Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 326: Thạch ban món thập cẩm (hai)

Chương 326: Món thập cẩm cá mú (hai)
Lần này Triệu Cần chờ khá lâu, trong thời gian này, không ít người cũng câu được cá. Trần Tổng cũng câu được một con cá mú Chương Hồng, tuy không phải cá mú đá, nhưng kích thước không nhỏ, con gần ba mươi cân, ước tính cũng đáng khoảng một ngàn tệ, xem như không tệ. Cá mú Chương Hồng thịt cực phẩm, nhưng ta không ăn cá sống. Lưu Tổng câu được một con cá mú dầu mười hai, mười ba cân, Tiền Khôn câu được con cá nhỏ nhất, chỉ hơn ba cân, nhưng giá trị cao, vì là cá mú chấm đỏ.
Ai nấy đều trúng cá, mọi người cũng thả lỏng hơn, bốn người lại bắt đầu cá cược xem ai là người thứ hai câu được cá. Triệu Cần không tham gia, hắn nhìn chằm chằm cần câu của mình, thỉnh thoảng lại nhìn A Vượng, thần sắc hai người gần giống nhau.
"A Cần, ngươi trúng cá rồi kìa." A Vượng chỉ vào cần câu của hắn kêu to.
"Xem chính ngươi kìa, ngươi cũng trúng rồi.""Ừm? A, cũng trúng rồi." Lập tức cười ha ha, "Đầu thứ hai, ta trúng đầu thứ hai."
Ờ, thằng nhóc này phản xạ có vẻ hơi chậm.
Lão Miêu thấy hai người lại trúng cá, vẻ mặt cũng hơi kinh ngạc, lắc đầu thở dài: "Lưu Tổng, vị trí câu của các ngươi không tính là tốt nhất, nhưng hiện tại các ngươi lại là người gặp may nhất trên thuyền, không ai câu được nhiều cá như các ngươi đâu."
"Ha ha, cũng phải xem nhóm chúng ta hợp như thế nào, hai đứa trẻ con ở đây, hỏa lực mạnh mẽ, chắc chắn là vận may lớn rồi."
Mấy người cười ha ha.
Triệu Cần cũng lười giải thích, mình đã là người đàn ông trưởng thành rồi, toàn bộ tâm trí đều tập trung vào việc giằng co với cá. A Vượng sau khi thu dây, kéo cá lên khỏi mặt nước, là một con cá mú đông tinh nặng bốn, năm cân, cộng thêm con cá mú dầu trước đó, hai con cá không sai biệt lắm đã kiếm đủ vé tàu.
"Con cá này đẹp thật." A Vượng hưng phấn nói.
Triệu Cần không có thời gian giúp cậu chụp ảnh, bởi vì cá của hắn gần như cũng sắp lên bờ rồi, hắn vội vàng dựng cần lên, mang lồng nhử cá lên trước, Lão Miêu lại dùng móc câu cá lên.
"Trời ạ, cá mú chuột." A Miêu thấy rõ loài cá, cũng có chút không bình tĩnh.
Cá mú chuột tuy không đắt bằng cá mú chấm đỏ, nhưng cũng không chênh lệch nhiều, quan trọng hơn là con cá này lớn quá.
"Tắc Lâm mẫu, con cá mú chuột này sao lại lớn như vậy?" Tiền Tổng kinh hô một tiếng.
Trong nhận thức của hắn, cá mú chuột và cá mú chấm đỏ không khác nhau nhiều, phần lớn đều nặng khoảng hai, ba cân, hiếm khi thấy con lớn, nhưng con trước mắt này chiều dài phải khoảng năm mươi centimet, trọng lượng ít nhất là 15 cân.
"Cá mú chuột cũng có con lớn, ta từng thấy con hơn hai mươi cân, nhưng giống con trai câu được con này thì đúng là hiếm thấy." Lão Miêu quan sát kỹ Triệu Cần, thằng nhóc này vận khí không ai bằng, thêm con cá đầu quỷ trước đã câu lên bốn con rồi, không những thu hồi vốn vé tàu mà giờ kiếm thêm hai tấm vé cũng không ít đâu. Cá mú chuột, miệng có phải là có hơi giống chuột không nhỉ?
Con cá này lên bờ, trời cũng chính thức sáng, nhưng Triệu Cần quay đầu nhìn thì thấy, trời có chút âm u, không thấy ánh mặt trời hay hào quang, làm hắn bây giờ không phân biệt được đông tây nam bắc.
Nửa giờ sau, Diệp Tổng bọn họ cũng đều lại câu được một con, kích thước và giá trị cũng không tệ, cộng thêm những con câu được trước đó, không nói là đã đủ vé tàu thì cũng gần như thế rồi, quan trọng hơn là hôm nay mới là ngày thứ hai. Tiếp theo còn ba ngày nữa, câu được đều là lời. Mà trên thuyền, ít nhất còn một nửa số người chưa câu được cá, Triệu Cần cũng không rõ, có phải do bọn họ ở gần mình, được hệ thống giá trị may mắn chiếu đến không, nhưng dù sao thì, mọi người đều có thu hoạch khá, đó là điều đáng mừng. Hắn không hy vọng chỉ có mình hắn câu được cá, mọi người cùng nhìn, thế nào cũng sẽ ảnh hưởng tâm trạng của họ, như vậy thật chẳng có ý nghĩa gì. Mọi người cùng tốt mới là thật tốt mà.
Lúc này, trời bắt đầu mưa lất phất, không lớn, nhưng cứ tiếp tục thế này trên boong thuyền thì một lát nữa sẽ bị ướt.
"Trời mưa rồi, mọi người nên vào khoang thuyền nghỉ ngơi đi, còn ba ngày nữa, mọi người tha hồ câu cá, bây giờ cứ cố chịu lỡ mà bị cảm lạnh thì không tốt." Lão Miêu nhắc nhở.
Diệp Tổng bọn họ rất ăn ý thu cần câu, bọn họ đến chủ yếu là chơi, câu được nhiều hay ít thực ra không quan trọng.
"A Cần, ngươi không thu à?" Thấy Triệu Cần không có ý định thu cần, Tiền Tổng hỏi.
"Mấy người cứ đi nghỉ ngơi đi, tôi về cũng không có việc gì, cứ ngồi đây một chút thôi.""Thấy lạnh thì về, đừng để bị cảm lạnh."
"Đi thôi."
Giống như bọn họ, khá nhiều người thu cần câu, nên không bao lâu, chỗ câu cá đã vắng đi một nửa, còn một số người khác đang lục tục thu.
"Ngươi cũng không thu à?" Triệu Cần nhìn A Vượng hỏi.
"Ta ở cùng ngươi."
Triệu Cần cũng không khuyên nữa, một lát sau, khu vực boong tàu của họ chỉ còn lại hắn, A Vượng và một người trung niên khác. Lão Miêu thấy bọn họ vẫn câu, cũng không tiếp tục khuyên, dù sao vẫn chưa có sấm sét, nếu có sấm sét thì ông sẽ bắt mọi người thu cần, đa số cần câu đều làm từ sợi carbon, là chất dẫn điện rất tốt, câu cá khi có giông bão là vô cùng nguy hiểm.
"Còn muốn câu nữa hả?" Lão Miêu đi đến gần hỏi.
"Anh Miêu, bên kia còn có một vị đại ca cũng đang câu mà." Triệu Cần cười nói.
"Hắn vẫn chưa có gì, mà các ngươi thì cứ... Ngọa Tào, lại trúng rồi."
Lời còn chưa dứt, đầu cần câu của Triệu Cần đã chìm xuống, sau đó máy quay phát ra tiếng tạch tạch, hắn quyết đoán bật máy lên bắt đầu thu dây.
Lão Miêu cũng rất hứng thú, muốn xem thằng nhóc này sẽ câu được gì, liền đứng bên cạnh không đi.
Không lâu sau, khi cá đã được kéo lên, Lão Miêu gần như câm nín, thằng nhóc này câu cá nhiều cũng thôi, đằng này còn toàn câu trúng những loại quý hiếm, giống như bây giờ, kéo lên một con cá mú lam hạt dưa. Thân màu nâu, đầy những vệt màu xanh nhạt không theo quy tắc, vây lưng và vây ngực thì màu xanh đậm, cực kỳ đẹp mắt.
Cá mú lam hạt dưa
Con trước mắt này đại khái nặng khoảng chín cân, Triệu Cần cũng là lần đầu tiên nhìn thấy con cá này. "Cá mú lam hạt dưa?"
Lão Miêu gật đầu.
"Anh Miêu, con cá này giá bao nhiêu?"
"Không biết nữa, vùng duyên hải nước ta cực ít thấy, con này là con đầu tiên anh thấy tận mắt câu được đó, quá hiếm có. Anh từng thấy, cũng chỉ là cá nuôi thuần hoang dã thôi, anh đoán giá sẽ không thấp hơn cá mú chấm đỏ." Lão Miêu nói xong còn thở dài, vỗ nhẹ lên vai Triệu Cần, "Vận may của cậu thế này thì cần gì phải làm gì, cứ theo tôi ra biển vài lần một năm câu cá thôi là không lo ăn uống rồi."
"Không được a, nhà tôi còn thuyền, tôi cũng phải mỗi ngày ra biển chứ.""À, thế hóa ra giống như tôi là dân chài hả? Đám ngư dân trẻ tuổi như cậu bây giờ ngày càng ít." Có vẻ là người cùng nghề, thái độ của Lão Miêu đối với hắn tốt hơn chút, cũng hiểu Triệu Cần khác với đám ông chủ bên kia, đến đây chỉ là đi làm thuê, xem sắc trời mà nói: "Chắc không có giông bão đâu, nếu không lạnh thì cậu cứ câu thêm chút đi, chuyến này câu cũng sắp xong rồi, chúng ta đại khái phải đợi đến chiều mới đi được, nhưng thủy triều cũng chỉ còn hơn hai tiếng thôi."
"Cảm ơn anh Miêu."
"Có gì đâu, lát nữa đừng quên vào ăn chút gì đó là được."
Triệu Cần gắn mồi lại rồi quăng cần, chờ hơn mười phút, hắn lại trúng cá, thần kỳ là lần này lại cùng A Vượng đồng thời trúng.
"A Cần, con cá này tí tẹo mà đã mấy trăm, hơn ngàn tệ một con, giá cả có thật sự cao đến vậy không?" A Vượng cảm thấy hơi không thực, con cá nhỏ tí tẹo này mà còn đáng giá hơn một con dê.
"Không kém là bao đâu, đến lúc đó cậu muốn bán, tôi có thể giới thiệu người thu mua cho."
"Tốt, đắt thế này ăn phí quá."
Lão Miêu thấy hai người cùng trúng cá, chỉ còn biết cười khổ lắc đầu, chỉ cần vận may của Triệu Cần như thế này thì vé tàu có tăng gấp đôi cũng có người tới.
Lần này, cá của hai người gần như đồng thời lên khỏi mặt nước, nhìn thấy loài cá, Lão Miêu cũng ngây người. Chẳng lẽ hai thằng nhóc này thật sự là đồng tử thân, nên gặp may hơn à?
...
PS: Chuẩn bị đồ nên hơi muộn, bốn chương dâng lên, các tình yêu, các anh hùng, vào điểm danh và ủng hộ nhé, Sơn Phong xin cảm tạ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận