nhập, đối với mỗi người bọn họ mà nói, ít nhất đều được hai ba ngàn, cơ hội này còn có đâu, mà lần này phải quay về, năm trước chắc chắn là không có cách nào ra biển nữa. Lưới vẫn thả xuống biển, kéo theo bắt đầu đường về. Triệu Cần lại vào phòng lái, ba người thương lượng tuyến đường về, bây giờ là khoảng 6 giờ chiều, về đến nơi đại khái 14 tiếng. Không phải là do bọn họ xâm nhập biển sâu bao xa, nhưng luôn di chuyển không ngừng, cách bờ chắc chừng 6 tiếng đi, nhưng cách bến tàu của mình thì rất xa. "Vừa hay, lần này ban ngày dỡ hàng, so với làm trong đêm cũng phải tiện hơn." Triệu Bình tự an ủi mình một câu, chuyện phải sớm quay về cũng làm anh phiền muộn. "Ừ, chúng ta xách trước một ngày về đến nhà, chắc là ở bến cũng không cần xếp hàng." Lão Miêu ngoài mặt thì lạnh nhạt, tuy có tiếc nuối nhưng anh giải quyết cảm xúc rất tốt, dù sao cũng không phải là thuyền hoặc lưới hư mà phải buộc lòng quay về, bị nổ khoang chứa cá quay về, không có gì đáng buồn bực. Triệu Cần đang ghi chép thu nhập hai mẻ lưới cuối, cũng không để ý đến hai người đang nói gì. "Miêu ca, anh nghỉ ngơi trước, em với anh cả lái trước, đến nửa đêm sáng anh thay." Lão Miêu gật đầu rồi ra khỏi phòng lái. Triệu Cần lại cùng anh cả bàn chuyện mua thuyền, "Anh, nếu anh với A Hòa thấy em bước chân bước quá lớn, con thuyền này mình em mua cũng được." Triệu Bình do dự một chút rồi nói: "Mua đi, anh góp vốn một con, đợi con thứ ba của em thì anh không tham gia nữa." "Được, vậy em về nhà rồi bàn với bà nội xem thế nào, không có vấn đề gì em định năm trước sẽ giao tiền đặt cọc." "Ừ, nếu mà xác định thì tiền cọc cứ trừ vào hoa hồng của chuyến này luôn là được." Hai người bàn xong, Triệu Cần liền thông báo cho mọi người đi nghỉ. Đến khoảng mười giờ rưỡi, Triệu Cần để anh cả lái thuyền, còn hắn thì bắt đầu nấu cơm, vì có A Thần và Trụ Tử nên hắn cũng ít khi động tay vào. Nấu cơm xong, mọi người dậy, ăn cơm rồi mới bắt đầu kéo lưới. Mẻ này ở khu vực rất xa nên hàng rất tạp, trọng lượng cũng không nhẹ, ít nhất cũng hai tấn. Đã lâu không gặp cá đỏ dạ, trong mẻ lưới này lại bắt được năm sáu con, trong đó có một con hơn 7 cân, cũng làm cho mọi người vui vẻ hẳn lên. Chia xong, kho lạnh đầy kín, cũng không cần phải thả lưới xuống nữa, toàn lực chạy đường. Triệu Cần hai anh em vào khoang ngủ bù.
Bên trong màu sáng cá hoàng cô, chính là cá hoàng cô nguyên đỉnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận