Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 66: Lần này thật nói không rõ

Chương 66: Lần này thật không nói rõ được Triệu Cần tỉnh dậy lúc trời vừa hửng sáng, phát hiện tối qua TV lại mở cả đêm, tắt TV rồi đẩy cửa ra, cảm nhận một chút, gió sớm vẫn rất mát. Sau khi rửa mặt, liền ngồi xuống xem giá trị may mắn của mình hôm nay, hôm qua rất kém, hôm nay cũng không khá hơn, chỉ có 9 điểm, đoán chừng có đi biển bắt hải sản cũng chỉ kiếm được một hai trăm tệ. Hắn hiện tại cũng đã mò được quy luật của hệ thống, 10 điểm may mắn và 30 điểm may mắn không có nghĩa là giá hải sản tăng gấp ba, giá trị may mắn càng cao thường là thu hoạch tăng gấp đôi. Sau khi rửa mặt, sang nhà anh ăn sáng, Triệu Cần muốn tăng cường thể chất, nhưng tiệm mì của Bành lão Lục không mở, nếu mua bánh bao cho chị dâu, lại sợ chị ấy sau này bắt chước mua, làm đối phương thêm gánh nặng, dù sao mỗi tháng chỉ có 200 tệ tiền sinh hoạt. Đến nhà anh trai, thấy trên bàn bày mấy cái bánh bao thịt lớn, A Viễn đang cầm một cái gặm, còn Hạ Vinh thì đang dạy dỗ nó.
"Chú út còn chưa tới, mà con đã ăn rồi."
"Không sao, con ăn thử trước cho chú út xem có độc không."
Hạ Vinh vừa mới giơ tay chỉ làm động tác dọa thôi, nghe thấy câu đó, lập tức đánh bốp một cái lên đầu A Viễn.
"Chị dâu, đừng đánh đầu."
"Chú út tốt nhất." Nghe Triệu Cần nói vậy, A Viễn liền kích động.
"Dùng que đánh vào mông, thịt dày đánh không sao, đánh vào đầu làm nó ngốc, lại gặm cậu cả đời, đánh vào mông không sao."
A Viễn: ...Chú út, cháu cảm ơn cả nhà chú, à không đúng, cả nhà chú cũng có cả cha mẹ chú với chú nữa mà.
Không quan tâm A Viễn đang hoạt động tâm lý phong phú, Triệu Bình nghe hắn đến cũng từ sau nhà đi ra, bữa sáng cả nhà chỉ là cháo loãng với bánh bao lớn.
"A Cần, hôm nay con rảnh à?"
"Sao thế anh?"
"Nếu con không đi biển bắt hải sản thì anh với chị dâu đi chuẩn bị cào nghêu, nếu con muốn đi thì anh đi cùng, để chị dâu đi một mình."
"Hôm qua nhiều ốc xoắn thế, đủ ăn mấy ngày rồi còn muốn bắt nghêu."
Hạ Vinh đang dọn dẹp bát đũa giải thích: "A Mai thích ăn nghêu, anh cả trước giờ toàn nhớ vụ đó."
"Chị con muốn về à?"
"Hôm qua không nghe nói à? Chị ấy nói mấy hôm nữa về, anh rể cũng được nghỉ có thể về cùng xem."
Nghe nói chị cả muốn về, Triệu Cần vẫn rất vui không phải vì muốn nói cho chị ấy biết thay đổi của mình, mà hoàn toàn vì tình thân quan tâm, dù linh hồn đã đổi nhưng trong đầu ký ức về sự quan tâm của chị cả với mình vẫn còn, vừa nhớ lại là thấy ấm lòng.
"Được, vậy lát nữa con cùng đi với mọi người."
A Viễn rất buồn bực, ba mẹ đi cả thì rõ ràng là nó cũng không đi được, ở nhà trông em gái vậy.
Dọn dẹp xong, Triệu Cần vẫn về nhà lấy thùng và xẻng, nhỡ đâu dùng đến, dù sao cũng còn 9 điểm may mắn. Hôm nay có nắng, nên hắn dùng vải quấn nhẹ đầu, lại đội thêm mũ rơm, ổn rồi. Người trong thôn hiện tại đã quen với bộ dạng này của hắn rồi, dù chỉ hở ra đôi mắt thì người trong thôn cũng biết là hắn.
"Ơ, A Cần, lại đi biển bắt hải sản à?"
"Ừ, không có việc gì ra biển dạo, xem có đào được con cà không." Hắn vừa đi vừa trả lời qua loa.
Kết quả ngay sau đó, đối phương chạy về nhà xách thùng, cũng đi theo sau hắn.
"Thím, cô đi theo tôi làm gì?"
"Nói bậy, đường này là đường trong thôn chứ có phải của nhà họ Triệu đâu, cậu đi được thì tôi đương nhiên đi được."
Triệu Cần cũng thấy người kia nói có lý, chắc cũng giống mình đi cào nghêu thôi, liền không nói gì thêm.
Đi chưa được mấy bước lại có người chào hỏi, "A Cần à, sao hôm nay đi giờ này thế? Tôi đợi lâu rồi đó."
Người này còn chẳng khách khí, đặt thùng xuống cạnh đó, nói xong liền cũng đi theo sau hắn.
Chưa đến bờ biển, phía sau hắn đã có hơn hai mươi người phụ nữ, trang phục không đồng nhất, không thì hắn còn tưởng hội bạo tẩu đi ra sớm ấy chứ.
"Không phải, tôi nói là tôi chỉ đi cào nghêu thôi, mọi người đi theo tôi làm gì?"
"A Cần, cậu có thể dẫn Lão Trương phát tài, sao không thể dẫn bọn tôi."
"Lão Trương nói đấy, lão ấy nhặt được nhiều hải sâm và ốc hương thế, nhờ có cậu đấy."
"Đúng đấy, Lão La bảo cậu ném mấy cái lồng xuống thôi là kiếm được bằng cả nửa năm đi làm rồi."
"A Cần, nhà tôi với nhà cậu cũng là chỗ thân thích, không có chuyện để người ngoài có lộc, không cho người trong nhà cả."
Triệu Cần á khẩu, thôi được rồi, chờ bọn họ đến nơi mà không tìm thấy đồ, chắc tự nhiên sẽ không đi theo mình nữa.
Mang tâm lý đó, hắn đến bãi bùn, chính là khu đá lần trước. Anh trai và chị dâu đã đến sớm, giờ phút này đang hưng phấn làm việc, Triệu Bình ngẩng lên hút điếu thuốc thì vừa hay thấy Triệu Cần, đang định gọi thì mới phát hiện phía sau hắn có một đoàn người đi theo, lập tức cau mày.
"Anh hai, cho em cái móc nghêu."
Cái gọi là móc nghêu, chính là một dụng cụ kiểu búa, một bên là đầu búa một bên là lưỡi dao, một mặt phẳng giống hình chữ vít, một bên là cái móc nhọn, rất thuận tiện để mở nghêu.
"Sao nhiều người vậy?"
Chưa đợi Triệu Cần trả lời, liền nghe thấy một bà thím hét to: "Trời ơi, sao nhiều ốc xoắn thế này?"
"Cái nào trên tảng đá cũng có, đầy nghẹt luôn."
"Tôi đã nói rồi, đi theo A Cần chuẩn không sai, nó là cháu ruột của Mụ Tổ, đi đâu cũng có hải sản."
"Trời ơi, tôi phải gọi điện về kêu người nhà mang xe tới nhặt thôi."
Mấy chục bà thím tụ tập ở một khu nhỏ, khung cảnh đó, ngoài hội bạo tẩu và múa quảng trường ra thì thường ngày họ không ai nói nhiều một câu cả.
Hai anh em liếc nhau, Triệu Cần rõ ràng nhìn thấy vẻ oán trách trong mắt anh cả, vốn là anh và chị dâu nhặt với mình thôi, giờ có nhiều người thế này, còn đang hô hào gọi người, chắc không bao lâu chỗ này chẳng còn chỗ đứng nữa.
Triệu Cần cũng rất phiền muộn, hắn có biết đâu chỗ này lại có nhiều ốc xoắn thế này, hiện giờ thì có nói cũng không ai tin. Nghĩ đến sau này chỉ cần đi biển bắt hải sản là phía sau liền có một đoàn bà thím đi theo, trong lòng hắn như đang nuốt phải hoàng liên vậy.
"Anh hai, sao lại có nhiều ốc xoắn thế này?"
"Anh nào biết, chiều hôm qua bọn họ mò lồng ở đây cả buổi cũng có thấy gì đâu, sao tự nhiên một đêm trên tảng đá bò đầy thế này? Với cả sao có nhiều người theo em vậy?"
"Ôi, danh tiếng hại mình rồi, không phải do Lão Trương với Lão La mù quáng lên, kết quả thấy em xách thùng lên là bọn họ liền đi theo."
"Hai anh em còn đứng nói chuyện gì thế, ốc xoắn bị người ta nhặt hết rồi kìa." Hạ Vinh nhìn thấy có nhiều người tới cướp ốc xoắn như thế, trong lòng cũng sốt ruột, ngẩng đầu lên lại thấy hai anh em đang ngây ra đó.
"Chị dâu đừng có tranh, có tranh thì cả ngày cũng chỉ được một hai trăm tệ, thôi, đổi chỗ cào nghêu thôi."
Hạ Vinh thấy nhiều người giành ốc xoắn như thế thì tiếc, nhưng nghe Triệu Cần nói có giành cả buổi chắc cũng chỉ được một hai trăm tệ thì lập tức phản ứng lại, đúng thế nhỉ, có một hai trăm thì có gì đáng tranh. Chỉ có thể nói, mấy ngày nay, Triệu Cần không chỉ nuôi cao tầm mắt của mình mà còn đang vô tình ảnh hưởng tới cả gia đình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận