Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 460: Lưu cái cái đuôi

"Nếu không ta đưa ngươi trở về?" Triệu Cần đề nghị.
"Triệu Tổng rất gấp? À đúng, không ảnh hưởng đến chuyện của ngươi chứ, ngươi nói còn phải đợi bạn."
Triệu Cần lấy điện thoại ra giả vờ nhắn tin, sau đó cất điện thoại cười nhạt một tiếng, "Một người trong thành phố hẹn bạn ban đêm đến chơi, ta đã bảo nàng không cần đến."
Hắn biểu hiện rất thành khẩn, Dung Dung tự nhiên hiểu cái gọi là "hẹn bạn" của hắn là ý gì, "Triệu Tổng không sợ vợ tra sao?"
"Này, ta còn độc thân, hay là ngươi giúp ta giới thiệu một người?"
"Tôi còn chưa biết Triệu Tổng làm gì?"
Ừm, bắt đầu dò xét xem có đáng giá để nhảy vào vũng nước này không, Triệu Cần thầm nghĩ, trên mặt vẫn tươi cười, "Làm lung tung thôi, mua vài chiếc thuyền, lại làm thêm công ty chế biến sâu, lần này đến đây, dự định mở quán ăn."
"Đầu tư không ít nhỉ?"
"Không cần nhiều tiền lắm, đất là năm ngoái ta mua nên bớt được tiền trang trí, ta tìm người tính rồi, ba bốn trăm là được."
Triệu Cần nói rất hững hờ, giả vờ đấy, hắn ít nhiều vẫn có chút đắc ý, càng tùy ý càng chân thành.
"Triệu Tổng thật biết đùa, với điều kiện của anh như vậy, còn đến lượt tôi giới thiệu bạn gái sao?"
"Ta có thể nói thật hai năm nay bận quá, không có thời gian yêu đương, năm nay hơi thả lỏng một chút, mà lại người nhà cũng thúc giục."
"Vậy Triệu Tổng thấy tôi thế nào?" Dung Dung nói xong vội vàng chữa lại, "Ha ha, tôi nói đùa, Triệu Tổng đừng xem là thật."
Triệu Cần rõ ràng sững sờ, chỉ ra ngoài cửa, "Cô với Trần Tổng..."
"À, chỉ là quan hệ bạn bè bình thường, ngài tuyệt đối đừng nghĩ nhiều, hiểu lầm tôi không sao, hiểu lầm Trần Tổng thì không tốt, anh ấy có vợ con rồi."
"Bạn bè bình thường à, ta còn tưởng rằng...à, xem ra là ta nghĩ nhiều."
Sắc mặt Triệu Cần rõ ràng trở nên thân thiện, quan sát tỉ mỉ Dung Dung một chút, đối phương biểu hiện không dám nhìn thẳng hắn, có chút né tránh ánh mắt.
Rất rõ ràng, từ tình hình hiện tại mà thấy, Triệu Cần rõ ràng có chất lượng hơn Trần Đông, độc thân, hơn nữa nhìn giá trị bản thân cũng không hề yếu hơn Trần Đông.
Điều quan trọng nhất chính là, nhan sắc cũng hơn Trần Đông, nếu có thể trói buộc làm "cơm phiếu" dài hạn thì tốt hơn rồi.
"Lần đấu giá kia, tôi không thấy cô giơ thẻ?"
"À, món đồ đấu giá kia là của tôi, tôi tự mua hàng của mình, sao vậy, Trần Tổng không nói với anh à?"
Tiếp đó Dung Dung lại thăm dò vài câu, bất quá với bề ngoài, quần áo, đồng hồ của Triệu Cần hiện tại, thế là đủ rồi.
"Triệu Tổng, tôi..."
Chưa đợi cô nói xong, điện thoại Triệu Cần reo lên, anh bắt máy, ậm ừ vài tiếng, rồi cúp điện thoại, nói với Dung Dung:
"Xin lỗi, tôi còn có việc, hay là tôi bảo khách sạn sắp xếp xe đưa cô về?"
Vẻ thất vọng thoáng qua trên mặt Dung Dung, cười nói: "Không cần đâu, cũng không quá muộn, tôi bắt xe là được."
Triệu Cần tùy ý lấy từ ví ra một xấp tiền, khoảng mấy ngàn tệ, "Hứa với Trần Tổng đưa cô về, thật ngại quá, cái này coi như tiền xe đi."
"Tôi không thể nhận..."
"Cầm đi, ta không thích dây dưa." Triệu Cần không nói gì thêm nắm tay cô, đặt tiền lên tay cô, rồi hỏi: "Tối mai có thời gian không? Tối nay không đưa được cô, tối mai mời cô ăn bữa cơm coi như tạ lỗi."
"Có, hay là tôi mời Triệu Tổng đi? Dùng tiền của anh cho, ha ha, Triệu Tổng sẽ không không nể mặt này chứ?"
"Được. Vậy để số điện thoại?"
Dung Dung đưa tay muốn lấy điện thoại của Triệu Cần, nhập số của mình vào, rồi gọi sang cho mình, mới đưa lại điện thoại cho anh.
"Vậy tôi chờ điện thoại của anh, đến lúc đó đừng nói bận nha."
Nhìn Dung Dung rời đi, Triệu Cần âm thầm thở phào nhẹ nhõm, mệt quá đi!
Người phụ nữ này không đơn giản, hắn cũng phải xuất toàn bộ tinh thần để ứng phó, còn vì sao lại làm vậy?
Ai, hắn vẫn không thể trơ mắt nhìn Trần Đông bị người ta hãm hại.
Vài phút sau, Trần Đông lại lần nữa ngồi xuống gần đó, mặt có chút phẫn nộ, hai người có thể trò chuyện lâu như vậy, hắn đã rất khó chịu rồi.
"Tiếp theo ta phải làm sao?"
"Gọi điện hẹn hắn tối mai ăn cơm, nhớ kỹ đừng thể hiện cảm xúc." Triệu Cần thản nhiên nói.
Trần Đông khẽ gật đầu, lấy điện thoại ra nhắn tin, "Dung Dung thật xin lỗi, tối nay có việc gấp, ta ngày mai vẫn ở thành phố, hay là mình cùng nhau ăn một bữa cơm nhé? Ừ, vậy ta đặt chỗ rồi chờ cô."
Cúp điện thoại, Trần Đông cười ha ha một tiếng, "Thế nào, nàng đồng ý, ngươi thua rồi."
Triệu Cần lắc đầu, "Đông ca, đừng vội. . . không đúng, từ từ đã, giờ nói ta thua còn quá sớm."
Cũng chỉ vài phút, điện thoại của Trần Đông lại reo lên, anh bắt máy một lát, sắc mặt liền tối sầm lại.
"Đệt, nàng nói ở nhà có điện thoại gọi đến, ngày mai phải về quê, không đi được."
Triệu Cần khinh một tiếng, Trần Đông đang định hỏi hắn khinh cái gì thì điện thoại Triệu Cần reo lên, Triệu Cần cười nhận máy, mở loa ngoài, "Dung Dung, sao vậy?"
"Triệu Tổng, chuyện tối mai ăn cơm, anh đừng nói với Trần Tổng được không? Anh đừng hiểu lầm, chính là anh ấy vừa hẹn em đi ăn, em từ chối rồi. Em luôn coi anh ấy như anh trai tốt, nhưng em cảm giác ánh mắt anh ấy nhìn em hơi khác, em hơi sợ, em cũng không giấu anh, tối nay là do anh ấy cứ gọi điện thoại nói có mấy người bạn, nên em mới liều mình đi."
"Đệt, đúng là vô sỉ." Trần Đông triệt để nổi giận khi Triệu Cần cúp máy.
"Không được, ta lại gọi điện thoại, A Cần, không phải là đang diễn kịch à?"
Triệu Cần đè tay Trần Đông lại, ngăn anh gọi điện.
"Thế nào, không lẽ mày thật sự có ý với nàng hả?"
"Đông ca biết ai hơn với cô ta so đo thì ta mất mặt, huống chi mày một đại nam nhân, cũng có gì thiệt thòi đâu, lẽ nào mày lại thật lòng à?"
"Ta... Ta đương nhiên không có, chỉ là không nuốt trôi cục tức này thôi."
Thực ra Triệu Cần biết rõ còn cố hỏi, từ biểu hiện của Trần Đông có thể thấy được, anh chắc chắn đã rung động rồi.
"Đông ca, đừng vạch trần nàng, người phụ nữ này ta còn dùng được."
"Mày dùng làm gì?"
Triệu Cần không giải thích, chỉ nhấn mạnh là chuyện chính sự, mặt Trần Đông càng thêm phiền muộn, Lão tử thật tình với người ta, kết quả trong mắt Triệu Cần lại chỉ là công cụ lợi dụng, Nhưng anh không tiện chỉ trích Triệu Cần, vì người ta nhìn ra ngay bản chất của người phụ nữ kia.
"Thôi được, lên ngủ thôi, sáng mai còn phải đi xuống thành phố."
"Mày lên trước đi, ta còn hẹn bạn."
"Ai vậy? Tao nói cho mày biết, mày không được làm gì có lỗi với em gái tao đâu."
"Hẹn Cận Tiểu Công. Đông ca, mày đừng nghĩ nhiều, hai người đã ngủ với nhau rồi sao?"
"Tâm phiền, đi ngủ." Trần Đông đi thẳng lên lầu, anh thật đáng buồn, hôm nay đặt phòng khách sạn, anh còn cố tình đặt phòng của mình trên tầng 5, Trần Tuyết và Triệu Cần ở tầng 4, Không ngờ, gái không tán được, lại còn ôm cục tức vào người.
Triệu Cần bảo nhân viên phục vụ đổi một ấm trà khác, đợi chừng nửa tiếng thì Cận Tiểu Công mới đến, "Hôm nay bận nhiều việc à?"
Cận Tiểu Công hỏi, nếu thong thả, Triệu Cần sẽ không hẹn muộn thế này.
"Ừ, vừa giải quyết xong, A Công, bên cổ đạo có tin tức gì chưa?"
"Chưa, ngươi không chịu xuất đầu, ta chỉ có thể gọi điện cho Tiết ca, để hắn sắp xếp người gỡ bỏ, trước khi đến ta còn gọi điện thoại cho Tiết ca, nói là không tìm được."
Bạn cần đăng nhập để bình luận