Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 80: Một câu làm

Chương 80: Một câu làm "Cầm đi, không đáng tiền gì, lần trước ngươi còn đưa cha ta hai bình rượu ngon, đúng, còn có lá trà nữa." Triệu Cần cũng lười nói vòng vo, nhận lấy gan heo nói cảm ơn, liền đi về phía siêu thị. "Ngươi còn muốn mua gì?" "Mua rượu, còn có bột gạo, đúng, cả cân quả ướp lạnh nữa." "Đi, ta đi cùng ngươi. Cánh tay của ngươi đỡ hơn chút nào chưa?" "Đỡ nhiều rồi, không đau mấy nữa, chỉ là vẫn chưa làm gì được."
Cách không xa, rất nhanh đã đến siêu thị, Triệu Cần chọn xong bột gạo, rượu còn có nấm đỏ, lại mua hai trái dưa hấu cùng một ít quả vải bản địa. "Muội tử, giúp ta một việc." "Làm gì?" Trần Tuyết đứng ở cửa ra vào hỏi. "Ta lên xe trước khởi động máy, ngươi giúp ta xách đồ lên chỗ để chân, dưa hấu thì bỏ vào túi, treo lên cái móc này." "Sao ngươi không tự làm đi?" "Ta chỉ dùng được một tay, còn phải giữ xe."
Trần Tuyết trên mặt lộ vẻ lo lắng, giọng có chút oán giận nói: "Vậy mà ngươi còn đi xe, nguy hiểm quá, hay là để anh ta đưa ngươi về." "Không sao, ta đi chậm thôi, có ngã cũng không bị thương." "Cái miệng của ngươi sao không nói được điều gì hay ho vậy." Nói thì nói vậy, nàng vẫn chờ Triệu Cần lên xe xong, bỏ đồ lên chỗ để chân, lúc quay người kia, Triệu Cần vẫn không nhịn được liếc xuống cổ áo nàng, con nhỏ này đúng là trắng thật. Kết quả ngay sau đó, Trần Tuyết lại ngẩng đầu trừng mắt liếc hắn, mặt hơi ửng đỏ nói: "Ngươi đúng là đồ hư hỏng, đừng tưởng lần đầu tới tiệm nhà ta nhìn trộm mà ta không biết." "Hả, ngươi nói cái gì vậy, ta nghe không hiểu, muội tử, sao ngươi cứ nói lung tung vậy."
Trần Tuyết tức giận đến nghiến răng, ngay sau đó đưa tay lên cánh tay hắn nhéo một cái. "Đau đau đau, mạnh tay thế." "Được rồi, đi đi, đi chậm thôi đấy." Triệu Cần vừa định vặn ga, đã bị hai chữ "chậm thôi" cuối cùng của cô dọa cho khẽ rùng mình, "Muội tử, lại có chuyện gì sao, ngươi nói hôm nay ta gặp ngươi là chuyện tốt hay chuyện xui xẻo vậy." "Hừ, gặp phải ta mà còn muốn chuyện tốt! Ăn điểm tâm chưa?" Triệu Cần ngẩn người, rất thành thật lắc đầu, đúng là chưa ăn gì, sáng sớm vừa tới nhà tẩu tử đã bàn chuyện thuyền, bàn xong lại chạy ra chợ. "Chờ đấy."
Trần Tuyết nói rồi chạy vào trong, Triệu Cần nhìn bóng lưng nàng chạy rung rinh, rất muốn ghép thêm âm thanh, bé thỏ trắng, trắng… Một lát sau, Trần Tuyết mang mấy cái bánh bao ra đưa cho hắn, "Về nhà ăn đi." "Thực ra buổi sáng ta thích ăn mì hơn." "Thế nào còn muốn người ta cho ở phía dưới kia ngươi ăn, ngon nhỉ."
Triệu Cần thua luôn, vặn ga phóng xe đi mất. Trên đường, thấy phía trước có hai đôi bóng người, vừa đi vừa chửi nhau, lại gần mới biết một đôi là vợ chồng Lại Bao, một đôi phía trước là đường thúc Đường thẩm nhà mình. Triệu Cần trong lòng suy tính, cũng hiểu hai người này chắc là hôm nay mới được thả, hai bên nghe tiếng xe máy, cũng dừng quát tháo.
Hắn không chào Lại Bao, mà chạy xe tới trước mặt đường thúc cười nói: "Ồ, đường thúc đi chợ à, hôm nay đi sớm thế, mà sao tay không thế, không mua gì à?" Đường thúc mặt đen như đáy nồi, hừ nhẹ một tiếng không thèm để ý, ngược lại Đường thẩm mồm mép nhanh nhảu: "Mua mua mua, đến cái quan tài còn chẳng mua nổi, đến lúc đấy lấy chiếu cuốn đi, ôi, bồi hơn ba nghìn, cái này lại phạt hai nghìn, còn có để người ta sống nữa không…" "Nói mấy cái đó làm gì!" Triệu Hải Đông không nhịn được hét lên một tiếng.
"Mày còn có mặt mũi quát tao, làm trộm vẻ vang lắm hả, bản thân không có tài kiếm tiền, được, có bản lĩnh trộm, cũng phải có bản lĩnh đừng để người ta bắt chứ, tao thấy thà kéo mày ra bắn súng, không mất tiền phạt còn hơn." "Mụ đàn bà kia mày..." Triệu Hải Đông chưa nói hết, vợ hắn có lẽ trách hắn ngắt lời, hoặc là càng nói càng tức, liền vung tay cào mặt hắn.
Triệu Cần nhìn mà ngớ người, đường thẩm nhà mình uy vũ quá, trước giờ sao không phát hiện lợi hại vậy. Quay đầu nhìn vợ Lại Bao: Học hỏi đi, phải thế đấy. Đương nhiên câu này hắn không nói ra, vặn ga tăng tốc, chạy xa hẳn mới cười ha hả, suýt nữa vui quá hóa buồn, lao xe xuống mương nước nhỏ bên cạnh. Về đến nhà, tẩu tử nhận đồ ăn, Triệu Cần mở bánh bao Trần Tuyết mua, tổng cộng năm cái, hắn đưa hai cái cho A Viễn, rồi bẻ một miếng nhỏ có thịt, đưa cho Miểu Miểu đang ở trong nhà. "Đều ăn rồi còn cho chúng nó làm gì?" Hạ Vinh thấy vậy oán trách một câu.
Như A Viễn tuổi này, ăn cái gì mà có đủ, hai cái bánh bao nhét xuống cái nhẹ bẫng, còn Miểu Miểu, thực tế là thấy cô bé đáng yêu quá, nhìn ca ca đang ăn liền a a đòi, nước miếng chảy cả mét. "Anh cả đâu?" "Trong nhà không có nhiều củi, đi chặt củi rồi." Nhà anh cả vẫn tiết kiệm, thường không tới mùa đông là không đốt than, hơn nữa đồ ăn xào bằng củi lửa cũng thơm hơn. Không đầy lát, anh cả liền đẩy xe ba gác trở về, sau lưng còn có A Hòa.
"Anh, việc thuyền của anh không xong rồi à?" "Ừm, lão Tiết hét giá cao quá, không vội, chỉ chậm mấy hôm thôi, việc này chắc chắn thành." Hắn không giúp được gì, liền cùng A Hòa ngồi ở sảnh uống trà tán gẫu, áng chừng không bao lâu, hắn lấy điện thoại ra gọi cho Đồ Mẫn. "Lão Đồ, sáng ở nhà không, lát nữa ra nhà ga trên trấn đón giúp ta nhà đại tỷ, chắc bọn họ có mang trẻ con, trong xe thả ghế, cho anh rể ta ngồi, tiền không cần thu của bọn họ, lúc đó ta trả cho ngươi."
Cúp điện thoại, vừa lúc Hạ Vinh đi tới phía trước nghe thấy cười nói: "Cái tính của ngươi ngày càng kỹ, ta với anh trai ngươi có thấy lo gì đâu." "Đại tỷ ta với anh rể ấy, một đồng làm bảo, nếu không sắp xếp xe, thể nào cũng đi bộ tới đi bộ về." "Ôi, sao trong miệng ngươi, cần kiệm là sai hả?" Triệu Bình nghe thấy hắn nói cả mình vào, có chút không vừa lòng đáp lại.
"Cần kiệm là truyền thống tốt đẹp của dân tộc Tr·u·ng Hoa, đương nhiên không sai, nhưng ta tiết kiệm cũng phải xem việc gì, bớt chi tiêu ngoài miệng ta không làm được." "Chả phải không cho ăn à, khi bé ngày hai bữa cháo tao vẫn nuôi mày lớn như thế này." Không muốn cãi nhau với anh cả, đang nói, liền nghe thấy cách đó không xa lại ầm ĩ, Hạ Vinh nhón chân ngó từ hậu viện nói: "Nhà Lại Bao đấy, đoán là Lại Bao về rồi."
"Lại cãi nhau với ai đấy?" A Hòa hỏi ngoài miệng, nhưng đã chạy ra ngoài cửa, định đi xem cho gần. Triệu Cần vừa định bảo hắn, thì người đã mất hút. "Nghe thế này, đường thúc có vẻ bị oan uổng, mà thật vậy thì, Lại Bao cũng quá mất đức." Triệu Bình nghe không rõ lắm, cảm thán một câu. "Anh à, nếu đường thúc bị oan thật, giờ này không phải cãi nhau, mà đã mang người tới tận nhà đánh rồi, em đoán nhé, việc Lại Bao trộm cua, chắc là do đường thúc xúi bẩy. Mà có cho đường thúc chia tiền không, thì không chắc."
PS: Ai là nữ chính, cứ xem đi, ta không giỏi tạo nhân vật nữ chính. Nhiều người phản đối mập mờ, quyển sách này không mập mờ à, chỉ là người trẻ tuổi bình thường nói chuyện tào lao thôi, ta ở cái tuổi đó tin chắc không ít anh em cũng vậy, đừng coi mấy lời tùy tiện của người trẻ tuổi, có chút cảm tình nhạt nhòa là mập mờ. Ta viết quyển này mục tiêu chỉ có một, đủ nhẹ nhàng, dù sao cuộc sống thực tại đã đủ mệt rồi, ta trong tiểu thuyết thì đừng lúc nào cũng hận với tức làm gì, haha, ý kiến cá nhân, không thích đừng chửi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận