Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 297: Triệu An Quốc thủ tú

Chương 297: Triệu An Quốc ra mặt
Cùng với dự tính của Triệu Cần có chút khác biệt, Đường thẩm mãi cho đến giờ cơm tối cũng không tiếp tục tới, hắn căn bản không biết, nhà đường thúc đang diễn ra một màn toàn vũ hành. A Hòa ở đây, Hạ Vinh liền tự mình đi gọi bà nội đến.
Buổi tối có thịt kho tàu, thịt thỏ, gà nấu rắn, cũng chính là cái gọi là long phượng đấu, hai món ngon lớn, ăn rất là thoải mái. Đặc biệt là thịt rắn, hương vị tươi ngon, có chút giống thịt ếch, nhưng còn thơm ngon hơn ếch một chút.
Sau bữa ăn, Triệu Cần bắt đầu chia mật ong, trừ Triệu Khôn mua hai bình, còn lại đựng được 14 bình lớn, A Hòa chỉ cần hai bình, Triệu Cần lại chia thêm một ít bánh tổ ong cho hắn, để bà nội không có việc gì thì ăn vặt cũng không tệ. Lại lấy ra 3 bình để một bên, trong nhà cũng giữ lại 4 bình, còn 5 bình, đến lúc đó cho Lão Chu bọn hắn chia.
"Ba bình này là mang cho Trần thúc sao?" Triệu Bình thấy hắn để riêng ba bình ở bên cạnh, liền hỏi một câu.
"Ừm, hai bình cho Trần thúc, một bình cho A Thần."
Đem 3 bình mật ong thả trong xe, vừa hay ngày mai muốn đi trên trấn cho tiện đường, nhà mình lưu lại hắn cũng không cầm, toàn bộ để ở nhà anh cả, muốn ăn lúc nào cũng tiện.
Sắp xếp xong xuôi, hắn gọi bố cùng nhau về nhà cũ.
Về nhà sau khi rửa mặt, Triệu Cần bắt đầu ngồi vào bàn sáng tác, là liên quan tới phương diện phát triển tương lai của thôn.
'Theo chất lượng cuộc sống của quốc dân tăng lên, du lịch phát triển là xu hướng tất yếu, dựa vào môi trường có lợi để phát triển mạnh mẽ ngành du lịch. Trấn đỡ thôn, thôn mang trấn, tối ưu tài nguyên, phát triển hợp lý. Xác định khu du lịch sinh thái, khu câu cá biển, khu hái quả, vườn rau tự cung tự cấp,...
Áp dụng hình thức hợp tác ba bên thôn, dân, doanh nghiệp, lấy thôn làm chủ đạo, để dân làng tham gia vào, lấy doanh nghiệp làm đầu mối, thực hiện cùng nhau làm giàu đồng thời, kéo theo sự phát triển kinh tế của các thôn lân cận...'
Lưu loát, Triệu Cần trước kia chưa từng làm việc này, nhưng biểu ca của hắn từng là cán bộ thôn, văn phong không tệ, nhưng chữ viết không được đẹp, cho nên rất nhiều văn bản báo cáo tự soạn, đều sẽ để Triệu Cần giúp viết lại một lần, dần dà, hắn cũng hiểu tương đối văn thư này viết như thế nào.
Đầu tiên phải đoan chính thái độ, ngôn từ bên trên nhất định phải có chỗ sơ hở để lãnh đạo có thể chỉnh sửa chỗ sai, thứ hai là nhất định phải khoác một cái áo có vĩ quang chính áo, đương nhiên cũng phải có ý sâu xa trong lời nói.
Viết xong, hắn đưa cho Triệu An Quốc.
"Cái gì?"
"Vào đội."
Triệu An Quốc nghe mà không hiểu lắm, nhận lấy liền chăm chú xem, không bao lâu nói: "Đây là định để ta đưa lên?"
"Ừm, ngày mai ta liền đi trên trấn, ngươi đi gặp Tôn trấn trưởng một chút, đem cái này giao cho hắn, mời hắn chỉnh sửa, tiện thể mời hắn tối mai dùng cơm ở trên trấn."
"Ta lại không hiểu nhiều lắm, nếu như hắn hỏi..."
"Cha, ngươi cứ nói những vấn đề mà ngươi nghĩ ra, ta sẽ trả lời cho ngươi bây giờ, về phần những cái ngươi không nghĩ ra thì ngươi yên tâm, Tôn trấn trưởng cũng sẽ không hỏi."
Hai cha con trò chuyện hơn một giờ, lúc này mới ai về phòng nấy nghỉ ngơi.
Triệu Cần nằm trên giường, không biết có phải tối ăn đồ bổ hay không mà hắn có chút nóng bức, một mình gối đầu khó ngủ, mở điện thoại xem lịch, tính xem còn bao lâu nữa mới được nghỉ đông....
Sáng sớm hai người đến nhà Triệu Bình, Triệu Bình vừa vặn từ bến tàu trở về.
"Anh cả, tình hình trên biển thế nào?"
Triệu Bình buồn rầu lắc đầu, "Sóng bạc đầu cao hơn hai thước rồi, haizz, cũng không biết khi nào mới đi được."
"Cũng đừng quá lo lắng, đoán chừng ngày mai không rút, ngày kia chắc chắn có thể đi."
An ủi một câu, liền bắt đầu ăn điểm tâm, qua bữa sáng lại chờ một lát, Triệu Cần lúc này mới mang theo bố đến trên trấn, trước tìm một tiệm in ấn tài liệu, cái này mới đi đến cửa ủy ban trấn.
"Hay là ngươi vào cùng ta đi?"
"Cha, cha có bản lĩnh thế mà, ta ở bên cạnh ngược lại hạn chế cha phát huy, dù sao cũng chỉ là khoác lác thôi mà, chỉ cần nói chuyện trở nên có chút văn vẻ là được."
Triệu An Quốc khẽ gật đầu, cầm văn kiện đã in đi vào.
Triệu Cần không ở bên cạnh, mà là đến trạm thu mua, đem mật ong đưa về, liền ở bên trong cùng Trần Đông uống trà khoác lác.
Chờ hơn một giờ, Triệu An Quốc mặt mày hồng hào đi đến, không đợi Triệu Cần hỏi đến, hắn chủ động mở miệng, "Tôn trấn trưởng nói tối mai có thời gian, đối với phương án mô phỏng của ta cũng đánh giá rất cao."
"Vậy là được rồi, cha, ta về trước nha?"
"Chú Triệu, ở lại đây ăn cơm trưa..."
"Không, trở về còn có việc, đừng nhìn có mỗi cái thôn mà thôi, chuyện lớn nhỏ đều không ít."
Triệu Cần:... Cha, cha còn chưa có cưỡi ngựa nhậm chức đâu!...
Bên kia, Tôn trấn trưởng thì cầm phương án của Triệu An Quốc tìm tới Nghiêm bí thư đứng đầu.
"Bí thư, báo cáo với ngài một chuyện, ngài xem cái này."
Nghiêm bí thư nhận lấy phương án, trước liếc qua sơ sài có chút không để ý, nhưng rất nhanh trên mặt hắn nghiêm lại, lật lại bắt đầu xem xét kỹ lưỡng.
"Không chỉ văn phong tốt, mà còn có ý sâu xa, tính khả thi rất cao, là một nhân tài. Triệu An Quốc? Ta sao chưa từng nghe qua?"
"Là như vậy, Triệu An Quốc chính là cha của Triệu Cần, nếu nói phương án này là Triệu An Quốc viết thì ta không tin, chắc chắn là do Triệu Cần làm."
"Thằng nhóc kia tài giỏi như vậy?"
"Dù sao theo như ta biết, thì hắn là một người rất có kiến thức, nói chuyện làm việc rất có chừng mực." Bởi vì quyết định đầu tư ở trên trấn mà Triệu Cần dẫn về thì thành tích của Tôn trấn trưởng trên bảng vàng được thêm một bút rất lớn, cho nên bây giờ tâng bốc Triệu Cần vài câu cũng là không hề lãng phí, huống hồ đó cũng là lời thật lòng.
"Hắn muốn dẫn đầu chuyện này?"
"Chủ nhiệm thôn cũ chẳng phải xảy ra chuyện sao, tôi nhớ hắn chắc chắn có cân nhắc đến chuyện này."
Nghiêm bí thư nhẹ "a" một tiếng, lại xem phương án lúc này mới gật đầu nói: "Còn trẻ thì cũng tốt, có ý tưởng có quyết đoán, Lão Tôn, chuyện này mà thành thì trấn của chúng ta coi như là thả một quả vệ tinh lớn, chính là đến lúc đó chắc chắn không ít thôn sẽ tranh nhau bắt chước, nhưng trong phương án lại không có biện pháp đối phó phương diện này."
"Bí thư, điểm này hắn chắc chắn sẽ có cân nhắc. Không phải, hắn không phải muốn mình làm chủ nhiệm thôn, mà là muốn cho cha hắn đứng ra, cho nên phần báo cáo này mới ghi tên cha hắn."
Nghiêm bí thư ngẩn người, do dự một chút nói: "Vẫn là phải chú ý cơ sở quần chúng, dù sao bọn họ mới là những người trực tiếp ở dưới cơ sở."
"Đồng chí Triệu An Quốc định tối mai mời mấy người trong thôn ăn cơm, vừa mới gửi lời mời đến cho tôi, tôi cũng đồng ý đến ngồi một lát."
"Được, vậy tối mai ta cùng đi, ta cũng đi lộ diện một chút. Đúng rồi, liên lạc với Triệu Cần một chút, ta muốn nói chuyện sâu với hắn về phương án này."
"Được rồi, bí thư, ngài xem lúc nào phù hợp?"
"Cứ xem hắn đi, càng nhanh càng tốt."
Triệu Cần cùng bố vừa về đến nhà, liền nhận được điện thoại của Tôn trấn trưởng, hai người hẹn ngày mai buổi sáng gặp mặt nói chuyện.
Không bao lâu A Hòa lại tới "Anh, anh có biết toàn thôn đi đâu không?"
"Không phải là lên núi tìm mật ong rồi chứ?" A Hòa vừa hỏi, liền khiến Triệu Cần có một loại cảm giác quen thuộc, lịch sử lặp lại, trước kia hắn cứ đi biển bắt hải sản là lại có cái tình huống này, chẳng lẽ bọn họ cũng học mình lên núi săn bắn sao?"
"Ha ha ha, đi đông lắm, chú La vốn không muốn đi, kết quả bị thím bắt theo không thể không lên núi, em đoán hôm nay người lên núi còn nhiều hơn cả ong mật." A Hòa nói quá hình tượng, Lão La thì nhỏ gầy, mà vợ của lão không những cao lớn còn có chút mập, thân hình chênh lệch như vậy chỉ cần tiếp xúc cơ thể là rất thú vị.
"Đúng rồi, em nghe anh Đông nói, tối hôm qua hắn thấy anh ở trên trấn, anh đi làm gì vậy?"
Nghe hắn hỏi đến như vậy, trên mặt A Hòa có chút hoảng.
"A Nãi muốn anh bán mật ong rồi hả?"
"Không có, anh nghĩ đi mua quà cho Bình Bình, nên gạt A Nãi là đi tìm em chơi."
"Chút chuyện nhỏ như vậy mà thôi, đi mua đồ mà còn phải đi tối vậy sao."
Bạn cần đăng nhập để bình luận