Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 546: Thẻ người tốt

Chương 546: Thẻ người tốt
Triệu Cần Kỳ thực cũng không quá mệt, nhưng cảm thấy mí mắt nặng trĩu, nên nhắm mắt nằm nghỉ ngơi. Thấy Lý Cương muốn hắn chia sẻ kinh nghiệm, hắn cũng không thể cứ nhắm mắt làm ngơ, thế thì quá bất lịch sự, dứt khoát ngồi dậy châm thuốc, rồi xin lỗi mọi người: “Tối qua thuyền nhà cập cảng, loay hoay cả đêm không ngủ.”
“Ngư dân tuy nói kiếm được nhiều hơn chút, nhưng cũng rất vất vả, ngươi ngủ tiếp đi, chúng ta sẽ cố gắng đi nhẹ thôi.” Trương ca lớn tuổi nói, ba người trẻ tuổi còn lại cũng gật đầu theo.
“Không sao. Thực ra câu biển sâu ta cũng như Trương ca, chỉ mới câu một lần, bình thường thì mồi câu sẽ có nhiều Trì tử làm chủ. Đến lúc cần dùng thì dùng Lộ Á Can, tốt nhất là năm lưỡi xuyên câu, đừng có nhiều móc quá, không cá tranh giành nhau, quấn vào dây cước một cái là hỏng hết. Thuyền câu thì phải căn cứ vào độ sâu… chờ chút nữa, chỗ câu của chúng ta sẽ cùng nhau, cá trong đó cũng hỗ trợ nhau…”
Hắn nói không được rõ ràng, không có cách nào đi vào chi tiết, câu biển sâu phần nhiều dựa vào vận may, kỹ thuật lại không yêu cầu cao lắm. Trương ca phụ họa, bốn người thanh niên cũng nghe có vẻ chăm chú.
Nói chuyện gần một tiếng, Trương ca ra hiệu cho hắn, bảo hắn ngủ tiếp, đến trưa gọi dậy ăn cơm.
Sau khi ngủ bù tới trưa, Triệu Cần đã tỉnh táo hẳn, ăn cơm xong hắn ra boong thuyền đi lại, nhiều người giống như hắn lần đầu đi biển sâu, đều mang theo máy ảnh, thấy cái gì cũng chụp.
“Huynh đệ, chụp cho ta tấm hình được không?” Triệu Cần cười nhận lấy máy ảnh, giúp người kia chụp xong, rồi ra chỗ mũi thuyền đón gió biển. Mặt biển vốn dĩ đã có sóng rồi, huống chi hôm nay còn có gió, ở trong vịnh thì có nhiều chỗ chắn gió nên không sao, nhưng ở ngoài khơi không có vật cản thì gió rất mạnh. Tuy thuyền khá lớn nhưng vẫn không tránh được lắc lư, đương nhiên, độ lắc lư này không hề hấn gì với hắn.
Có chút nắng nên không lâu sau Triệu Cần vào lại khoang, kết quả vừa đến cửa đã suýt va vào một người cùng phòng, may mà hắn lùi nhanh, đối phương cũng chẳng thèm để ý, chỉ che miệng chạy nhanh đi. Vào khoang, thấy Trương ca đang hút thuốc, hỏi: “Anh ta sao vậy?”
Trương ca cười, đang định trả lời thì thấy Lý Cương cũng mặt mày trắng bệch, đột nhiên đứng dậy che miệng chạy ra ngoài. Triệu Cần hiểu ra ngay, say sóng chứ gì.
“Thật đó, bữa trưa bọn họ không ăn không nuốt, nôn ra ngoài thì còn dễ chịu hơn.” Trương ca như có ma lực vậy, vừa dứt lời, hai người thanh niên còn lại cũng nôn khan một tiếng rồi chạy ra theo.
“Say sóng hết rồi sao?” Triệu Cần hơi ngạc nhiên, đâu phải ai cũng say sóng, có người lần đầu đi thuyền cũng chẳng sao. Vậy mà trong sáu người này, trừ hắn với Trương ca thì tất cả đều trúng chiêu, tỉ lệ thật là cao.
“Lần đầu ta cũng hơi bị, lần này thì đỡ nhiều rồi, tất nhiên không so được với người sống nhờ biển cả như cậu A Cần, thuyền đánh cá nhà cậu to cỡ nào?”
“Ba nhà góp vốn, có hai chiếc, một chiếc nhỏ 12m, một chiếc lớn 25m.” Không tính là nói dối, nhưng cũng không thể khoe của lần đầu gặp mặt được.
“Vậy cũng ghê đấy.” Triệu Cần còn chưa kịp khiêm tốn hai câu, thì thấy Lý Cương ôm bụng, khom lưng đi tới, lắp bắp nói: “Không được, khó chịu quá, hình như nôn ra hết cả nước mật vàng rồi.”
“Nhắm mắt ngủ một giấc là ổn thôi.”
Cả buổi chiều, chỉ thấy bốn người kia cứ ra ra vào vào, uống nước không lâu cũng phải nôn, may mà thấy mọi người dần dần quen hơn. Chỉ có một người là bạn đồng hương của Trương ca, cũng là anh em Đông Bắc, vẫn chưa ổn, hình như tên Bao Thế Thông.
Triệu Cần thở dài, lấy gối của mình xuống, nâng đầu Bao Thế Thông lên, “Đừng nằm ngang, ngồi dựa lên, thở dễ hơn, không bị thiếu oxy gây choáng, sẽ thoải mái hơn.” Đỡ cho người kia ngồi tựa vào xong, Triệu Cần lại cầm tay phải hắn, ấn mạnh vào huyệt hổ khẩu.
“Có đau không?”
“Đau.” Người kia trả lời nhưng cũng không giãy dụa.
Ấn chừng 3-5 phút, rồi đổi sang tay kia, ấn tiếp, lát sau, Bao Thế Thông mở mắt ra nói: “Có tác dụng thật, không còn thấy khó chịu như lúc nãy nữa, cảm ơn cậu A Cần.”
“Trăm năm mới chung thuyền, đừng có khách sáo, cứ thả lỏng tâm lý, đừng lo lắng, đảm bảo sau bữa tối sẽ ổn thôi.” Nghe thấy từ “cơm”, Bao Thế Thông lại nôn khan một tiếng, nhưng cũng không còn vội vã chạy ra ngoài nữa.
Ấn chừng nửa tiếng, tay Triệu Cần cũng mỏi nhừ, Trương ca từ trên giường nhẹ nhàng trèo xuống: “A Cần, để ta làm thay cậu một lát.” Tránh chỗ ra, Trương ca bắt lấy tay Bao Thế Thông, “Như này à?”
“Đúng rồi, ngay đó, mạnh tay một chút cũng không sao.” Hai người nhỏ giọng nói chuyện, Triệu Cần châm điếu thuốc đưa cho Trương ca, kết quả Trương ca vừa cầm không quá mười phút thì nghe thấy Bao Thế Thông khẽ kêu lên, hai người nhìn nhau cười thầm.
Trong khoang còn hơi bí bách, nên cả hai thay nhau ra boong tàu.
“A Cần, cậu là người tốt.” Triệu Cần kinh ngạc, thế này đã bị phát thẻ người tốt rồi ư?
Mình là người tốt sao? Với mấy thuyền viên bao gồm cả người nhà thì đúng là như vậy, nhưng với hai anh em nhà Cổ, Lâm Dương, thậm chí là hai anh em Triệu Khôn thì mình có phải người tốt không?
“Chuyện nhỏ thôi, mà này, Trương ca, anh làm nghề gì?”
“Công việc của tôi, một năm chỉ bận 2-3 tháng, thu quả phỉ với rau dại khi giá tốt thì kiếm thêm chút đỉnh, tạm đủ sống.”
“Vậy cũng tốt, kiếm tiền để cuộc sống tốt hơn, không quan trọng kiếm nhiều hay ít, một năm anh được nghỉ 10 tháng, thế thì nhiều người ghen tỵ lắm đó.”
“Ha ha ha, tôi chỉ thấy sống thoải mái thì làm thôi.”
Nói chuyện một hồi, Trương ca cũng mời hắn có thời gian đến Đông Bắc chơi, “Lúc đó tôi sẽ dẫn cậu lên núi hái quả phỉ, hái nấm đầu khỉ, đúng rồi, nếu có duyên còn có thể gặp được nhân sâm hoang đó.”
“Lời anh nói, đến lúc đó đi đừng có giả vờ như không quen tôi đó nha.”
“Ha ha ha, nói chuyện với cậu rất sảng khoái, tính cậu chẳng giống người miền nam chút nào, lại giống người vùng tụi tôi.” Lúc này Trương ca lấy điện thoại ra, cả hai lưu số điện thoại cho nhau.
Trên boong tàu, hai người cứ nói chuyện đến khi đến giờ ăn tối, về khoang thì thấy cả bốn người đều đã ngủ say.
“Trương ca, đừng gọi bọn họ, cứ lấy cơm phần cho họ để đó đi, để họ ngủ một giấc, người sẽ dễ chịu hơn.” Hai người lấy thẻ của bốn người kia, rồi đi vào nhà ăn cơm trước, rồi lấy phần cơm cho họ sau.
Ăn tối xong, Triệu Cần buồn chán xem phim, trong khoang đang chiếu Thành Long “Ta Là Ai”, phim này hay đấy, lúc hắn đến thì đã chiếu được nửa rồi.
Xem xong, trở về phòng nghỉ thì thấy Trương ca đang ngồi đọc sách, bốn người kia thì vẫn ngủ.
“Dậy ăn chút cơm đi, tối còn định câu cá chứ.” Bốn người bị đánh thức dụi mắt, hình như quên mất mình đang ở đâu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận