Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 528: Lại thêm một sủng vật

Chương 528: Lại thêm một sủng vật
"A Cần, cái mẻ lưới này ít nhất cũng đáng mấy ngàn tệ đấy, hay là ta lại tiếp tục kéo?" Nghe nói muốn nghỉ ngơi, Lão Miêu khuyên.
Đua xong nghỉ một tuần, mọi người đều dốc hết sức làm việc trên thuyền, bây giờ mới làm một ngày đã nghỉ, không ai nói nổi. Ban đêm, có vài tàu cá sẽ neo đậu nghỉ ngơi, chứ ai lại nghỉ giữa ban ngày để đồng nghiệp thấy mà cười cho rụng răng.
"Miêu ca, nghe ta, nghỉ ngơi đến giữa trưa, ta thử lại lần nữa, không được thì ta chạy gần biển chút, kéo được cá mú cũng tốt."
Nghe hắn nói vậy, Lão Miêu đành nghe theo. Còn hai chủ tàu như Triệu Bình và A Hòa thì lúc này sẽ không lên tiếng, trên thuyền chỉ cần một người ra lệnh là được, dù sai, chỉ cần không nguy hiểm đến tính mạng, về nhà nói lại sau.
Thuyền dừng hẳn, Triệu Cần kêu đại ca ở lại trực ban với mình, những người khác vào khoang nghỉ.
"Trụ Tử ca, ngươi ngủ cái phòng của ta." Triệu Cần dặn một tiếng, nếu không tủ ngủ trong khoang không hạ được.
"A Cần, đi biển mà, có tốt có xấu là bình thường, trước đó thu nhập quá tốt rồi, lần này thu hoạch so với những tàu khác đâu có kém gì."
Trong khoang, Triệu Bình đưa cho hắn điếu thuốc, mở miệng an ủi.
"Đại ca, ta không sao, chuyến này dù không được gì cũng không đáng kể, chỉ là mượn cớ để mọi người ngủ một giấc thôi."
Triệu Cần nói thật lòng, dù có hệ thống, nhưng cái hệ thống này có tính hạn chế rất lớn, ngẫu nhiên gặp một lần thế này quá bình thường.
Trước kia đi biển, còn phải xem hệ thống may mắn giá trị, từ khi mua thuyền lớn, hệ thống đã nể mặt hắn nhiều rồi.
Tuy Triệu Bình an ủi hắn, nhưng thực ra so với hắn còn nóng ruột hơn.
"Đại ca, từ đầu năm đến giờ, con thuyền này không tính mấy thứ vớt dưới biển cũng đã có doanh thu một hai chục triệu rồi. Đừng nói là một chuyến không tốt, coi như một năm hải vận bình thường thì ta cũng kiếm đủ."
Triệu Bình định nói thêm, nhưng lập tức phản bác, "Nói bậy bạ gì đấy, về nhà ta cùng đi cắm hương cho Mụ Tổ, năm nay hải vận chắc chắn sẽ ngày càng tốt hơn."
"Đúng đúng, anh nói gì cũng đúng."
Thấy đại ca không sao, Triệu Cần lười nói nữa, đi lên boong tàu dạo một vòng, liếc nhìn hải sản trong khoang, tuy thu nhập không tốt, nhưng cũng có chút kha khá. Hắn nghĩ trưa nay ăn gì?
Có một con chấm đỏ, hay là trưa nay hấp?
Thôi được rồi, cũng có hai cân, 8 người không đủ chia, vẫn là ăn cá chim trắng đi, nó ngon mềm.
Chán quá, định cầm sách ra mũi thuyền giết thời gian, ai dè, "bịch" một tiếng, giống như cục đá rơi vào thuyền, giật mình. Đến gần xem thì ra một con chim lớn ngã ở mũi thuyền, không phải là rơi mà giống như bị thương một chân, lại thêm mình nó lớn, nên mới tạo ra tiếng động lớn.
Ưng?
Nhìn mỏ cong, thân hình cao lớn, dài gần mét, Triệu Cần nghĩ ngay tới chim ưng.
Nó còn đang gào thét, cổ họng phát ra tiếng gầm giống mèo.
Triệu Cần cẩn thận tiến lại gần, chim lớn như cảm thấy nguy hiểm, vỗ cánh định tránh, nhưng vỗ được hai cái lại rơi xuống biển, thế là toi đời.
Hắn đành vội đi tìm vợt lưới, cầm vợt cỡ lớn nhất ra mũi thuyền, nói với con chim đang giãy giụa trong nước: "Đừng sợ, ta cứu ngươi, ngoan một chút."
Kỳ lạ là con chim như Hổ Tử Đại Tráng, nghe hiểu ý, giãy giụa ít lại, không hề có ý tấn công cái vợt đưa đến.
Vớt nó lên bờ, Triệu Cần vẫn lo lắng, cái thứ này mổ mù mắt người là chơi, lại lấy dây thừng nhỏ buộc miệng nó lại, vừa an ủi vừa trói miệng nó.
Lúc này mới xem xét kỹ vết thương, cánh bị cái gì đó tấn công, một chân như bị gãy.
Thở dài, hắn mở hệ thống, tay nhẹ nhàng vuốt lông vũ, "Có hữu dụng hay không thì tùy số mệnh, không được thì ta đưa về cảng, giao cho lâm nghiệp, chắc bọn họ có cách cứu ngươi."
Một lúc sau, Triệu Cần nhìn may mắn giá trị giảm xuống, mặt mày vui mừng, xem ra là có tác dụng.
Mã cứu Hổ Tử mới mất 200 điểm, cứu con chim này tận 300 điểm.
Xác định may mắn giá trị không giảm nữa, Triệu Cần lại lấy vải khô, lau sơ cho chim lớn, "Đỡ hơn chút nào không? Trên này không có máy sấy, ngươi cứ đứng ở mũi thuyền, lát có gió biển thổi khô cho."
Cẩn thận tháo dây thừng ở miệng chim lớn, hắn chủ động lùi một bước phòng thủ.
Vừa rồi, hệ thống phổ cập cho hắn, đây là Đại bàng biển, chim ăn thịt lớn, thuộc họ Ưng, rất lợi hại.
Hắn cố kéo dài khoảng cách, ai ngờ Đại bàng biển lại chủ động tiến lại gần.
"Làm gì, ngươi không có ý định lấy oán trả ơn chứ? Câu chuyện Đông Quách tiên sinh và chó sói ngươi nghe chưa, chưa nghe thì ta kể cho mà nghe."
Triệu Cần hơi sợ nhưng không lùi nữa, kỳ lạ là Đại bàng biển lại đi tới cọ vào chân hắn, giống y như Thạch Lưu ở nhà.
Cảm thấy nó không có ác ý, Triệu Cần lại ngồi xuống vuốt bộ lông lộn xộn của nó, "Sao ngươi ra nông nỗi này, ở đây ngươi cũng có thiên địch à? Hay là bị lão bà ngươi đánh, nàng ta ra tay nặng đấy nhỉ?"
Nói xong, chính Triệu Cần bật cười ha hả.
"Bay thử xem, bay được thì đi đi, sau này thấy thuyền của ta thì lại tới tìm ta, à, như Hổ Tử, đặt tên cho ngươi nhé, gọi là Đại Điêu? Không được, tên này nghe ác quá, hay là Lai Phúc, ngươi tự chọn một cái đi. Ngươi không lên tiếng coi như Lai Phúc nhé."
"Đi đi." Triệu Cần đứng dậy chỉ lên trời, ngay sau đó một tiếng thét dài vang lên, Lai Phúc hơi trùng chân xuống boong tàu rồi giương cánh bay lên.
Lúc đầu bay rất thấp, lượn một hồi thì dần dần bay cao.
Bay được mười mấy phút lại hạ xuống, một lần nữa vững vàng đậu ở mũi thuyền.
"Sao lại về rồi?" Triệu Cần nghĩ ngợi, lấy vài con tôm dưới khoang thuyền thả xuống chân nó, Lai Phúc nghiêng đầu nghĩ ngợi rồi cúi xuống mổ ăn.
"Còn muốn ta nuôi cơm, đúng là chẳng khách khí gì cả."
Tuy là đang lầm bầm, nhưng Triệu Cần lại rất vui, một ngày làm việc tốt, cứ nhìn mỗi con chim ngốc không có ý nghĩa, hắn định mang sách ra đầu thuyền ngồi, ai ngờ vừa quay đầu lại, thấy trên mặt biển có một bóng đen đang bơi tới.
Ta đi, lại muốn vớt cá lớn à? Lại gặp một con cá Hoàng môi thì tinh thần đồng đội sẽ tăng lên vù vù cho coi.
Nhìn kỹ lại, thì ra không phải cá, mà giống như khúc gỗ.
Trong lòng còn hớn hở, lại gặp cá voi hả?
Haiz, lại đoán sai, đợi đến khi nó đến gần, Triệu Cần cũng không thất vọng, mừng rỡ hô: "Đại Tráng, sao ngươi lại tới đây?"
Nói thì đêm qua lúc vớt đồ, cách chỗ Đại Tráng hoạt động không xa, nhưng chỗ này cách khá xa rồi.
Đại Tráng đương nhiên không thể trả lời, nó bơi đến gần hắn, thò ra cái đầu nhỏ so với thân hình to lớn, hai mắt không chớp nhìn chằm chằm vào hắn.
Ừ, có chuyện!
Đây là cảm giác đầu tiên của Triệu Cần.
Bạn cần đăng nhập để bình luận