Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 1019 nhập Ngư Nghiệp Hiệp Hội?

Chương 1019 gia nhập Hiệp hội Ngư nghiệp?
Ầm ĩ nhốn nháo đến tận trưa, cả bến tàu toàn mùi lưu huỳnh khói lửa, người không rõ tình hình còn tưởng đâu lại đ·á·n·h nhau nữa chứ.
Đợi đến khi hắn về đến nhà, Đại Ngọc dẫn theo Trần Tiểu Nhiễm đã đến, Trần Tuyết đang ở phòng kh·á·c·h trò chuyện.
Trần Tiểu Nhiễm cũng không phải lần đầu tới, lần trước Triệu Cần kết hôn nàng cũng đến một lần, mỗi lần đến đều phải cảm khái một phen.
Tòa viện này, đơn giản quá hợp thẩm mỹ của nàng.
"Đang xây sân nhỏ, có một bộ của Đại Ngọc, nhỏ hơn chỗ ta một chút, nhưng vị trí không kém." Triệu Cần vừa vào cửa, thấy nàng đang bàn về nhà cửa thì nói chen vào.
Nông trường đang xây, có mấy căn khác nhau, của ba người Lão Diệp, thêm A Kha và Đại Ngọc.
"Người anh mùi khó ngửi quá, nhanh đi tắm đi." Trần Tuyết ngửi thấy mùi lưu huỳnh trên người hắn, hơi buồn nôn,
Triệu Cần vội vàng lùi lại, lúc này mới nói với hai người, "Anh lên thay đồ trước, các em cứ trò chuyện."
Thấy hắn lên lầu, Trần Tiểu Nhiễm lại lần nữa cảm khái, "A Cần đối với chị thật sự để bụng đấy."
"Đại Ngọc không phải cũng tốt hơn à, em sắp tốt nghiệp rồi, định khi nào kết hôn?"
Trần Tiểu Nhiễm nhìn về phía Đại Ngọc, người kia ho nhẹ một tiếng rồi nói, "Sang năm đi, vừa hay Tiểu Nhiễm tốt nghiệp, cuối năm làm đám cưới luôn."
Kỳ thật hắn cũng không muốn kết hôn sớm như vậy, nhưng ai bảo hảo huynh đệ mở đầu không tốt, bây giờ hắn cũng đành phải giữ lời,
Haiz, vẫn là ở với A Kha thì tốt, thằng cha kia sẽ không kết hôn sớm thế đâu.
Không bao lâu sau, Triệu Cần thay quần áo xong đi xuống, "Hôm sau chúng ta đi du thuyền ra biển chơi một chuyến nhé."
"Được đó, vừa hay thể nghiệm xem du thuyền của Triệu Lão Bản mới mua cảm giác thế nào, mà du thuyền này anh mua bao nhiêu tiền?"
"Hai tay, hơn 30 triệu điểm." Triệu Cần không muốn nói cho bọn hắn biết là hắn đ·á·n·h cược thắng, hắn thấy, hai trận đ·á·n·h nhau ở cảng thành chỉ vì sĩ diện, nghĩ lại thì cũng có hơi trẻ con.
Nói cho Đại Ngọc thì không sao, nhưng bên cạnh còn có Trình Tiểu Nhiễm, bạn gái của huynh đệ trước khi cưới, nhớ kỹ là không thể quá thân mật.
"Chậc chậc, vẫn là Triệu Lão Bản có tiền."
Nói chuyện một hồi, cũng đến giờ cơm, ăn xong Đại Ngọc hai người ra về, Triệu Cần lúc này mới có thời gian ngủ bù,
Ngày thứ hai, luật sư nhà Lâm Tòng Quân giao trả lại ngư bài cho Triệu Cần, ông ta cũng viết thư xin lỗi.
Xong xuôi hết, buổi sáng vẫn còn chút thời gian, hắn kéo A Hòa đi mua đồ dùng cần thiết cho chuyến đi du thuyền, ngày mai có trẻ con đi cùng, ngoài bia thì cũng phải chuẩn bị đồ uống,
Phụ nữ cũng không ít, hoa quả là không thể thiếu,
Cuối cùng là đồ nướng, mua cả đống.
"Anh, ngày mai nhiều người thật, Bình Bình thì không đi được rồi."
"Bình Bình dự sinh cũng gần rồi phải không?"
"Tháng 11, còn chưa tới hai tháng nữa."
"Vì an toàn thì thôi, cô ấy đừng đi theo, nói với cô ấy một tiếng, đợi sinh xong rồi, sau này còn nhiều thời gian ra biển chơi."
A Hòa khẽ dạ, lại nói thêm một chuyện, "A Sách, với A b·ệ·n·h cuối năm đều đính hôn, còn có A Tư Ca cuối năm cưới vợ nữa, anh đừng quên đó."
"A Sách cũng muốn đính hôn rồi?" Trần Vũ Sách có vẻ năm nay vừa tròn 20 tuổi, Ngô b·ệ·n·h thì lại lớn hơn A Hòa một tuổi, năm nay 22.
"Đúng đó, nghe nói là bà của chị dâu giới t·h·i·ệ·u, ở ngay thôn bên cạnh." Chị dâu mà A Hòa nói, tự nhiên chỉ Hạ Vinh.
Hai người nói chuyện, không bao lâu sau thì về đến nhà, trên đường vừa vặn gặp Phùng Hưng Hoa, hẳn là hắn đang đi nhà Triệu Bình.
"Hoa Ca, anh đi đâu đấy?"
Phùng Hưng Hoa hơi ngượng ngùng gãi đầu, "Chị dâu không phải ban ngày bận đi làm đó sao, buổi trưa không về được, Bình Ca kêu em qua nhà ăn cơm."
"À, vậy anh hỏi xem anh cả em, cơm nấu có nhiều không, anh với A Hòa cũng qua luôn."
"Đi, em nói với Bình Ca."
Triệu Cần về đến nhà, cùng A Hòa đem đồ ăn bỏ vào tủ lạnh, rửa mặt qua loa rồi đến nhà anh trai.
Hạ Vinh thì rất cao hứng, trong ấn tượng, tiểu thúc tử đã lâu không đến nhà ăn cơm, trước kia khi còn dưỡng thai ở trong thành phố, thì vẫn thường hay đến.
Nhưng từ khi sinh Tiểu A Minh trở về, A Cần lại mời Ngô Thẩm tử, số lần đến ăn cơm ở nhà ngược lại càng ngày càng ít.
"Cơm không đủ, mọi người cứ uống trước, em đi nấu thêm."
"Thím đâu?" Triệu Cần hỏi.
"Em sợ không đủ thức ăn, nên bảo mẹ ra nhà lão Trương mượn hai bàn rau luộc."
Sau khi ngồi xuống, Triệu Bình có chút tiếc nuối nói, "Nhìn hôm nay, buổi chiều đáng lẽ có thể ra biển được rồi."
"Anh cả, đừng vội một hai ngày, ngày mai em ra biển chơi một chuyến, mọi người ở nhà bồi người thân đi, hôm sau buổi trưa mình ra biển."
"Lần này em có thời gian đi cùng sao?"
Triệu Cần cười khổ lắc đầu, "Còn mấy ngày nữa em phải đi Mỹ rồi, bên đó có chút đầu tư em muốn qua giải quyết."
Triệu Bình cũng không thấy lạ, làm ăn của A Cần ngày càng lớn, kiểu gì cũng có ngày như vậy.
"Rượu này là rượu gì thế, ngon thật đấy." Uống một chén, thấy rượu thơm ngon, lập tức cầm lấy cái bình bên cạnh nhìn kỹ, lúc này mới thấy là Phẩn tửu.
"Anh cả, trình độ của anh lên level rồi đấy."
"Chị dâu mua đấy, không cho anh uống mấy cái loại rượu mấy đồng, bảo là rượu pha cồn." Lời Hạ Vinh nói, tiền trong nhà cũng không thiếu, không cần thiết phải quá khắt khe, hà tiện với bản thân mình.
Nói đến độ chịu chi, đôi khi Triệu Bình thật đúng là không bằng bà xã nhà mình.
"Như vậy mới đúng, k·i·ế·m tiền là để mà tiêu."
Một bên Phùng Hưng Hoa cúi đầu sợ để lộ vẻ mặt của mình ra, mẹ ơi, ba cái ông trùm ngàn vạn, ở trước mặt mình nói k·i·ế·m tiền là để mà tiêu, các người là người hả?
"Hoa Ca, làm một chén đi."
Nghe được giọng Triệu Cần, Phùng Hưng Hoa lúc này mới ngẩng đầu, "A Cần, mai qua nhà em ăn."
Trong lòng thầm mắng, đồ nhà giàu, ăn không hết mà!
"Ha ha ha, ngày nào qua nhà anh ăn cũng được."
Sau khi ăn xong, Triệu Cần vốn chỉ định nghỉ ngơi một lát, kết quả Trần Đông gọi điện thoại tới lại làm rối loạn hết kế hoạch của hắn.
Đi theo xe của Trần Đông, cùng đi vào trong thành phố, đến một dãy ký túc xá ở bên phải chợ thủy sản, sau đó lên lầu năm, đẩy cửa bước vào phát hiện bên trong khói mù mịt, có mười mấy người đang ngồi.
Người nhỏ tuổi nhất hẳn cũng đã 40, ở giữa ngồi một ông lão tầm 60 tuổi.
Thấy hai người tới, ông lão đứng lên giới thiệu, "Mọi người nghe tôi nói đây, vị này là Trần Đông, chủ của Tươi Long Thủy Sản, trẻ tuổi nhưng đầu óc nhạy bén,
Thị trường ngư dân chúng ta ở kinh thành làm đấu giá, A Đông đứng nhất, lần giao dịch đó cũng được mấy triệu đó..."
Giới thiệu xong Trần Đông, ông lại chỉ hướng Triệu Cần, "Vị này chắc không cần tôi phải giới thiệu nhiều đúng không, trước đó tin tức của cậu ta từ thị đến tỉnh, thậm chí cả nước đều biết cả,
24 tuổi, dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, trong chớp mắt liền góp được hơn một ức, đến lão già này cũng phải khâm phục không thôi.
A, mọi người có lẽ không biết, cậu ta là một ngư dân xuất sắc đấy, một bộ phận hàng chất lượng cao của thị trường chúng ta, đều là từ thuyền của cậu ta cung ứng ổn định đấy."
"A Đông, A Cần, tới tới tới, ngồi bên cạnh ta." Người nói là Lão Kim, người hay lấy hàng của hai người, nên đã sớm quen.
Trần Đông dẫn Triệu Cần chào hỏi mọi người, cũng giới thiệu về ông lão vừa rồi, tên Diệp Bồi Nguyên, hiện là hội trưởng Hiệp hội Ngư nghiệp, tuy chỉ là một tổ chức không chính thức,
Nhưng ngư nghiệp địa phương tương đối đoàn kết, nên trong nội bộ tính quyền uy vẫn là rất lớn.
"A Đông, A Cần, đều là những thanh niên ưu tú của thị trường chúng ta, cũng đã có đóng góp lớn cho sự p·h·át triển ngư nghiệp toàn thành phố,
Cho nên tôi đề nghị, để hai người vào Hiệp hội Ngư nghiệp, trở thành quản sự mới, mọi người giơ tay biểu quyết đi, đừng ngại, ai cảm thấy có vấn đề gì thì cứ nói ra."
"Đông Ca, em đâu có nói muốn vào hội đâu." A Cần nhìn vẻ mặt hưng phấn của Trần Đông, hiển nhiên người kia đối với việc có thể gia nhập hội vẫn còn rất để ý.
"Đừng nói gì hết, tôi giúp anh báo tên rồi."
Mặt Triệu Cần tối sầm, nghĩ bụng, báo thì báo, chỉ mong không có quá nhiều chuyện linh tinh, nếu không sau này chắc mình cũng phải rút lui.
Bạn cần đăng nhập để bình luận