Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 971: hai cái biểu ca

Chương 971: Hai cái anh họ xác định rõ là con heo nào, tự nhiên muốn nói giá cả, chủ nhà tới sau, nói rõ ràng, con heo kia vừa vặn nuôi hai năm, vốn định năm nay ăn Tết thịt, nhà mình giữ lại hơn phân nửa thịt. Hiện tại nếu bọn họ muốn, giá cả tự nhiên phải cao một chút. Quá trình cò kè mặc cả, Triệu Cần không tham gia, chủ yếu là Phùng Hoài Chính cùng đối phương đang nói, cuối cùng thống nhất giá heo hơi là 8 đồng 5 một cân. Cái giá này khá cao, Triệu Cần cũng thường mua thức ăn, biết thịt heo ở nhà mình hiện tại một cân cũng chỉ 9 đồng, mà heo hơi đến thịt thành phẩm tỷ lệ khoảng 75%, nếu giá heo hơi là 8 đồng 5, giá bán ít nhất phải 10 đồng trở lên mới không lỗ. Nhưng đây là heo nhà mình nuôi, cho heo ăn cỏ, ăn đồ ăn ít, giá cả đương nhiên không thể theo giá heo nuôi ở các nhà máy. Huống chi đây là heo nuôi gần hai năm, lại là giống heo hòe đặc thù địa phương, nhiều yếu tố như vậy cộng lại, 8 đồng 5 cũng coi như rẻ. Đều là bà con trong làng, heo sau khi đưa đi Phùng Hoài Chính sẽ dẫn người đến kéo, nhưng tiền phải đưa ngay. Triệu Cần nhìn rất chuẩn, con lợn này 183 cân, tổng cộng 1555 đồng, hắn từ trong xe cầm xuống túi, móc tiền đưa cho Phùng Hưng Hoa: “Anh Hoa, anh giúp tôi giao.”“Giao tiền gì của cậu.”“Nói thừa, ông ngoại tôi mừng thọ, tôi thể hiện chút không được à, mau cầm lấy.”“Không cần tiền của cậu.” Phùng Hoài Quân móc tiền ra, cũng thấy hai người lôi kéo, trách mắng một câu. “Cậu Hai, con heo này rõ là tới là do con tôi mua.”“Vì sao, cậu nói có lý đi.” Phùng Hoài Quân bị giọng điệu của hắn làm cho buồn cười. “Bởi vì đứa cháu ngoại này của con mấy năm không tới, lần này tới đương nhiên phải thể hiện một chút, mọi người cho con cơ hội này đúng không.”“Nói linh tinh cái gì.” Phùng Hoài Quân trực tiếp ngắt lời. Triệu Cần nghĩ nghĩ, trực tiếp đem tiền đặt lên mặt bàn nhà chủ, sau đó kéo cậu Hai liền đi ra ngoài: “Heo mua xong, về nhà.” Phùng Hoài Quân lúc này mới phát hiện, đứa cháu trai này sức lực cũng không ít, hắn giãy giụa không thoát. Phùng Hưng Hoa không kéo, hắn chỉ ở một bên cười, thấy ai trả cũng được, dù sao em họ không để ý chuyện nhỏ này. Sau khi lên xe, Phùng Hoài Viễn nghiêm túc nói: “A Cần, tiền heo cậu trả thì cứ trả, tiền khác không cho cậu rút nữa, đồng ý thì cậu ở thêm mấy ngày, không đồng ý chiều về.”“Cậu Ba, con nghe cậu.” Triệu Cần cười đáp. Về đến nhà, buổi chiều, hắn cùng Trần Tuyết trong thôn đi dạo, sau đó cũng đến giờ cơm tối. Ngôi làng này coi như là thôn cùng họ, phần lớn đều họ Phùng, nói ra thì đều có chút quan hệ thân thích. Sáng sớm đã có người đến nhà biếu quà, đầu tiên là mướn mấy chiếc cổng chào đến, tiếp đó là mấy nhà mang bàn đến. Lần này không có ý định khoán cho người khác, mọi thứ nhà mình chuẩn bị, đến lúc đó mời một đầu bếp đến nấu là được, vì sân nhà của cậu Hai đủ rộng, nên chỗ đặt tiệc liền chọn ở đây. Triệu Cần không có gì để giúp, chỉ phát thuốc lá, cho người qua lại hút chút, bận đến gần giữa trưa, Phùng Hưng Hoa báo cho hắn, nói là hai anh họ nhà cậu Ba về, hắn vội đi qua. Nhà cậu Ba rất náo nhiệt, hai con trai coi như hai nhà người, đều dắt vợ con theo. Phùng Hưng Hoa đi trước vào cửa, định giới thiệu với hai người anh họ, kết quả Triệu Cần vừa lộ mặt, hai anh họ Phùng Hưng Bân liền cười ha ha nói: “Anh Hai, tôi nói đúng mà, tôi đã bảo cái thằng A Cần, chính là người anh em chúng ta.” Nói rồi, còn cho Triệu Cần một cái ôm: “A Cần, tốt, tôi trên tin tức thấy cậu, tôi đã nói là cậu, anh trai cả của tôi còn bảo chắc trùng tên, haha.”“Hai anh họ, anh cũng ghê đấy, mợ cả nói, gây dựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng.” Buông hai anh họ ra, Triệu Cần lại đối với anh cả Phùng Hưng đang đứng dậy nói: “Anh cả tốt ạ.”“Tốt tốt tốt, không ngờ lại đúng là cậu, đến được là tốt rồi.” Phùng Hưng cũng cười ôm hắn một cái. “Mấy người nói gì vậy, sao trên tin tức còn thấy A Cần?” mợ cả không hiểu hỏi. “Mẹ, mọi người chắc không biết đâu, mấy ông chủ mà chúng con tiếp xúc ở thành phố, cứ luôn khoe khoang A Cần này, còn nói là đã giúp con tiết kiệm nhiều khoản nợ.”“Bọn họ sao lại biết A Cần?” người hỏi là cậu Ba, ông cũng bị nói không hiểu gì, Phùng Hưng Hoa ở bên cạnh cũng ngơ ngác. “Ba, em trai của con không hề đơn giản đâu, người ta đã lên tin tỉnh rồi, à còn có cả báo chí nữa, nói là doanh nhân trẻ tuổi hàng đầu đấy, năm ngoái đã góp hơn một tỷ cho Ủy ban Olympic...” Vợ chồng Phùng Hoài Viễn thì không nghe ra đầu đuôi, nhưng nghe thấy hơn một tỷ, cả hai đều há hốc mồm nhìn Triệu Cần. “A Cần, cháu đã góp hơn một tỷ?” Phùng Hưng Hoa run giọng hỏi. Anh biết em họ mình có tiền, trước kia thậm chí nghĩ, chắc cũng có ngàn vạn gia sản, thế đã là đánh giá cao rồi, ai ngờ bây giờ một lần góp đến hơn một tỷ, vậy phải giàu đến mức nào! “A Cần, rốt cuộc cháu có bao nhiêu tiền?” mợ cả nói thẳng ra. Triệu Cần bị bọn họ làm cho có chút xấu hổ, cười trừ nói: “Cũng có chút tiền, không nhiều lắm.” Rồi lập tức nhìn hai người phụ nữ, vội chuyển chủ đề: “Hai vị là chị dâu ạ, cháu là Triệu Cần, mọi người cứ gọi cháu A Cần là được.” Phùng Hưng Bân giới thiệu qua một lượt, rồi hỏi: “Em dâu đâu?”“Ở nhà cậu Hai, con nghe nói các anh về, vội chạy qua quên gọi.”“Vậy vừa hay, chúng ta sang bên đó xem nàng.” chị dâu cả xem ra là người hoạt bát, vừa nói vừa đứng dậy, hai chị dâu cũng cùng theo. “A Cần, cậu cũng lừa tôi rồi, còn nói mình toàn chạy thuyền, giờ có thể nói rõ cậu đang làm gì không?” Phùng Hưng Hoa nói, vừa vỗ nhẹ vào vai hắn. Nghe được câu hỏi này, mọi người xung quanh đều tỏ vẻ hứng thú. Triệu Cần nghĩ một lúc, lắc đầu cười: “Anh Hoa, em không lừa anh, chủ nghiệp của em đúng là dân đi biển, giờ thì thôi rồi, mở mấy công ty nhỏ, với cả ở Kinh Thành với Mỹ, có ít vốn đầu tư.” Nói một lèo luôn, để bọn họ khỏi dò xét thêm. “Ghê thế, cậu làm ăn còn đến cả Lão Mỹ á, đúng là không so được, tôi với anh cả còn làm công ty nhỏ, mỗi ngày còn cứ là 'ông trời tôi ông hai'." Phùng Hưng Bân lắc đầu cười khổ. Triệu Cần không muốn chủ đề cứ quanh mình mãi, bèn đổi chủ đề, hỏi về tình hình hai người anh em. Phùng Hưng thì khá kín đáo, nên chủ yếu là em trai Phùng Hưng Bân nói tình hình: “Cũng cứ như vậy, tôi phụ trách nhận công trình, anh cả cậu thì lo người làm. Làm nhỏ lẻ thời gian ngắn, vất vả chút, nhưng lợi nhuận cao hơn. Làm công trình lớn thời gian dài, đỡ lo hơn, nhưng lợi nhuận ít hơn.” Triệu Cần khẽ gật đầu, trong lĩnh vực mình không quen thuộc, hắn sẽ không dễ dàng lên tiếng, hơn nữa hai anh họ dù sao cũng có địa vị, mình đường đột đưa ra lời khuyên, người ta chắc gì đã cần, hàn huyên thêm một lát, cậu Hai đến gọi cơm, mọi người cũng qua đó. Buổi trưa ngoài người nhà, còn có những người đến giúp ngày mai cũng được mời đến ăn một bữa, tổng cộng có hai mâm người, nên Phùng Hưng Bân đang muốn uống vài chén cùng hắn, cũng không có cơ hội phù hợp. Sau bữa cơm trưa, Phùng Hoài Chính gọi Phùng Hưng Hoa: “A Hoa, lát nữa mổ heo, con phụ giúp.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận