Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 866: Cầu hiền nhược khát

Chương 866: Cầu hiền như khát
Triệu Cần lấy từ trong ba lô ra ngoài đồ vật, vốn là hai hộp đựng lá trà, một hộp có vẻ như đựng được nửa cân, "Thím, đây là trà Thiết Quan Âm và trà bạch trà của vùng chúng cháu, cháu không biết khẩu vị của chú thế nào nên mang mỗi loại một ít, chú nếm thử xem loại nào dễ uống, giờ vận chuyển hàng hóa tiện rồi, đến lúc cháu gửi cho chú mỗi loại mấy cân."
Lý Minh Huy cũng không khách khí, mở một hộp ra, xé lớp giấy bọc bên trong rồi ngửi, "Thơm đấy, để mai ta pha uống thử."
Rồi ông lại cầm tiếp một hộp, "Đây là mấy hòn đá cháu nhặt được ở bờ biển, nhờ người chạm khắc lại, không đáng bao nhiêu tiền, được cái hình thù đẹp mắt, sau này chú dùng để khen thưởng cho đám đàn em cũng rất tốt."
Hộp mở ra, bên trong có ba bốn miếng ngọc bài hình san hô nhỏ, còn có mấy cái vỏ ốc đã mài nhẵn, buộc thêm dây thừng, có thể trực tiếp dùng làm đồ trang sức.
"Đẹp quá, đây là ngọc à?" Ngô Cầm thấy mấy cái vỏ ốc rất vừa mắt.
"Không phải ngọc, là một loại vỏ ốc hóa đá thôi, không có giá trị gì đâu." Triệu Cần cười giải thích, rồi lại lấy ra cái túi cuối cùng, "Vùng ven biển chỗ cháu, bào ngư và hải sâm cũng ngon hơn ở chỗ chúng ta, vốn hàng hải sản cháu định không mang, nhưng năm nay vừa mở cửa biển, gặp may bắt được mấy con cá đường da, cháu không nỡ bán, toàn bộ làm keo để mang cho thím bồi bổ sức khỏe."
Nghe nói là keo cá đường da, vẻ mặt luôn tươi cười có vẻ không để ý lắm của Lý Minh Huy bỗng nhiên giật mình, ngồi thẳng người cầm lấy túi, cẩn thận đổ keo ra xem, nhìn qua, "Cái này chắc phải được bảy tám lạng đấy, A Cần, con cá này còn sống ít nhất cũng phải hơn trăm cân."
Lý Minh Huy cũng không phải không hiểu gì, ông biết tỷ lệ giữa cá tươi sống và keo làm ra, cũng biết câu "mười cân cá được một lạng keo", tính sơ sơ thì con cá này ít nhất phải được một trăm hai ba mươi cân.
"Cũng xấp xỉ vậy thôi, là do may mắn ạ."
"A Cần, keo này quý quá."
"Thím, cháu đã nói rồi mà, đây là đồ của nhà cháu, cháu muốn tự mình bỏ tiền ra mua tặng thím, thật ra cháu cũng còn tiếc đấy." Triệu Cần cười rồi nói với Ngô Cầm: "Thím, cái này hiệu quả làm đẹp và dưỡng nhan rất tốt đấy, chỗ keo này nếu thím dùng một mình thì đủ cho thím ăn ba bốn lần đấy. Nếu tạm thời chưa muốn dùng, thì tìm chỗ khô ráo cất đi, keo càng để lâu càng tốt."
Lý Minh Huy thở dài, không nhận cũng không được, trước kia con trai ông đã nhận của người ta một củ nhân sâm trăm năm rồi, nghiêm túc mà nói thì giá trị của nó còn lớn hơn số keo này nhiều, bèn bảo vợ cứ nhận hết đồ rồi bảo bà lên lầu nói chuyện với đám phụ nữ.
Đến khi chỉ còn lại hai người, Lý Minh Huy mới mở miệng: "Thằng bé nhà ta về kể không rõ ràng lắm, chắc nó sợ ta không tin nên phóng đại lên nói con mua ba vạn mẫu đất ở Mỹ hả?"
Triệu Cần cười, "Chú, thằng nhóc cứng đầu đó không nói dối đâu, là hơn ba vạn mẫu, chính xác là 5700 mẫu Anh, tương đương hơn 34000 mẫu đất, nhưng không phải ở Mỹ mà ở khu đất trống Canada, ở gần biên giới sông Crans."
Lý Minh Huy cũng không quá ngạc nhiên, ngược lại nhíu mày, "A Cần, khai thác mỏ không giống như bắt cá, ngoài biển rộng, dù xa hay hiếm đến đâu cũng có cá sinh sống, nhưng khai thác mỏ, nếu không có quặng, con đào sâu đến đâu cũng không có."
Nói xong, ông thấy câu này hơi bị thừa, như "mã hậu pháo", liền vội thêm một câu "nhưng mà ta thấy con làm ăn có vẻ được đấy, cho chú hỏi con đã bỏ ra bao nhiêu tiền vậy?"
"Không đến 20 triệu đô la ạ." Triệu Cần không thể nói chính xác đã bỏ ra bao nhiêu tiền, hắn đã dùng tên hai khu vực để đổi, nếu dựa theo giá trên hai khu vực đó, tổng cộng chỉ tốn có mấy trăm tệ, đương nhiên không thể tính như vậy được.
"150 triệu đô...cũng là một khoản đầu tư không nhỏ, con đúng là có gan làm lớn...đã làm ăn ra nước ngoài rồi."
Triệu Cần cười không giải thích.
"Nhưng mua được cũng chỉ mới là bước đầu, ta biết chút ít về khai thác quặng, con định dùng cách tách quặng nào, là hòa tan hóa học hay là rửa quặng trực tiếp?"
"Cháu xem quanh đó, hầu như người ta đều chọn cách rửa quặng bằng nước ạ."
Lý Minh Huy khẽ gật đầu, "Vậy là phải cần nhiều máy móc lắm, nói thật chi phí cao đấy, nếu như chất lượng đất không tốt, nói không chừng còn có nguy cơ lỗ vốn đấy."
"Chú Lý, cám ơn chú nhắc nhở, sớm biết thế thì nghe chú thì tốt rồi, nhưng bây giờ đã mua rồi, cũng không thể bỏ hoang được."
"Cũng đúng, là ta nhiều lời rồi. Nếu con cần người, ta sẽ giúp con liên hệ, nghe điều kiện con đưa ra thì ai cũng sẽ động lòng, nhưng chưa gặp con nên mọi người cũng sẽ hơi lo lắng. Lần này con ở lại thêm vài ngày, ngoài việc đi chơi thì dành thời gian để ta dẫn con đi gặp mọi người nói chuyện một chút."
Triệu Cần đứng dậy trịnh trọng cúi chào, "Cám ơn chú Lý."
"Con làm gì vậy, ngồi xuống đi." Kéo Triệu Cần ngồi xuống, Lý Minh Huy muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: "A Cần, con có thể nói cho chú nghe về các ngành kinh doanh chính của con bây giờ được không? Con không biết đó thôi, nếu dùng cách rửa quặng thì tiền mua đất cũng chỉ là một nửa chi phí, một nửa còn lại đều dồn hết vào máy móc cỡ lớn và dầu nhiên liệu."
Đây là đi tìm hiểu căn nguyên đấy, muốn xem Triệu Cần có thực lực hay không, dù sao người do ông giới thiệu nên ông phải biết rõ mọi chuyện.
"Chú Lý, nói về ngành nghề chính thì con cũng chỉ là một ngư dân, nhưng nói về đầu tư thì con đầu tư khá nhiều, trong nước có ba công ty công nghệ cao, con đầu tư khoảng bốn trăm triệu tệ, còn có ở quê hương con đã mua hai trăm mẫu đất, trong đó có bảy mươi mẫu để xây nhà xưởng, còn hơn một trăm mẫu định khai thác kinh doanh bất động sản, trong nước con còn có chút đầu tư nhỏ khác như nhà hàng nhưng cũng chỉ là lặt vặt. Ở nước ngoài, ngoài cái mỏ ba vạn mẫu, con còn đầu tư vào một công ty ngư nghiệp, giá trị công ty này ước tính khoảng 1,5 tỷ đô, con nắm giữ 40% cổ phần. Cũng đầu tư một công ty công nghệ cao làm xe điện, con có 12% cổ phần, giá trị khoảng 100 triệu. Còn lại là một ít cổ phiếu chứng khoán lung tung nữa thôi. Chú Lý cứ yên tâm, con không dám nói hơn, nhưng lúc nào con cũng có thể lấy ra 500 triệu tiền mặt, nên dù là mỏ khai thác thua lỗ thì con vẫn có thể đảm bảo lợi ích cho công nhân đi làm xa."
Lý Minh Huy nghe mà há hốc mồm, ông cảm thấy mình đã là một đại gia, một người thành đạt rồi, nhưng nghe Triệu Cần nói mà trong lòng tính toán thì đứa nhỏ này ít nhất phải có tài sản 5 tỷ trở lên, đừng nói ở thành phố mình mà nhìn khắp cả nước hiện tại cũng có thể xếp hạng thượng đẳng rồi. Quan trọng là còn trẻ như vậy, mới có 23 tuổi. Người ta dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, đúng là yêu quái.
Thực ra Triệu Cần đang nói phét, hắn bây giờ căn bản không thể rút ra 500 triệu tiền mặt, trong tài khoản chỉ có chưa đến 70 triệu, đó còn chưa kể tiền hắn nợ Dư Phạt Kha. Sở dĩ dám nói như vậy không hề đổi sắc mặt là vì có Dư Phạt Kha cho hắn thêm dũng khí, cùng lắm thì mượn A Kha là xong. Đằng nào mình cũng có đủ đồ để thế chấp.
Còn vì sao chỉ bắt một mình Dư Phạt Kha gánh, đơn giản vì hắn biết trong đám anh em thì Dư Phạt Kha là người giàu nhất, không gánh hắn thì còn ai?
"Thật là đáng sợ... Giá như Tiểu Cương được như con... Không, có một phần mười thành tích của con thôi, ta cũng yên tâm rồi."
"Chú Lý, không nên so sánh người với người, con chỉ là may mắn hơn thôi, thằng nhóc cứng đầu có nhiều ưu điểm mà con cần học tập."
Lý Minh Huy là một người rộng lượng, thoáng cái mặt lại tươi cười: "Vậy con đừng khách khí, cứ coi đây là nhà mình, cứ chơi thoải mái vài ngày, đợi con chơi chán rồi ta sẽ dẫn con đi bàn chuyện làm ăn."
"Cám ơn chú Lý."
Bạn cần đăng nhập để bình luận