Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 730: Rốt cục hết bận

Chương 730: Rốt cuộc hết bận
Mấy xe hàng từ kho lạnh lần lượt được chuyển ra ngoài, đều là những ngư dân lão luyện trong thôn. Người đứng đầu lúc mới bắt đầu là Triệu An Quốc, nhưng ông làm được một lúc thì đi ra, hiện giờ đổi thành Lão La.
Trong kho có nhiều hàng như vậy, bọn họ càng dỡ càng kinh ngạc. Trời ạ, không chỉ có số lượng nhiều mà mấu chốt là toàn hàng tốt đáng giá, cộng thêm số lượng trong khoang thuyền, lại có 6 con cá hoàng thần, đã đến những năm 80 rồi, bọn họ chưa từng thấy ai một lần bắt được hơn hai con, còn có cá da trơn và cá mú, con nào con nấy đều to lớn, chưa kể đến hơn 20 con cá kiếm, đều là ngư dân, bọn họ thật sự không hiểu đám cá này, A Cần làm cách nào mà có được?
“Lão La, lão già nhà ngươi gặp may mắn rồi... hai thằng con đi theo A Cần xem như kiếm được bộn tiền.”
“Trước kia trong thôn nói A Cần là cháu ngoại của Mụ Tổ, ta còn không tin, bây giờ thì tin mười mươi rồi, bao nhiêu năm nay, ta chưa thấy chuyến biển nào hơn được hắn.”
“Cậu A Cần cũng thật thú vị, thi đại học nghe nói bị đuổi học, kết quả khốn đốn hai năm, ai cũng nghĩ đời cậu ta xong rồi, ai ngờ đột nhiên lại thông suốt, kéo cả thôn, không đúng, có lẽ là cả thành phố ngư dân đều đứng dậy đi lên.”
“Nói rõ người ta vốn thông minh, hay là ông kêu thằng con thứ hai nhà ông thi lấy cái bằng cho oai đi.”
“Thôi đi, hai đứa nó mà được thì ta phải mở tiệc lớn ăn mừng ấy.”
“Lão La, ông nói xem A Cần làm sao mà bắt được nhiều cá kiếm như vậy?”
Lão La trong lòng mừng rơn... nhiều hàng thế này hai thằng con của ông cũng có phần mà... tuy rằng số lượng không lớn, nhưng số đếm lớn nha... mỗi người ít nhất cũng có một hai vạn tiền hoa hồng, một chuyến đi biển ba bốn ngày đã kiếm được một hai vạn, đây là cướp tiền hả...
Nghe mọi người bàn tán, ông cũng không để ý, làm sao ông biết A Cần bắt được bằng cách nào, lúc trước cũng hỏi qua hai đứa con trai, nhưng mà ngay cả thằng con trai nhỏ mồm mép, về mấy chuyện này cũng im như thóc, hỏi đến nóng nảy thì đối phương còn phản lại một câu: “Cha, cha rốt cuộc có còn muốn con làm trên thuyền của A Cần nữa không?”
Lão La cũng hiểu, A Cần chắc chắn có bí quyết riêng của mình, nên ra lệnh phong khẩu với tất cả mọi người trên thuyền, mình không biết thì không biết vậy, dù sao hai thằng con trai mình biết là được rồi.
Giờ phút này bị hỏi nhiều quá, ông thuận miệng nói dối: “Chắc chắn là dùng cần câu, con cá này chỉ có thể câu thôi, dùng lưới chắc chắn không được.”
“Cũng không biết A Cần có cái loại mồi câu gì đặc biệt, nhìn mà thèm nhỏ dãi... một cân cá kiếm chắc cũng hơn trăm hả?”
“Không đến mức đó đâu, so với cá cờ thì rẻ hơn chút, nhưng chắc chắn cũng phải hơn 80.” Một lão ngư dân khác tiếp lời.
“Ôi chao, mấy ngàn cân này, cũng phải được dăm ba chục vạn. Trời ơi, số này không thể tính nổi, vừa tính thôi là hàng hải sản của hai thuyền nhà A Cần đã gần 500 vạn rồi...”
“Vừa rồi có người nói không sai, A Cần đi biển một chuyến, đỉnh cả đời người ta cày cuốc.”
“Thực ra A Cần cũng dễ nói chuyện thôi, hay là mấy nhà ta góp lại một thuyền, để A Cần dẫn bọn mình cùng đi?” Có người đề nghị.
“Biện pháp hay đó, Lão La, ông thân với A Cần, hay là ông đi thăm dò ý của nó?”
“Mấy người cứ chơi, ta không tham gia đâu, nhà có hai thuyền nhỏ, ta trông coi là được rồi.” Lão La thầm nghĩ, các ngươi đúng là mơ mộng hão huyền, cũng chỉ có nhà ta và A Cần là hàng xóm mấy chục năm, hơn nữa lúc nó gặp khó khăn, mình không nói ra nói vào, nên thuyền nhỏ nhà nó mới chịu chở mình theo, bây giờ đừng nói nhiều người cùng đi theo A Cần, coi như là một mình mình mua thuyền lớn, A Cần cũng không muốn chở. Tuy nói hai thằng con mình biết chỗ, nhưng hai đứa nó cũng nói mỗi lần A Cần đi chỗ không giống nhau, cũng không phải ở một vùng biển cố định mà đánh lưới.
“Nhanh tay lên một chút đi, chậm một chút nữa, trời tối là làm không hết đó.”
“Còn một thuyền nữa đâu, ta thấy hôm nay phải mò mẫm mới xong.”
Trên bờ, Triệu Cần xác định phần cá mình muốn giữ, Trần Đông cũng giữ lại không ít, Bạch Xương là nhiều nhất, con cá này người địa phương rất thích, lại có cả cá đấu xương, chọn mấy con to trong giỏ, để lại mấy trăm cân, chỗ này để mang đi biếu, giữ quan hệ. Còn lại như cá kim mục điêu, cá tam đao các loại cũng giữ lại chút ít, thậm chí đến cá kiếm cũng để lại một đuôi, chừng 400 cân.
“Cậu giữ nó làm gì, có người đặt trước hả…?”
“Đồ bán t·h·ị·t h·e·o không hiểu gì hết à... để xẻ ra, trong huyện cũng không ít nhà hàng muốn lấy, còn có quán cơm nhà mình, chắc có thể tiêu thụ hết, nếu thật không hết, ta sẽ bày ngoài cửa, người trong thị trấn chắc chắn sẽ muốn cắt một hai cân về ăn thử.”
Tính toán xong, Trần Đông nói với A Hòa: “A Hòa, lại giữ thêm một con, có một con hình như không đủ bán.”
Bán lẻ chắc chắn có thể kiếm lợi nhuận cao hơn nhiều, chỉ là sẽ mất công hơn một chút, nhưng trạm thu mua nhà Trần Đông vốn dĩ cũng có dịch vụ bán lẻ mà.
“Anh Đông, anh ở đây đăng ký một chút, em về trạm thu mua uống miếng nước.”
Triệu Cần sau đó nói với A Hòa: “Chia phần cá anh Đông muốn sang một bên, sau đó cậu gọi anh Miêu trên kia đến quán ăn nhanh ăn cơm, ăn xong rồi về luôn đi, lần này cá chia cho mọi người, ngày sau lại đến lấy.”
“Em biết rồi anh.”
Triệu Cần lái xe xích lô đến trạm thu mua, trước tiên cởi hàng từ trên xe xuống kho lạnh, Trần phụ giúp đỡ một tay.
“Nghe nói nhiều hàng lắm à?”
“Đại khái 7 vạn cân, lần này coi như may mắn, gặp thời tiết khác thường.”
Trần phụ không hỏi nữa, ngược lại nghe hắn nói vẫn chưa ăn cơm trưa, liền gọi vọng lên trên: “A Tuyết, làm gì cho A Cần ăn đi.”
Rồi nói với Triệu Cần: “Cậu nhìn xem cửa tiệm đi, tôi đi bến tàu xem sao.”
Triệu Cần đáp một tiếng, đợi Trần phụ ra ngoài, hắn liền dựa người vào ghế, bây giờ thì nhúc nhích cũng không muốn nhúc nhích.
Trần Tuyết xuống lầu, nở nụ cười tươi rói với hắn, đau lòng nói: “Trong mắt toàn là tơ m·á·u, cậu bao lâu rồi không ngủ vậy?”
“Tối qua ngủ hơn ba tiếng.”
Thấy hắn định lấy t·h·u·ố·c hút, Trần Tuyết lập tức ngăn lại: “Đừng hút, uống ngụm trà, đừng ngủ vội, tôi để dành đồ ăn cho cậu, tôi đi hâm nóng lại.”
Trần Tuyết lại rót cho hắn một ấm trà, rót một chén để trước mặt hắn, lúc này mới quay người vào bếp sau.
Chưa uống hết một chén trà, Trần Tuyết đã bưng tới một bát canh, trong bát còn có một móng giò heo lớn.
“Canh giò heo, tôi học của đầu bếp quán cơm, không có chút mùi tanh nào, cậu uống trước đi, tôi còn cho thêm chút đảng sâm vào.”
Nồi canh của người địa phương, có loại đơn giản, ví dụ như ở trên thuyền, nồi nấu rượu nước thêm chút dầu muối, bắt được hải sản gì thì thả chút vào, không có hải sản thì cho hai miếng cơm cuộn rong biển hoặc là rong biển vào, xem như là canh, có loại chú trọng, một nồi canh có khi nấu cả ngày rưỡi, bên trong sẽ cho thêm một ít thảo dược an thần bổ khí các loại.
Quả thực rất ngon, móng giò không có chút mùi lạ, hầm nhừ nát đặc biệt, mà không hề ngán, ăn vào miệng vô cùng hài lòng.
Chưa uống hết canh thì cơm và rau cũng được bưng lên.
“Ăn từ từ thôi, cẩn thận nghẹn.” Trần Tuyết ngồi bên cạnh, thấy hắn ăn nhanh quá liền vội nhắc nhở.
Triệu Cần không rảnh nói chuyện, chỉ có thể ừ một tiếng.
Một bát cơm lớn, hắn chưa đầy một phút đã nốc vào bụng, sau đó lại uống một ngụm trà nóng, cảm thấy mình càng không muốn động đậy.
“Cậu có muốn lên lầu ngủ một lát không?”
“Không cần, lên lầu lại còn phải tắm rửa, người tôi quá dơ rồi, ngủ ở đây luôn đi.” Triệu Cần vừa nói vừa nằm xuống ghế dài, một lát sau đã phát ra tiếng ngáy rất nhỏ.
Trần Tuyết tiến lại gần, ngửi thấy trên người hắn cái mùi mồ hôi dày đặc và mùi cá, nhíu mũi, giờ này tự nhiên cô không kêu hắn đứng lên đi tắm nữa. Cô nghĩ một lúc, lại từ trên lầu mang xuống một chiếc quạt điện nhỏ, đặt xa hơn một chút rồi hướng về phía hắn thổi.
Giấc ngủ này kéo dài một mạch từ buổi trưa đến gần 10 giờ tối, vẫn là Triệu An Quốc đến gọi hắn dậy.
“Dậy ăn chút gì đi rồi về nhà ngủ.”
Triệu Cần mơ màng ngồi dậy, “Cha, hàng xong hết chưa?”
“Xong hết rồi, A Đông theo xe lạnh cuối cùng đi vào thành phố rồi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận