Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 385: Ăn hơn mười đuôi, có cái gì đau lòng

"A Thần, mỗi người một đuôi, chọn con to chưng ngay bây giờ, ta nếm thử vị." Boong tàu trống trơn, Triệu Cần đã ồn ào đòi làm cá. Ăn no thì không được cá quá nhỏ, chỉ có thể là nếm thử thôi. Lão Miêu thở dài nói: "A Cần, ăn điểm tâm đã, hai ta còn có thể ngủ một giấc." "A đúng đúng, đi ngủ trước đã, lúc nữa dậy ăn điểm tâm." Triệu Cần nói xong cũng vào khoang thuyền trong tủ. Mấy người khác trước đó đã nghỉ ngơi tầm năm tiếng, giờ phút này đều tỉnh táo cả rồi, Triệu Bình lái thuyền, Hạ Thủ Trụ ở đà khoang thuyền hỗ trợ quan sát. A Thần thì cầm vợt lưới, đang dạy Hạ Anh Kiệt bắt cá. Trên mặt biển không thiếu cá, đương nhiên bắt tùy tiện cũng sẽ không được cá gì ngon. Dù sao Triệu Cần nói qua, chỉ cần là bọn họ lúc nghỉ ngơi tự vớt thì coi như là của chính họ, nên mọi người vẫn rất tích cực. Lúc này, hướng là Đông Nam, thêm vào trước đó năm tiếng, đi được khoảng 40 hải lý. Triệu Cần sớm đã quen cuộc sống trên thuyền, hắn ngủ còn đỡ, không ngáy ngủ mấy, nhưng Lão Miêu thì ngáy như sấm, trước kia hắn không ngủ được, nhưng giờ, tiếng ngáy của Lão Miêu lại như hát ru. Cũng không ngủ bao lâu, tầm hai tiếng, loa liền báo hiệu lên lưới, hai người vừa rửa mặt ra khỏi giường, lên boong tàu thì bàn kéo đã hoạt động rồi. "Ta có thể gỡ lưới một mẻ không?" Hạ Anh Kiệt thấy Triệu Cần ra khỏi giường, xoa xoa tay hỏi. "Được, mẻ này để ngươi gỡ." Tuy nói là ai gỡ thì mọi người ở cạnh cũng thấy cá luôn, nhưng không phải tự mình gỡ, lúc nào cũng có cảm giác vui thiếu một chút, giống như lúc thả lưới bắt cá, ngươi ở trên bờ nhìn, luôn có cảm giác không đã bằng tự mình cầm lưới vậy. Triệu Cần liếc nhìn sắc trời, bây giờ chắc tầm sáu giờ, mặt trời phía đông muốn nhô lên rồi, trời cũng sáng dần lên. Không ai để ý hắn, tranh thủ lúc lên lưới, hắn nhanh chóng rửa mặt, những người khác thấy thế, trừ hai người đang lên lưới cũng học theo, bắt đầu rửa mặt. Một lát sau, túi lưới được kéo lên, Lão Miêu thấy túi lưới lớn cười nói: "Cũng không tệ lắm, xem ra được hơn hai tấn." Triệu Cần ra hiệu một cái, Hạ Anh Kiệt thế mà có hơi căng thẳng, nắm tay xoa mạnh lên quần áo, rồi nhổ nước miếng vào lòng bàn tay, hai tay xoa xoa, Triệu Cần thấy buồn nôn, thật sự không muốn để tên này gỡ lưới. Dây thừng được kéo ra, cánh tay rung lên, tôm cá từ trên trời rơi xuống. Thấy cá trên boong tàu, cả thuyền lại ồ lên một hồi, khách quan mà nói, một mẻ lưới này, chắc do càng xa bờ nên rác cũng ít đi, vừa đổ ra, đã thấy trắng xóa một đống tôm cá, không đúng, phải nói là một mảng vàng nhạt mới đúng. "Ha ha ha, A Thần, tí nữa mỗi người nấu hai ba con, ăn đã." Đúng vậy, trước mắt bây giờ, tất cả đều là cá hương, hơn nữa con nào cũng không tệ, mỗi con đều ba lượng trở lên. Mới nãy còn nghĩ chỉ được mười mấy con nên chỉ có thể nếm thử vị, giờ có thể ăn cho đã nghiền. Lão Miêu ngơ người một lúc lâu, ậm ừ không nói gì, vừa ngạc nhiên vừa kích động. Cá hương sở dĩ đắt, hay có thể được xếp vào cống phẩm ngày xưa, một là xác thực vị của nó đặc biệt, chủ yếu vẫn là vì hiếm, bây giờ thì sao, bắt theo tấn rồi. "Miêu ca... Miêu ca." Lão Miêu một hồi lâu mới phản ứng lại, nghe thấy có người gọi hắn, "Sao vậy?" "Không sao, thấy anh ngẩn người nên kêu thôi." Hạ Thủ Trụ nói. "À, không sao, mau chia nhau đi." Giờ phút này hắn nghĩ thông rồi, kệ đi, bắt được thì là của ta hết, sợ không được ba bốn ngàn cân hả, một cân cứ theo 100 đồng, lại được mấy chục vạn, giàu to rồi. Tức là chỉ mới ra biển cả ngày, đã thu hoạch bảy tám chục vạn rồi, bỏ chi phí đi, mình cũng chia được bảy ngàn đồng, ngày tốt lành đến rồi. Mặt mang theo nụ cười không giấu nổi, tham gia vào việc phân chia. Triệu Bình chạy xuống liếc nhìn, mừng rỡ không thôi, "Sao lại có nhiều cá hương thế này?" "Anh cả, anh cũng biết à?" "Đương nhiên, ta còn từng ăn nữa, bất quá chỉ một con một hai thôi, là hồi mấy năm trước trên thuyền." "Ăn ngon không?" "Tất nhiên rồi... cũng bình thường thôi." Triệu Cần trợn mắt, chỉ vào buồng lái, "Anh cả, lái thuyền đi." Triệu Bình: ... Cá hương thực ra cũng thuộc loại cá di cư, giống như cá hồi, hằng năm đều đến các sông nước ngọt gần đó để sinh sản, cá trưởng thành sinh sản xong là chết, cá con sẽ bơi ra biển, đợi lớn lên lại về sông đẻ trứng rồi tử vong, đây là vòng tuần hoàn số mệnh. Triệu Cần còn phát hiện một quy luật, bình thường các loại cá di cư vào nước ngọt, chất lượng đều không quá tệ. "A Cần ca, nhìn con này của ta này." Trần Vũ Sách giơ một con lên, nó là con lớn nhất, ước chừng phải bảy tám lạng, với cá hương, tuyệt đối là bá chủ rồi. "Con to lựa ra để đó, bữa sáng ta ăn." "A Cần, thực ra con bé với con lớn cảm giác cũng như nhau thôi." Lão Miêu thực ra hơi nhịn không được ăn thì cứ ăn đi, sao còn tìm con tốt nhất chứ. Triệu Cần lại nghĩ, đã ăn thì mình ăn, sao lại không chọn cái tốt nhất chứ. "Con bé thịt ít, con lớn ăn cho đã." Hắn trả lời một câu rất đương nhiên theo lý lẽ. Lão Miêu không vui trừng mắt Trần Vũ Sách, rồi lại nói với Triệu Cần: "A Cần, hay là đổi ca với anh cả đi, anh ấy lái lâu mệt rồi." "Ừ, cũng phải." Triệu Bình lái đã bốn tiếng nên cần thay đổi, lúc gần đi còn không quên nhắc A Sách, "Con to kia để một bên." Chờ hắn vừa đi, Lão Miêu không vui trừng tất cả mọi người, "Phát hiện con ngon thì nhập kho hết đi, có giá lắm, sao nuốt được chứ." "Miêu ca, con này thì sao?" "Nhập kho chứ sao." "Đến lúc A Cần ca nếu mà..." "Đều nhập kho lạnh cả rồi, hắn có tới kho lạnh kiếm không?" A Sách hơi phân vân, chủ yếu là sợ lát nữa Triệu Cần mắng, vừa hay Triệu Bình đến phụ thêm một câu, "Cứ nghe Miêu ca đi." Triệu Cần lái thuyền, đang ăn quả dâu tằm. A Tuyết cho tới hơn hai mươi cân, thứ này mau ăn đi không sẽ nát hết. Hắn lái không sai biệt lắm một giờ, A Thần bưng điểm tâm tới. Triệu Cần nhìn đồ ăn trên bàn cười cười, hắn mà không biết Lão Miêu đang định đá mình ra đấy, sợ mình làm hư những con cá ngon, thấy trong mâm mình có hai con cá bé nhỏ xíu hơn cả một vòng to, hắn cũng không thèm hỏi tới. Cơm chan nước thịt kho củ cải, bên cạnh còn có hai miếng cá mặn và một chút củ cải muối, nhìn là đã thèm rồi. Triệu Cần không vội ăn cơm, mà nhấp một ngụm trà cho trôi hết vị ô mai trong miệng, lúc này mới cầm đũa gắp một miếng cá nhỏ đưa vào miệng, thịt có hơi giống với món Phượng Tễ đã ăn trước đó, nhưng so với thịt Phượng Tễ lại dày và mềm hơn, không nói là tan trong miệng nhưng đúng là không cần nhai, thịt cá tươi ngon, lại có thêm chút hương dưa chuột, vị không tốt để miêu tả, nhưng thực sự rất ngon, đến bây giờ các món cá hắn đã ăn, thuần về độ non, tươi của cá thì chỉ có món Đại Bạch Xương trước đây có thể so sánh. A Thần đưa cơm xong trở lại boong tàu, A Sách kéo lại hỏi, "A Cần ca không nói gì à?" "A Cần hỏi ta, con lớn nhất có phải để cho ngươi ăn rồi không? Ta nói A Sách còn nhỏ, hắn muốn ăn thì cho hắn ăn, rồi sau đó A Cần ca không nói gì nữa." "Ngươi sao ăn nói lung tung vậy, con cá đó ở trong kho lạnh, ta còn chưa ăn, không được, ta đi tìm con cá đó, cho A Cần ca xem." "Thôi đi, ta nghe ra A Thần đang trêu ngươi đó." Hạ Thủ Trụ cười nói. Lão Miêu nếm thử một miếng cá hương, cũng không nhịn được gật đầu, nói với Triệu Bình: "A Bình, món này đúng là có cái giá của nó, cá này ngon đấy, tất cả các loại cá tôi từng ăn, có thể lọt top 5." "Miêu ca, món cá ngon nhất theo anh là món gì?" "Cá Ngân Xương, ăn cảm giác món cá trưa đều rất ngon." Triệu Bình gật đầu đồng tình, khẩu vị của mỗi người có khác, nhưng chỉ cần nếm qua món Ngân Xương tự nhiên bắt được thì sẽ không ai cảm thấy nó không ngon cả. Đơn thuyền lưới kéo làm việc kiểu gì, đơn thuyền hầu hết đều là dùng kiểu ngọn nguồn kéo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận