Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 300: Trên biển xem mặt trời lặn

Chương 300: Trên biển ngắm hoàng hôn
Tiếp theo giỏ móc thứ ba, Triệu Cần lại lần nữa tiếp nhận mẻ lưới.
Vẫn như cũ không câu được nhiều, thu được một nửa móc, mới có một con cá ô tia ban và một con hoàng điêu, mắt thấy cần câu nhanh chóng được thu lại nhưng trên tay vẫn không cảm nhận được gì, hắn hiểu được, cuối cùng một giỏ móc này cũng chỉ có vậy.
Ngay lúc hắn nghĩ như vậy, đột nhiên trên tay truyền đến một lực kéo mạnh, lực kéo rất lớn, làm cho dây câu vừa thu lên bị kéo ngược trở xuống nước, bản thân hắn suýt chút nữa bị cá kéo xuống biển.
"Ngọa tào, cá gì vậy?" A Hòa kinh hô.
"A Hòa, nới lỏng dây." Triệu Cần hô lớn, A Hòa lúc này mới phản ứng lại, bắt đầu thả dây móc đã giăng, nhưng tốc độ rõ ràng không nhanh bằng, sọt bị kéo đến mức muốn rơi xuống biển, may mà bị mạn thuyền và khe hở trên boong tàu giữ lại.
Triệu Cần khẩn trương, nhìn quanh, vừa hay thấy Lão La đưa cho hắn phao, hắn trực tiếp treo phao vào hai lưỡi câu tản ra, Triệu Bình cũng nghĩ đến điều này, thấy Triệu Cần phản ứng không đúng thì lập tức cầm hai cái phao tới, khi ba cái phao đều được gắn vào, giỏ trúc đã bị kéo đến biến dạng, trực tiếp bị kéo xuống biển từ khe hở.
"Đại ca, lái thuyền đuổi theo."
Triệu Bình đã nhảy lên bệ điều khiển, toàn lực tăng mã lực, cũng may cuối cùng hai cái phao hắn treo cũng đủ lớn, lại thả dây đủ dài, với độ sâu vùng nước này, dù là cá ở tầng nước sâu hay cạn thì phao vẫn có thể nhìn thấy được.
Chỉ là con hàng này bơi quá nhanh, thuyền căn bản không có tốc độ này.
Đuổi chừng bảy tám dặm biển, vẫn để mất dấu, bốn người đều rất ủ rũ.
"A Cần, cá gì vậy?" Triệu Bình vừa quay lái vừa nói.
"Ta cũng không biết, nhưng lúc câu nó đã ngắt lời của ta, hơn nữa còn hung hãn như vậy, chẳng lẽ là cá cờ kiếm?"
Nghe nói là cá cờ kiếm, Triệu Bình lại lần nữa thở dài, kỳ thực trong lòng của hắn cũng cảm thấy là cá cờ kiếm, lúc này rất mong em trai mình nói là cá mú biển hay cái gì không đáng tiền, trong lòng sẽ dễ chịu hơn chút, kết quả lại đúng như hắn đoán, cho dù là cá chim, một con cũng đáng hơn ngàn tệ, trong lòng càng thêm khó chịu.
Ngay lúc bọn họ đang quay lái trở về, Triệu Cần vừa ôm bát nước uống, A Thần đột nhiên kêu lên: "A Bình ca, bên kia."
Triệu Bình nhìn theo hướng đó, đúng là thấy hai cái phao màu nhà mình, trên biển không ngừng nhảy lên nhanh chóng.
"Ngọa tào, con mồi này lại muốn trêu đùa chúng ta đúng không, đại ca, đuổi theo."
Lần này vừa vặn, cá chạy về phía đông, đúng hướng bọn họ về đảo nước ngọt, nhưng đuổi theo hơn hai mươi phút, cá đột nhiên lại chuyển hướng bắc.
Từ xa, Triệu Cần nhìn thấy thuyền đánh cá của Lão La mừng rỡ, hắn giật mình, không ngừng chỉ tay xuống mặt biển.
Từ xa, Lão La không nghe thấy tiếng bọn họ vừa thu lưới lên, vừa ngẩng đầu thì phát hiện, nhìn theo hướng tay của Triệu Cần, hắn cũng nhanh chóng hiểu chuyện gì xảy ra, nói với em trai mình: "Quẹo trái, A Cần bọn nó câu được cá lớn đang chạy về phía chúng ta."
Cách hơn mười mét, Lão La tay mắt lanh lẹ, trực tiếp quăng cần câu, vừa hay móc trúng dây câu.
Thật ra lúc này con cá lớn đã đuối sức, nên cũng không có sức phản kháng nhiều, Lão La liền có thể thu dây, chưa đợi hắn thu được thì thuyền của Triệu Cần đã đến gần.
"Cá gì vậy, sao lại chạy tới đây."
"Chú La đừng nói nữa, suýt nữa nó đuổi chúng ta về tới bến tàu trong thôn."
Nghe hắn nói vậy, Lão La cũng nhịn không được cười, tháo móc câu xuống ném phao lên thuyền của bọn họ, ra hiệu để bọn họ tự thu dây.
Triệu Cần tiếp nhận và bắt đầu thu dây, không bao lâu sau cá nổi lên mặt nước, Lão La cũng không vội, cũng muốn nhìn xem rốt cuộc là cá gì, khi thấy hình dạng thật sự, hắn kích động kêu lên: "Mẹ nó, con cá cam hoàng lớn vậy."
"Là cá cam hoàng, không phải cá cờ kiếm, là cá cam hoàng, còn tốt hơn cả cá chim và cá cờ kiếm."
Thật ra Triệu Cần vẫn còn thất vọng, với lực kéo trước đó, hắn còn nghĩ phải trên trăm cân chứ, lúc này thấy Triệu Bình kéo cá lên, phát hiện tối đa chỉ được bảy tám chục cân, con cá này đúng là có lực.
Nhưng nghe nói nó quý hơn cá chim, trên mặt hắn lại lập tức tươi tỉnh, "Đại ca, giá bao nhiêu tiền?"
"Ta cũng không rõ, ngươi hỏi chú La."
Lão La lắc đầu, "Bình thường bắt được cũng chỉ có con đầu tầm bảy tám cân, thuần hoang dã thì một cân cũng tầm sáu bảy chục tệ, lớn như vầy, ta đoán phải quý hơn nhiều, A Cần, ngươi lại phát tài rồi, con này không dưới 5000 tệ đâu."
Nghe thấy cái giá này, Triệu Cần cũng rất vui vẻ, tuy nghe không đắt bằng cá hồng tía trước kia, nhưng như vậy cũng đã có một số tiền không nhỏ rồi.
Cá cam hoàng là cách gọi của người địa phương, tên thật của nó là cá đầu vàng, là một loại cá ăn thịt phù du sống ở tầng trung thượng, và có hình dáng cùng tập tính khá giống cá cờ kiếm.
Đương nhiên, có nhiều nơi cũng gọi cá hoàng thần là cá cam hoàng, chỉ có thể nói cách gọi ở các nơi khác nhau.
Cá đầu vàng, một cực phẩm hiếm thấy, bên Nhật Bản rất đắt.
Cũng may, cuối cùng không uổng phí công truy đuổi tên này một chuyến.
Cần câu không có bị tổn thất gì, chỉ bị rớt mất hai ba lưỡi câu, còn chiếc giỏ trúc rơi xuống biển thì không còn thấy.
"Chú La, cần câu của chúng ta còn chưa thu xong, lần này cảm ơn chú."
"Nói gì vậy, các ngươi đi làm đi, tối làm xong rồi đến uống rượu chung, ta có mang rượu."
"Được, vậy đã nói rồi."
Hai thuyền lại lần nữa tách ra, Triệu Cần bọn họ còn phải quay lại chỗ cũ, thu nốt một giỏ móc rồi tra mồi, thả móc xuống.
"A Cần, ngươi lái thuyền đi, ta sửa sang lại cần câu."
Hai người đổi chỗ, Triệu Bình không vội vàng sắp xếp cần câu, trước tìm một con dao, cắt tiết con cá để máu chảy hết, chờ đến khi ổn định, mới gọi A Hòa và hai người đem cá bỏ vào kho, còn hắn thì lại lấy ra một cái giỏ trúc mới, bắt đầu sửa lại mấy cái móc bị cá cam hoàng kéo rối, đây là một công việc cần tỉ mỉ, về mặt này thì Triệu Cần không thể nào kiên nhẫn bằng anh trai mình.
Trở lại chỗ cũ, A Hòa và A Thần đã tra mồi vào hai giỏ câu trước.
Thả xuống chỗ cũ, sau đó lại đi thu nốt giỏ móc cuối cùng còn chưa được kéo lên, giỏ này không phải là loại cần câu mắc xích, A Hòa thu, kết quả chỉ được một con cá mùi và một con đầu nhang.
Có chút buồn bực, dù anh trai mình và A Thần kéo cá không nhiều, nhưng toàn là hàng khủng, ca kéo hai giỏ, một giỏ được năm con đao ba râu, một giỏ được con cá cam hoàng, A Thần kéo một giỏ còn khủng hơn, có một con cá hồng tía chừng hai mươi cân, kết quả đến lượt mình thì hoàn toàn biến thành tôm nhỏ.
"Được rồi, cá lớn ngươi cũng không phải là chưa kéo được, làm nhanh lên chút thôi."
Triệu Cần có lẽ là người hiểu A Hòa nhất, vỗ nhẹ vào đầu cậu, A Hòa mỉm cười rồi mới ngồi xuống giúp tra mồi.
Dây thừng câu không đổi chỗ, vẫn thả tại vị trí cũ, chuẩn bị xong thì bọn họ đổi đầu thuyền trở lại vùng biển gần đảo nước ngọt.
"A Cần, giờ thu lưới được chưa?" Vì truy đuổi con cá cam hoàng mà trễ mất thời gian, bây giờ đã hơn sáu giờ, nhìn lên bầu trời, ánh chiều tà rực rỡ, mặt trời đỏ ửng treo lơ lửng trên mặt biển.
Tựa như được sóng biển nhẹ nhàng nâng lên, "Đẹp quá."
Hắn cũng thu hút ba người khác, bốn người đứng thành một hàng trên boong tàu, đều đang thưởng thức cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp này.
Trước kia bọn họ cũng không phải là chưa từng xem, nhưng hoặc là bận rộn làm việc, hoặc là đang vội vã về nhà, đây là lần đầu tiên có thể bình tâm tĩnh khí thưởng thức cảnh hoàng hôn trên biển như thế này.
Xem một hồi, dù ánh nắng đã không còn nóng rực, nhưng nhìn lâu vẫn không chịu nổi, sau khi thu ánh mắt lại thì Triệu Cần mới nhớ ra vừa nãy anh trai mình đã hỏi, trả lời: "Thu thôi, đại ca, đoán chừng vừa lúc trời tối thì xong, ta đi tìm Lão La uống rượu."
PS: Chương 300 tung hoa, cuốn sách này từ lúc mở đầu, điều làm Sơn Phong hài lòng nhất chính là, rất ít khi bị kẹt chữ, cứ như vậy mà viết, viết mãi,
Không biết mọi người thấy thế nào, nhưng ta viết rất thoải mái.
300 chương, là một dấu mốc, tiếp theo ta sẽ càng cố gắng hơn, bái tạ những huynh đệ tỷ muội đã theo dõi truyện, kết thúc màn mùi mẫn rồi đây, ha ha.
Hôm nay bốn chương, buổi sáng phát hết, buổi chiều có việc rồi ha.
Bạn cần đăng nhập để bình luận