Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 565: Họa phúc tương y

Ăn xong đồ ăn, lại hẹn sáu giờ tập trung ở đây, bốn người lại lần nữa tách ra. A Vượng dẫn bọn họ về phía đông, A Cổ Lạp một mình đi về phía bắc, tìm kiếm ở những nơi cao hơn.
Tìm hơn nửa giờ, ba người đi qua một con dốc, nơi này lại có không ít hoa dại, màu tím, màu vàng đều có, từng đám từng đám cực kỳ xinh đẹp.
Trần Tuyết vui mừng khôn xiết, móc máy ảnh ra định chụp.
"Cậu đứng đó, tớ giúp cậu chụp." Triệu Cần nhận lấy máy ảnh nói.
"A Vượng, đây là hoa gì, cậu biết không?" Chụp hai kiểu ảnh xong, Trần Tuyết hỏi.
"Màu tím là thúy tước, màu vàng là hồng bào hoa, loại mà mọc như quả cầu thì gọi xuyên cây tục đoạn."
"Ồ, cậu thật là biết nhiều đấy."
"Đùa thôi, đây là Khang Định, đây là quê hương của A Vượng." Được thôi, lại để cậu chàng này khoe mẽ.
Ba người cười nói vui vẻ, cũng không dồn hết sức lực vào việc đào nấm thông.
"A Cần, mấy nấm thông này đừng bán, để khi đó tớ bảo bố tớ phơi khô, tớ gửi cho cậu nhé."
"Được thôi, vậy tớ coi như không khách khí, nhưng mà tối nay tớ vẫn phải làm ít nếm thử, tớ vẫn chưa ăn nấm thông tươi bao giờ."
"Chuyện này đơn giản, chờ xuống núi rồi, tớ gọi điện cho mẹ tớ làm thịt con gà trước đã."
Hai người đang bàn xem nấm thông làm như thế nào ăn ngon nhất, Trần Tuyết ở bên kia đã kéo ra một chút khoảng cách. Triệu Cần phát hiện, liền bỏ mặc A Vượng, quay trở lại bên cạnh vợ mình.
Vừa đến gần, liền thấy Trần Tuyết cầm trong tay một cây nấm thông cực lớn, khoe khoang, "Xem này, cây này là Trạng Nguyên đấy."
Vừa dứt lời, liền thấy dưới chân cô dẫm phải một hòn đá nhỏ, bắt đầu trượt xuống, cô kêu lên một tiếng, thân thể cũng mất thăng bằng theo.
Triệu Cần kinh hãi, nếu như cứ thế này lăn xuống thì không phải là chuyện đùa, may mà anh nhanh tay lẹ mắt, nhanh chóng giữ chặt lấy cánh tay Trần Tuyết.
Nhưng bọn họ đang ở trên sườn núi, hai chân anh vốn không đứng vững, cộng thêm sức rơi lớn của Trần Tuyết, lập tức làm anh cũng mất thăng bằng. Thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, anh liền có quyết định, nếu như còn cố sức thì cả anh và Trần Tuyết đều sẽ lăn xuống,
Cho nên anh dứt khoát không kìm chế việc mình ngã xuống nữa, mà ngược lại chủ động nhào về phía dưới, lợi dụng sức đảo ngược, đỡ Trần Tuyết đứng vững. Vào lúc sắp ngã hoàn toàn xuống đất,
Hai tay anh che chắn đầu thật chặt, đợi khi người chạm đất, lại nhanh chóng co hai chân lại.
"A ~~ A Cần." Trần Tuyết thấy anh lăn xuống dưới, lập tức giật mình một hồi, kịp phản ứng lại, hét to lên, không màng gì cả cũng muốn đi theo xuống.
May mà A Vượng chạy tới, kéo cô lại, "Chị dâu, đừng nóng vội."
Trong giọng của A Vượng cũng mang theo sự sợ hãi, đi lên núi săn bắn, sợ nhất là một là rắn độc, hai là đứng không vững trượt xuống.
A Vượng hét lớn, la hét liên tục vài tiếng, hi vọng cha mình ở không xa có thể nghe thấy, sau đó liền bắt đầu cẩn thận đi xuống sườn núi, "Chị dâu, đừng vội, đi theo sau lưng em chậm thôi."
A Vượng nghĩ rằng, cho dù Trần Tuyết không cẩn thận bước hụt thì vẫn còn có mình ở phía trước chặn lại, sẽ không lăn xuống được.
"A Vượng, A Cần có khi. . ." Giọng của Trần Tuyết đã mang theo tiếng khóc, lập tức lại nức nở nói: "Tôi không nên đi theo tới, đều là tại tôi, nếu không A Cần sẽ không sao cả."
"Yên tâm đi, chỗ này còn không tính là quá dốc, A Cần sẽ không sao cả." Lời an ủi của A Vượng có chút yếu ớt, thực tế là trong lòng cũng không chắc chắn....
Triệu Cần bị lăn xuống, nhưng ý thức còn khá tỉnh táo.
Nghĩ thầm đây đã là lần thứ hai rồi, chẳng lẽ mình có xung khắc với núi lớn hay sao, cũng có đi mấy lần lên núi đâu, thế mà lần nào cũng bị lăn xuống.
Lần đầu tiên là ở nhà anh rể, cũng may chỗ đó không cao, lăn xuống lại còn tìm được kim tuyến liên và nấm đỏ.
Nhưng lần này thì nguy hiểm rồi, vì núi rất cao.
Hơn nữa, lần này, anh đã cảm thấy trên người đau nhức, có chỗ bị đá cấn vào, có chỗ bị cành cây cào xước da.
Cứ như vậy không phải cách hay, phải nghĩ cách để mình dừng lại mới được.
Mở mắt ra, trời đất quay cuồng, căn bản không nhìn rõ gì cả, anh đành phải cắn răng, buông tay đang ôm đầu, bắt đầu cào lung tung xung quanh, mong có thể nắm được cành cây hay dây leo gì đó để mượn lực dừng lại.
Ngược lại thì có nắm được, nhưng lực tay căn bản không thể chịu nổi sức trượt của thân thể,
Bất đắc dĩ, cả hai tay đều buông ra, lại lần nữa nắm lấy một cành cây, lần này thì vướng lại, nhưng khổ nỗi cành cây bị gãy.
Cũng may liên tiếp hai lần mượn lực, dù gì cũng làm chậm lại tốc độ rơi.
Ngay lúc anh thầm mừng thầm, thì giây tiếp theo đầu không được bảo vệ không biết đụng vào chỗ nào, đau nhói ngay tức khắc làm anh hoàn toàn từ bỏ mọi ý định tự cứu,
Bất quá cũng không đau được bao lâu, vì ngay sau đó là lần thứ hai va chạm, lần này thì trực tiếp khiến anh ngất xỉu.
Không biết bao lâu trôi qua, anh lại tỉnh lại, mơ màng nhìn xung quanh, đoán chừng đã lăn xuống tới chân núi, dù sao nơi lọt vào tầm mắt cũng có vẻ bằng phẳng.
Cảm thấy đầu khó chịu, anh vô thức đưa tay lên sờ, sau đó không khỏi hít một hơi sâu,
Thế mà sờ phải một cái u lớn bằng trứng chim cút, mà còn không chỉ có một cái, "Mẹ nó, đụng thành cả đống rồi."
Lẩm bẩm than vãn một tiếng, đang định nghĩ cách nào để tập hợp cùng A Vượng, thì bên tai đột nhiên nghe thấy tiếng rít, thanh âm này lập tức làm toàn thân anh dựng hết cả lông lên,
Máy móc cúi đầu, kết quả thấy bên chân lại có một ổ rắn, mà lại còn có hai con đang quấn trên đùi anh.
Rắn cũng không lớn, toàn thân là hoa văn hỗn hợp giữa vàng, đen và xám, to hơn ngón tay cái của người trưởng thành một chút, ngẩng cái đầu tam giác lên, nhìn thôi đã thấy cả da đầu tê dại.
Anh không có hoảng loạn nhảy dựng lên, thực ra anh rất muốn làm như vậy, nhưng giờ phút này hai chân có chút nhũn ra, căn bản không nghe theo chỉ huy.
"Mẹ kiếp, lần này thì thật sự xong rồi." Anh thì thào một câu, dồn hết sức lực toàn thân, nhích một chút.
Chỉ vừa nhích một chút, rắn dường như mới nhận ra bên cạnh mình là vật sống, thân mình cuộn lại, lập tức bất ngờ cắn về phía bắp chân anh.
"Ngọa tào, đau quá mẹ nó." Bị cắn thật sự, những sợ hãi trước đó dường như tan biến hết, lăn lê bò càng để kéo giãn khoảng cách ra,
Giãy dụa nửa ngày, phát hiện vẫn còn một con cứng đầu cắn chặt bắp chân anh không chịu nhả, cố nén cảm giác buồn nôn và sợ hãi, anh nhanh chóng ra tay, túm lấy đuôi rắn đột ngột hất lên.
Xong phim, rắn ở trên cao nguyên này, chắc đều có kịch độc, lần này thì xong đời rồi.
Bò ra xa một đoạn, anh cũng không có dấu hiệu trúng độc mà chết, ngược lại toàn thân đau nhức vô cùng, dứt khoát nằm phịch xuống đất.
Không cẩn thận đầu lại đập xuống đất, vừa vặn đụng phải chỗ u trước đó, cái cảm giác nhức nhối tê tái.
Cũng vì cú đập này mà thế mà lại làm hiện ra bảng hệ thống, anh đang định điều khiển đóng lại, kết quả sau đó lại hiện ra một khung chat.
[Hệ thống này là hệ thống bị động, nhưng cũng tương tự là được sinh ra dựa theo nhu cầu của ký chủ.
Kiểm tra thấy ký chủ đang gặp nguy hiểm đến tính mạng, hệ thống sẽ buộc phải nâng cấp, cân nhắc nguyên nhân nâng cấp lần này, có thể sẽ có thay đổi trên sinh lý và da vân của ký chủ,
Tình huống cụ thể, xin mời ký chủ tự mình kiểm tra thực hư sau khi nâng cấp.]
Triệu Cần giật mình, da vân là cái quái gì thế?
Đương nhiên, điều anh chú ý không phải là cái này, mà là sinh lý, trò đùa này không phải là đùa quá trớn đó chứ, chẳng lẽ mình phải biến thành chị em với Trần Tuyết?
Bất quá anh không giãy dụa được bao lâu, lại một trận cảm giác hôn mê ập đến, lại lần nữa mất đi ý thức.
Bạn cần đăng nhập để bình luận