Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 428: Thuyền lớn trở về

Chương 428: Thuyền lớn trở về Hiệp nghị ký xong, lãnh đạo phát biểu nói chuyện, khẳng định cố gắng của mọi người, động viên mọi người mau chóng lấy được thành quả, đến đây nghi thức ký kết xem như chính thức hoàn thành.
Thấy giữa trưa chuẩn bị cơm hộp, mấy vị lãnh đạo trên mặt lại lần nữa hiện lên ý cười.
Một người hai hộp, một hộp thức ăn, một hộp cơm, trong thức ăn có bào ngư, hải sâm các loại. Lúc đầu, Lão Trương định một người thêm một con tôm hùm.
Kết quả bị Triệu Cần cự tuyệt, không thể để lãnh đạo ôm tôm hùm trước ống kính máy quay phim mà gặm, còn ra thể thống gì.
Chính vì vậy, lãnh đạo cũng nhíu mày, gọi Triệu Cần đến, "Các cậu chiêu đãi tiêu chuẩn cao đấy."
Triệu Cần cười giải thích, "Lãnh đạo, ta là dân làng chài, nếu là thịt dê bò thì còn quý chứ mấy thứ này thật sự chẳng đáng bao nhiêu tiền.
Chẳng qua là ta đi thuyền ra biển, thả mấy cái lồng là có ngay, coi như là lấy nguyên liệu tại chỗ, dù sao tiền trong thôn phải tiêu vào chỗ xứng đáng, chỉ có thể ủy khuất các lãnh đạo ăn mấy món này thôi."
Lãnh đạo nhấc đũa lên, cười chỉ hắn một cái, lại nói với mọi người: "Vậy thì ta nếm thử đặc sản của làng chài xem sao."
Sau bữa ăn, lãnh đạo muốn đi, Triệu Cần và người trong đoàn đưa tiễn. Lãnh đạo lên xe dặn thư ký một câu, lát sau thư ký đến trước mặt Triệu Cần, Đưa cho hắn một tờ giấy, "Đây là số điện thoại của lãnh đạo, nếu trong hạng mục có gì khó khăn có thể báo cáo, còn cho ta số điện thoại của cậu."
Triệu Cần vội vàng tìm giấy bút, viết số của mình ra.
Kết quả thư ký của lãnh đạo thành phố vừa đi, tùy tùng của lãnh đạo huyện cũng tới, cũng trao đổi số điện thoại.
Đưa tiễn mấy người, Triệu Cần lại chân thành nói cám ơn với Tôn trấn trưởng, "Lãnh đạo, nếu hôm nay không có ngài ở đây thì chúng tôi luống cuống mất."
"Thôi đi, ta là người trong nhà, đừng có kiểu cách thế này. Xem ra lãnh đạo vẫn rất hài lòng với sắp xếp hôm nay đấy."
Tiễn Tôn trấn trưởng, Triệu Cần lại nhìn về phía mấy đại lão bản, "Đều là huynh trưởng, trưởng bối của Triệu Cần ta, cảm tạ thì ta không nói nữa, hôm nay xong việc mọi người lên đường, ta chúc các ông chủ gặp may mắn, phát tài phát lộc."
"Ha ha, giờ ta buộc chung với nhau rồi, mọi người phát tài mới đúng." Diệp Tổng cười lớn nói.
"Buổi trưa mọi người cứ ăn uống tự nhiên, buổi tối ở chỗ ta có sắp xếp mới, nếu không thì…"
"Không cần A Cần, sau này có nhiều cơ hội ăn cơm, chúng tôi cũng nên về rồi."
Triệu Cần không tiếp tục giữ lại, tiễn từng người về nhà, hắn trực tiếp ngã xuống giường, tuy chỉ bận rộn hơn bảy tiếng nhưng hắn có cảm giác như đi biển hai ngày hai đêm lấy hàng hải sản vậy.
Hết cách, không chỉ phải chú ý các chi tiết không xảy ra vấn đề mà còn phải động não trả lời lãnh đạo, thật mệt mỏi nha.
Cũng may, hết thảy cũng coi như viên mãn, cũng không uổng công mình vất vả như thế.
Nghỉ ngơi một chút, hắn bị Triệu An Quốc gọi dậy ăn tối.
Trong lúc ăn cơm, Triệu Cần lại nghĩ đến một chuyện, nói với lão cha: "Cha, chuyện mua 5% cổ phần trong thôn nhất định phải thông báo cho mọi người, tuyên truyền giảng giải đúng chỗ, Đặc biệt là những người làm công hoặc làm ăn ở bên ngoài đều phải thông báo lần lượt, nếu không đủ, cổ phần của con có thể nhường ra một ít."
"Nghĩ nhiều, 5% cuối cùng này ta thấy vẫn là rơi vào đầu ngươi, đám người này không thấy lợi ích ai mà chịu làm."
"Dù sao ta nói đúng chỗ, họ không muốn thì là chuyện của họ." Chuyện này nhất định phải nói trước, tốt nhất lại tìm mấy người trong thôn ra làm chứng, Nếu không đợi khi có lợi nhuận thực sự thì khó tránh khỏi sẽ có người nhảy ra gây sự.
"Còn hai khu đất trên núi, hôm nay con đã nói với Tôn trấn trưởng chưa?"
"Chuyện nhỏ thôi, Tôn trấn trưởng nói khi nào thôn mình có nhã ý thì cho ta mua luôn, trực tiếp bán cho con."
Buổi tối nằm trên giường, Triệu Cần lại tính đến chuyện thuyền ra khơi mấy ngày rồi, mùng mười thuyền đi, cũng đã tám ngày rồi sao vẫn chưa về?
Không chỉ có hắn lo lắng mà Hạ Anh Kiệt cũng gấp, khi đến nghe tin thuyền đi rồi, ánh mắt u oán của cậu ta, Triệu Cần thấy cứ như mình thiếu cậu ta mấy chục vạn vậy.
Ngủ mơ màng, hơn bốn giờ sáng, điện thoại di động báo tin, là đại ca hắn gọi đến, hưng phấn không thôi.
Kết nối, tín hiệu không tốt, nghe được mơ hồ, đành phải cúp máy nhắn tin cho đại ca, lát sau đại ca liền trả lời, nói thuyền nhanh cập bến, để Triệu Cần liên hệ với Trần Đông.
'Có cần bố trí người xuống hàng không?' 'Chuyến này không có bao nhiêu hàng, tự mình xuống là được.' Triệu Cần không hỏi thêm, đơn giản rửa mặt một chút, vừa gọi điện cho Trần Đông vừa khởi động xe, Khi đến bến tàu lại gọi điện cho Hạ Anh Kiệt, để cậu đến giúp dỡ hàng.
"Sao vậy, chuyến này ra khơi có tám ngày mà." Trần Đông nghe nói thu hoạch thì có chút khó hiểu lẩm bẩm.
Triệu Cần thì lại không mấy để ý, cứ như là đầu năm mùng một nhân phẩm đại bộc phát, khiến giá trị may mắn trong khoảng thời gian này rất thấp.
Mà bởi vì chính mình cái hệ thống chủ thể không có đi, không chỉ có giá trị may mắn về thời gian, mà còn đang hưởng thụ giá trị may mắn vĩnh cửu, đối với công cụ nhân mà nói, ít nhiều sẽ suy giảm.
Mấy yếu tố cộng lại, chuyến này thu hoạch không tốt cũng là điều bình thường.
"Chuyện trên biển ai mà nói trước được, cũng chỉ hai chuyến trước vận may quá tốt thôi."
Trần Đông khẽ gật đầu, hai chuyến cộng lại thu hoạch hơn 6 triệu, nếu lúc nào cũng được như vậy thì ai cũng mua thuyền đi biển hết.
Chờ không bao lâu, trên biển xuất hiện ánh sáng, lắc lư một chút rồi dần tiến lại gần.
"Đến rồi." Hạ Anh Kiệt chỉ ra xa, nhắc nhở hai người.
Chờ thuyền chậm rãi cập bờ, Triệu Cần nhảy lên thuyền, ai nấy trên mặt đều viết sự phiền muộn cùng áy náy.
Lão Miêu tiến lên đưa cho hắn tờ ghi chép mà mình đã sắp xếp, "A Cần, mỗi mẻ lưới của bọn ta không ít, cũng chỉ nghỉ ba tối, mỗi đêm khoảng hơn bốn giờ, Nhưng mà quái là mẻ lưới nào cũng sạch trơn, có nhiều cũng được bốn, năm trăm cân, thiếu thì một hai trăm cân hàng hải sản."
"Lỗ vốn rồi?" Triệu Cần không để ý đến tờ ghi chép mà cười nhìn mọi người.
"Thì không đến mức lỗ vốn, nhưng mà ít quá." Triệu Bình đáp lời.
"Thế chẳng phải được rồi sao, chỉ cần không lỗ vốn là được."
Triệu Cần, để tâm trạng mọi người tốt hơn một chút, mọi người bắt đầu công việc dỡ hàng, còn hắn thì cúi xuống xem tờ ghi chép.
Tổng cộng ước chừng cũng được 5 tấn hàng, nếu theo Lão Miêu nói, một mẻ lưới bình quân thu hoạch ba bốn trăm cân, tương đương với việc phải rút ngắn 30 mẻ lưới, Mà một mẻ lưới trung bình mất ba giờ trở lên, vậy phải mất 90 giờ trở lên, tính ra đúng là không có mấy thời gian nghỉ ngơi.
Xem kỹ chủng loại thì nhiều nhất là cá biển, chắc khoảng một tấn, rồi Hà Cô cũng có gần một tấn, cua cũng được gần nghìn cân, Tương đối có giá thì có khoảng ba trăm cân cá chim, nên tính ra toàn bộ hàng hải sản chắc cũng được tầm hai mươi vạn.
Tiền xăng dầu hết khoảng 4 vạn, trừ thêm chi phí khác thì vẫn có lời.
Hàng ít, tính toán cũng nhanh, tầm mười giờ sáng, Trần Đông đã tổng kết xong là 23,7 vạn.
Đúng là không nhiều, mấu chốt là đi tận 8 ngày.
Triệu Cần tính một chút, trừ đi 4 vạn chi phí, còn lại thì phát cho mỗi người theo phần trăm. Hạ Anh Kiệt không đi cùng thuyền thì chuyến này không có, nghĩ đến mình chỉ mất khoảng ngàn đồng thì lòng hắn cũng dễ chịu hơn chút.
"Chuyến này về là tính như thế nào?"
Triệu Cần không vội cho bọn họ đi, mà tập hợp lại hỏi, vì còn mấy ngày thời tiết tốt, cũng không thể không ra biển.
"A Cần, sở dĩ bọn ta về là vì khu vực biển đó không có nhiều, nên định về lấy thêm nước ngọt, chuẩn bị chút đồ ăn rồi đổi khu vực biển khác." Triệu Bình nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận