Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 430: Triệu Bán Tiên

Chương 430: Triệu Bán Tiên
Lại nói chó một lứa có thể sinh bao nhiêu con, mặc kệ thế nào thì tổng cộng cũng chỉ bốn năm con là nhiều, cũng không phải là không nuôi nổi. Đối với mấy dì Vu thì chó con rất đáng yêu, còn với đám đàn ông mà nói, ồ, hình như hồ ly tinh còn đáng yêu hơn chút.
Sau bữa cơm tối, trò chuyện trực tuyến với Trần Tuyết một chút, nói cho nàng mình muốn ra biển, chưa đến chín giờ hắn đã ngủ. Dạo này hắn không có ra biển, ngủ đủ giấc, hai giờ đồng hồ đã tỉnh, tinh thần phấn chấn. Sau khi rửa mặt, mang theo đồ thay để tắm giặt, hắn đến nhà đại ca, giúp đại ca chuyển đồ lên xe xích lô. Đợi hai người thu dọn xong, A Hòa mới ngáp dài đi tới.
"Ngủ không ngon?" Triệu Cần mang theo vẻ mặt trêu tức.
"Không có... ngủ ngon." A Hòa có chút chột dạ nói.
Triệu Cần không đùa nữa, ba người lên xe tới trấn, Lão Miêu và mọi người đã chờ sẵn. Đây là lần tập hợp đủ thuyền viên nhất, tổng cộng tám người trên thuyền. Khởi động máy móc, xác định mọi thứ không có vấn đề, thuyền lớn lúc này mới từ từ rời bến cảng.
"A Cần, ta vẫn đi theo lộ trình cũ chứ?" Lão Miêu thấy hắn đang xem GPS liền hỏi.
Triệu Cần ngẩn người, đột nhiên nhớ ra gì đó, mở bảng hệ thống, hôm nay giá trị may mắn không cao lắm, nhưng so với mấy ngày trước thì tốt hơn một chút, có khoảng 54 điểm, mà mũi tên nhỏ của giá trị may mắn chỉ hướng chính nam. Đột nhiên hứng thú nổi lên, cầm lấy bút bên cạnh tùy ý vẩy một cái, vừa vặn ngòi bút chỉ hướng chính nam.
"Miêu ca, lái về hướng chính nam."
Mặt Lão Miêu nhăn nhó, "A Cần, đừng có đùa, buồn cười chết được không?"
"Yên tâm đi, cứ lái về hướng chính nam."
Lão Miêu đành phải làm theo. Triệu Cần ra khỏi khoang lái đi tới bên ngoài, lúc này trời còn chưa sáng, mọi người túm năm tụm ba ngồi trên boong thuyền tán gẫu.
"A Hòa đâu?" Không thấy tiểu tử này đâu, Triệu Cần nhìn A Thần hỏi.
A Thần bĩu môi, chỉ về phía mũi thuyền. Triệu Cần đi tới mũi thuyền, phát hiện tiểu tử này đang nằm nghiêng một bên, đã ngủ khò khò, thật đáng thương, xem ra hôm qua là mệt chết rồi.
"Dậy đi, về khoang thuyền ngủ."
Đêm vốn lạnh, mà trên mặt biển lại có gió, ngủ ở mũi thuyền không phải là tìm bị cảm lạnh à.
"Ca, ta ngủ một chút thôi."
"Đi đi, có thể ngủ ba bốn tiếng đó."
Thấy Triệu Cần không tỏ vẻ giận dữ, A Hòa mới đứng dậy về khoang thuyền. Thuyền đi được một lúc, Triệu Cần thấy đèn biển của thôn mình ở không xa, hắn lại lần nữa vào khoang lái nói với Lão Miêu: "Miêu ca, lái thêm hai hải lý nữa là chúng ta thả lưới."
"A Cần, chỗ này còn thuộc vịnh trong, mà nước sâu cũng không đến 30 mét, chắc là không có gì đâu."
Triệu Cần gãi đầu, "Miêu ca, anh tin ta không?"
Lão Miêu cũng gãi đầu theo, "A Cần, ta không có ý gì khác, chỉ là nói cho cậu biết tình hình thôi."
"Tôi biết, anh chỉ là nhắc nhở tôi thôi, không sao đâu, cứ theo ý tôi mà làm."
Hắn cũng không trách Lão Miêu, ngược lại đây là đức tính tốt của Lão Miêu, sẽ không một mực phụ họa theo hắn, lần nào cũng nói ra ý kiến của mình và tình hình thực tế, để Triệu Cần có được phán đoán tốt hơn. Hai người trò chuyện qua lại, cũng tới vị trí mà Triệu Cần nói.
"Thả lưới." Lão Miêu thông qua loa nhắc nhở.
Mọi người nghe thấy thông báo đều đồng loạt ngẩn ra, Triệu Bình cũng chạy tới khoang lái, "Miêu ca, đây là vịnh trong mà."
Bọn họ đang ở Nam Hải, vốn đã thuộc lãnh hải của tổ quốc, cho nên cũng không có chuyện vùng biển quốc tế gì ở đây, nhưng vẫn thuộc vịnh trong và ngoài hai loại khái niệm. Cái gọi là vịnh trong, là chỉ vùng biển ở giữa hai điểm đất liền mở rộng ra không quá 24 hải lý, Đương Nhiên đây là giải thích trên văn bản. Còn người dân địa phương gọi vịnh trong, là để chỉ hai bên vẫn còn đất liền kéo dài không xa.
"Không cần quan tâm là vịnh trong hay không, nghe tôi." Triệu Cần cũng lười giải thích, mấu chốt là hắn cũng không giải thích rõ được. Hệ thống chỉ cho hắn một phương hướng, nhưng không có nhắc đến khoảng cách, cho nên để tránh việc mình đi quá thì cách tốt nhất là không ra khỏi vịnh trong liền thả lưới.
"À, vậy nghe cậu." Triệu Bình cũng không muốn tranh cãi, mình cũng có ý kiến nhưng lần trước ra biển thu nhập quá ít, trong phương diện này càng không có quyền lên tiếng. Lão Miêu lại lần nữa nhắc nhở thả lưới, Hạ Thủ Trụ và A Thần nhanh chóng đi ra phía đuôi thuyền, trước tiên thả lưới xuống biển. Lưới vốn có sẵn quả nặng, sau khi xuống nước, dựa vào quán tính của thuyền, lưới sẽ tự động trượt vào mặt biển. Đến khi lưới hoàn toàn xuống nước, Duệ Cương thả một đoạn, sau đó kéo phanh lại. Một là để kéo thẳng đáy lưới, tránh bị rối, hai là để cho người thả lưới có thời gian cột tấm chắn vào. Chờ tấm chắn được cột chặt, lại tiếp tục thả, cứ vậy thả lưới xuống.
Tấm chắn có tác dụng làm cho miệng lưới được mở rộng, để cho miệng lưới rộng hơn so với thân tàu, nếu không có tấm chắn thì miệng lưới càng kéo sẽ càng hẹp, cá không thể nào chui vào được. Mọi thứ chuẩn bị xong, mọi người lại có thể nghỉ ngơi.
"A Cần, 7 giờ ăn điểm tâm được không?"
"Được thôi. Trụ Tử ca, giờ không có việc gì, anh dạy tôi công phu tiếp đi, tốt nhất là loại chiêu thức có thể thực chiến ấy, một chiêu chế địch."
Hạ Thủ Trụ có chút cạn lời, chiêu thức công phu có hiệu quả hay không không phải quyết định bởi chiêu thức, mà quyết định ở người. Cùng một cước đá nhưng có người đá ra mạnh mẽ còn có người đá ra cực kỳ yếu ớt. Triệu Cần vốn đã không có khả năng đứng tấn, còn muốn học một chiêu chế địch, sao nghe sao có chút vô lý.
"Vậy tôi dạy cậu mấy chiêu đối phó tương đối thực dụng vậy."
"Được được, tôi là có ý này." Triệu Cần mừng rỡ, trong đầu lập tức nghĩ đến không ít cảnh trong phim võ thuật, hiếu kì hỏi: "Trụ Tử ca, nếu như bị người dùng súng hoặc dao kề sau lưng thì nên làm gì?"
"Giơ tay đầu hàng." Hạ Thủ Trụ theo lẽ thường đáp lại.
Triệu Cần trừng mắt, "Nói thật."
Hạ Thủ Trụ ngẩn người, mình nói phải là thật mà, ai có thể tránh được đạn. Nhưng vẫn là nói cho hắn, nếu như là bị dao kề mà đối phương chưa lập tức muốn mình chết thì hãy áp dụng biện pháp đối phó.
"A Cần, mấy chiêu này tôi dạy cho cậu chỉ để đó thôi, nếu thực chiến thì ngay cả tôi còn không dám dùng." Hạ Thủ Trụ vẫn còn chút bất an, nhắc nhở một câu.
"Tôi biết, tôi là người văn minh mà."
Sau đó Triệu Cần lại đưa ra vài câu hỏi khó, ví dụ như bị người ôm cổ từ sau, trước mặt lại có dao đâm tới, một mình làm sao có thể chiến được với hai người loại hình như thế. Hạ Thủ Trụ hết nói nổi, tiểu tử này có lẽ nào mắc chứng hoang tưởng bị hãm hại đi. Nhưng đã hỏi thì phải trả lời, ai bảo đối phương là ông chủ chứ, huống chi lại còn khiêm tốn thỉnh giáo như vậy.
Chỉ muốn luyện võ thì Lão Miêu là kiên trì muốn qua học tập, hắn cũng không nghĩ là mình sẽ dùng đến mà chủ yếu là để cường thân kiện thể. Triệu Bình ngồi trong khoang lái nhìn trên boong thuyền lại đang diễn cảnh Hoàng Phi Hồng thì cạn lời.
Một tiếng đồng hồ, tất cả mọi người đều ra mồ hôi nhễ nhại, cả người thoải mái. Ai nấy đều vội vàng rửa mặt, Hạ Thủ Trụ cũng bắt đầu chuẩn bị bữa sáng. Lần trước ra biển là lão thái thái chuẩn bị đồ ăn thức uống, lần này thì lại là Hạ Vinh chuẩn bị. Tối qua chắc hẳn lại là một đêm không ngủ, cho nên bọn họ mang theo rất nhiều đồ ăn, còn có một nồi lớn canh chân giò. Món này không ai là không thích cả, trực tiếp dùng canh chân giò với củ cải muối, tuyệt đối là món ngon thượng hạng, một người một bát to, cứ húp soạt soạt, hút sùm sụp lấy mì.
A Hòa bù được ba tiếng ngủ, liền ăn liền hai bát mì to, tinh thần dồi dào, máu hồi đầy.
"Thời gian cũng không còn nhiều, nên thu lưới." Triệu Cần nói với mọi người.
Triệu Bình ở khoang lái nhìn thấy động tác tay của hắn, lại dùng loa xác nhận một lần, lúc này mới thông báo cho mọi người thu lưới. Khi lưới nhô lên khỏi mặt nước, mọi người vốn dĩ còn hồi hộp, lại lần nữa biến thành kinh ngạc vui mừng. Lần ra biển trước họ bị không lưới khiến mọi người chán nản, còn trước mắt một mẻ lưới này, túi lưới đầy ắp nhìn qua có lẽ cũng phải 3 tấn, Lão Miêu cũng có chút vui đến phát khóc, cái cảm giác bội thu cuối cùng đã trở lại.
"A Cần, cậu đúng là thần tiên à, sao cậu lại khẳng định lần này trong vịnh chắc chắn sẽ có cá?"
"Ha ha ha, không thể nói ta là thần tiên, như vậy mạo phạm thần linh quá, ta cùng lắm... tính nửa tiên."
Mọi người thấy hắn nói năng nghịch ngợm thì phụ họa cười ha hả....
PS: Mọi người muốn xem cảnh ra biển lại trở về à.
Bạn cần đăng nhập để bình luận