Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 62: Kiếm nhiều tiền

Chương 62: Kiếm nhiều tiền
Nghe Ngô Tổng thúc giục, Trần Đông nhếch miệng cười một tiếng, lập tức nói: "Ngô Tổng, không có ý tứ..."
"Ta lỡ lời, ta lại lần nữa trả giá." Ngô Tổng nghe xong mấy chữ đầu, cái kia còn không biết mình trả giá thấp vội mở miệng.
"Không được, đã nói xong một vòng rồi."
"Đúng đúng đúng, cơ hội của mọi người cũng chỉ có một lần." Mấy người khác vội mở miệng, có một người rời khỏi, vậy cơ hội của những người còn lại sẽ càng lớn, bọn họ tự nhiên hết sức phản đối việc Ngô Tổng làm.
"Ngô Tổng, coi như là trò chơi, ngài cũng phải tuân thủ quy tắc trò chơi."
"Nói nhảm, ta tuân thủ ngươi cho ta làm một con cá đuôi hơn mười cân."
Trần Đông cũng chỉ có thể cười ngượng ngùng, chuyện này thật sự phải xem duyên phận, dù sao lớn như vậy, hắn đã lớn như vậy cũng là lần đầu tiên thấy, ai biết lần tiếp theo lúc nào mới có thể gặp được.
Ngô Tổng đương nhiên cũng chỉ là càu nhàu, biết được không phải là của mình, hắn cũng không bỏ đi, mà là muốn xem rốt cuộc con cá rơi vào nhà ai.
"Các ông chủ, con cá này Phùng Tổng báo giá 50.888 tệ và đã giành được."
"Má nó, thật sự là ta à, ha ha ha." Trước đó cái ông chủ người Quảng Đông lập tức vui mừng kích động kêu lên.
Mấy người khác trên mặt tối sầm, trong lòng thầm mắng lão già Quảng Đông thật có tiền, đặc biệt là trong chuyện ăn uống, còn hào phóng như vậy.
Một bên Triệu Cần lúc này trong lòng cũng đang nở hoa, hắn nghĩ tới có thể sẽ hơn ba vạn, nhưng dù gan lớn đến đâu cũng không nghĩ tới có thể hơn năm vạn a, cái này quá khoa trương.
Trần Đông vui vẻ xong, nhìn mấy vị ông chủ mặt đen lên muốn đi, hắn liền có ý nói: "Mấy ông chủ, ở lại ăn cơm rau dưa."
"Hừ, hít bụi."
"Ăn chim, về nhà."
"Một chuyến tay không, thật xui xẻo."
Trần Đông đứng ở cửa, không cho bọn họ đi, hai tay chắp lại nói: "Mấy ông chủ, lần này là do ta Trần Đông không chu toàn, nhưng cũng là bất đắc dĩ, ta thu hàng của người ta, dù sao cũng phải giúp người ta bán với cái giá thích hợp hơn. Mấy vị có thể đến đây, là nể mặt ta, nếu để mấy vị tay không trở về, vậy thì là ta Trần Đông không biết làm người, nhất định phải chờ một lát."
Trần Đông nói xong, liền ở trên tường bên cạnh tiện tay kéo một túi, đối Triệu Cần nói: "A Cần, gói hải sâm lại, chọn loại lớn mà gói, một túi mười con."
Triệu Cần trong lòng thầm than, cái tên Trần Đông này không chỉ có nói hay, mà việc này làm cũng thật tốt, hôm nay cho dù trong lòng không vui, lần này cũng tìm không ra một điểm sai sót, ngược lại còn cho rằng Trần Đông rộng lượng.
Hai người bắt tay vào làm, rất nhanh đã chuẩn bị xong, Trần Đông đưa cho mỗi người một túi, "Ngô Tổng, bớt giận, đây đều là đồ thuần tự nhiên và còn mới, ngài mang một ít về nếm thử."
"Cái này sao được, những thứ này đáng giá không ít tiền đấy, hay là tôi trả..."
"Mấy vị, đừng có làm mất mặt mũi của ta, ta là buôn bán nhỏ, không dám so với mấy vị tổng giám đốc, nhưng mời các vị đại ca chút hải sản, ta vẫn mời được."
"Như vậy đi, cái này coi như tặng, anh để lại cho tôi cân mười cân, tôi mang về mời khách dùng." Một vị ông chủ nói.
Mọi người nhao nhao phụ họa, đều muốn cân tám cân mười cân, lần này Trần Đông không có cản, mà còn để giá theo giá thị trường bình thường, giúp mấy người mang hàng lên xe, rồi mới tính tiền, lại tiễn người lên xe.
Đám người còn dặn dò một câu, lại có hàng tốt nhất định phải liên hệ vân vân, Trần Đông tự nhiên là miệng đầy nhận lời.
Triệu Cần cũng chưa từng làm qua buôn bán, nhưng chỉ nhìn tác phong của Trần Đông mà xem, thật không phải người chỉ ham lợi nhỏ, thảo nào người ta có thể kiếm tiền.
Cuối cùng là Phùng Tổng, hai bên đếm tiền rõ ràng, Trần Đông không chỉ cho đối phương chọn mười con hải sâm, còn chọn cho một con Hưởng Loa không tồi.
"Nha, còn có phần của tôi sao?"
"Ngài nói câu này làm gì, mọi người đều có cả, không lẽ mình ngài lại không có, vậy ta Trần Đông là người gì."
Phùng Tổng cười ha ha, vỗ vai hắn, "Hôm nào đến tìm ngươi uống rượu, hôm nay không có thời gian, ta phải mang con cá này lên máy bay về."
"Ngài đi thong thả."
Tiễn mọi người đi hết, hai người nhìn nhau, đều cười ha hả.
"Đông ca, anh giỏi thật đấy." Triệu Cần thật tâm thật lòng giơ ngón tay cái với hắn.
"Ý kiến của cậu hay, nếu không hiện giờ đoán chừng muốn kết thúc thì sẽ làm mất lòng một hai người."
Trên lầu, Trần Tuyết thăm dò đầu hỏi: "Ca, bán xong rồi?"
"Bán rồi."
Không bao lâu, Trần Tuyết và một người đàn ông ngũ tuần cùng nhau đi xuống, Trần Đông và người đàn ông vóc dáng phi thường giống nhau, nhìn biết ngay là cha con.
"Bán bao nhiêu?" Người đàn ông hỏi, còn đối Triệu Cần gật đầu mỉm cười.
"50.888 tệ."
"Ồ, vậy cũng không thấp, Phùng Tổng mua đúng không."
"Cha đợi lát nữa rồi nói, con phải tính sổ sách với A Cần trước đã."
Người đàn ông khẽ gật đầu, nhìn Triệu Cần nói: "Nhìn con có vẻ quen quen, cha của con có phải tên Triệu An Quốc không?"
"Nha, chú biết cha cháu à?" Triệu Cần không nghĩ tới, hai nhà bậc cha chú lại quen nhau.
"Ha ha ha, đúng thật à, hồi con thi đại học chú còn đến nhà con ăn cơm, chắc lúc đó con không để ý, con học Kinh Đại à, nổi tiếng nhất trấn ta, giờ con đang nghỉ học rồi?"
Nghe xong là Kinh Đại, Trần Tuyết và Trần Đông gần như đồng thời há hốc miệng.
Hiện giờ Kinh Đại không giống như đời sau danh tiếng không tốt, lúc này vẫn là mục tiêu phấn đấu, là ánh trăng sáng thật sự trong lòng rất nhiều người.
"Có chút nguyên nhân nên con nghỉ học chú à, chú và cha con sao quen nhau vậy?"
"Còn có thể quen nhau thế nào, mấy năm trước ra biển thôi mà."
Triệu Cần lập tức hiểu, xem ra cha của Trần Đông trước kia cũng có thể làm buôn lậu, có điều đầu óc linh hoạt, cũng có thể là rút lui sớm, dù sao cũng không giống như lão cha của mình còn bị bắt vào nhà đá đạp máy khâu.
"Sao lại nghỉ học vậy, vất vả lắm mới thi đỗ, đáng tiếc quá." Trần Đông đều thấy tiếc thay hắn.
Trần phụ cho rằng hắn là do mẹ mất, cha không làm ăn cho nên mới nghỉ học, cho nên mới nói thêm một câu: "Có bản lĩnh thì làm gì cũng có bản lĩnh cả, xuống biển cũng kiếm được nhiều tiền."
"Cha, sao con không biết nhà mình và nhà Triệu Cần quen nhau thế?" Trong giọng Trần Tuyết có chút nũng nịu, Trần phụ cưng chiều nhìn cô một cái nói: "Chẳng qua là ít qua lại thôi, sau này có thể qua lại nhiều hơn."
Triệu Cần cười gật đầu, rồi sau đó cùng Trần Đông tính sổ sách.
"Hải sâm lớn 69 cân, loại nhỏ 76 cân..."
"Biển cả để lại 10 cân, mấy lão bản kia lấy, còn có trước kia A Hòa cũng lấy mấy con, mấy cái này không thể để cho cậu chịu lỗ."
"Là con..."
"Cứ theo lời ta đi Đông ca, tôi lấy đi lấy lại cũng phiền phức."
Trần Đông gãi gãi đầu, "Cái này, người tốt mình làm, lại để cậu mất tiền, không có... được thôi được thôi, vậy cứ theo lời cậu."
Tổng số hàng chuyển tới buổi tối là 21.124 tệ, khách quen hôm qua bán còn được hơn hai nghìn, cá đỏ dạ 50.888 tệ, Trần Đông bơm nước 2.544 tệ, tổng cộng Triệu Cần có thể lấy 69.468 tệ, Trần Đông làm tròn thành 69.500 tệ.
Số tiền này Triệu Cần không khách khí, trực tiếp đếm tiền rõ ràng rồi muốn đi.
"A Cần, trong nhà có xe gắn máy cậu cứ cưỡi về, ngày mốt có thời gian thì mang đến là được." Trần Đông nói, lại đem cái túi của mình cho không để cho hắn đựng tiền.
Triệu Cần nói cảm ơn, lấy túi đựng tiền rồi nhận lấy chìa khóa Trần Đông đưa, rồi lên xe máy đi.
Hắn không có về nhà, mà là đi tới siêu thị, mua hai bình Lô Châu Lão Giao loại tốt một chút, lại mua hai gói nhãn nhục, hai gói ý dĩ tử, tới quán trà, chi ba trăm tệ mua một cân trà ngon.
Rồi đi tới trạm thu mua, Trần Đông đã lên lầu đi ngủ bù rồi, chỉ có Trần Tuyết ở lại trông tiệm.
"Đây là mua cho Trần thúc, con về trước đây." Triệu Cần vừa đặt đồ xuống, liền vội vàng cưỡi xe đi ra ngoài, Trần Tuyết gọi cũng không kịp.
Cá đỏ dạ có thể bán cao như vậy là nhờ có Trần Đông, bận rộn sống chết như vậy chỉ được hơn hai nghìn tiền lãi, Triệu Cần không tiện nhường phần lợi nhuận, vừa hay Trần phụ nhận ra cha của mình, cũng coi như là trưởng bối, đưa chút quà nhỏ cũng tốt...
PS: Bốn chương xin tặng, các huynh đệ, sách mới cần sự ủng hộ nha, xin hãy cho Sơn Phong thêm bình luận, lễ vật nhỏ miễn phí đi ạ, Sơn Phong sẽ thêm động lực ha.
Bạn cần đăng nhập để bình luận