Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 200: Giao dịch hoàn thành

"A Cần, cái này đáng giá bao nhiêu tiền?" Triệu Bình không nhịn được hỏi. Từ biểu hiện vừa rồi của em trai mình, món đồ chơi này chắc chắn không chỉ 200 tệ.
"Ta cũng không biết." Triệu Bình bị câu trả lời này của hắn làm cho câm nín, không biết mà còn vui vẻ ra mặt như vậy!
Triệu Cần liếc nhìn xung quanh, lại tìm một cửa hàng trang trí cũ kỹ, bước vào, bên trong có một ông lão đang ngồi bên bàn trà đọc sách.
"Chào ngài, lão tiên sinh, ngài có thu đồ không?"
"Ồ, có đồ gì tốt à. Đến ngồi xuống, uống chén trà, trời nắng to tĩnh tâm lại đã, từ từ nói." Lão tiên sinh ra hiệu ngồi đối diện, Triệu Cần cũng không khách khí liền ngồi xuống, còn ra hiệu đại ca cùng A Hòa ngồi một bên.
Thấy lão tiên sinh định pha trà cho ba người, Triệu Cần chủ động cầm lấy ấm trà, trước rót nước vào chén cho lão tiên sinh, sau đó mới rót cho ba người mỗi người một chén.
Uống liền hai chén, hắn mới lấy một khối từ trong thùng ra đặt lên bàn, lần này hắn dứt khoát không nói gì, để lão nhân tự xem.
Lão đầu cầm lên trước cân thử trọng lượng, rồi dùng tay xoa mấy lần, sau đó đeo kính lão vào xem.
"San hô ngọc, chất lượng rất tốt, thứ này hiếm đấy, nhặt được đúng là tiểu tử có vận may." Lão đầu đương nhiên sẽ không trực tiếp hỏi nguồn gốc của món đồ này, đây là quy tắc trong giới chơi đồ cổ, không hỏi lai lịch, không hỏi thật giả, không cần bảo hành. (Ha ha, qua vụ này ta hiểu rồi).
"Cũng tạm thôi, ông xem giá đi."
Lão đầu khẽ gật đầu, xem xét kỹ càng một lát, mới nói: "Khối này tôi có thể trả 6500 tệ."
Nghe đến giá này, Triệu Bình cùng A Hòa trong lòng mừng như mở cờ trong bụng, cuối cùng đã hiểu vì sao Triệu Cần vừa nghe giá 200 tệ đã bỏ đi nhanh như vậy, hóa ra lại đáng tiền như thế, trời ạ, một khối đã đáng giá hơn 6000, cả một thùng kia thì giá trị không kể xiết.
Triệu Cần không có ý kiến gì, lại lấy ra một khối khác từ trong thùng, khối này hoa văn càng đẹp, màu sắc càng thêm tươi tắn, "Lão tiên sinh, khối này thì sao?"
"Ồ, còn nhiều hơn một khối nữa à, để tôi xem đã." Lần này lão tiên sinh xem lâu hơn một chút, vẻ vui mừng nhàn nhạt trên mặt cũng không che giấu được, đặt đồ xuống mới nói: "Khối này coi như là hàng tinh phẩm, tôi có thể trả 12.000 tệ."
Triệu Cần vẫn không mở miệng, kỳ thực cái giá này đã vượt quá dự tính của hắn.
Trước khi đến hắn cảm thấy số này có thể bán được khoảng 20 vạn là được rồi, nhưng theo giá mà lão nhân đưa ra thì có vẻ toàn bộ cộng lại chắc chắn không chỉ có thế.
"Tiểu tử, mấy thứ này đều là đồ trang sức tự nhiên, giá thành phẩm chắc chắn còn cao hơn chút nữa, nhưng tôi là người buôn bán nên cũng phải có chút lời. Đồ ngọc thì phải có duyên, khi duyên chưa tới món ngọc này có thể ở trong tay tôi mấy năm, duyên đến có khi ngày thứ hai đã có người đến mua mất rồi."
"Lão tiên sinh là người hào phóng, vậy thì cùng xem một lượt đi, trong thùng còn không ít khối."
Lão đầu nghe thấy còn nữa thì vẻ mặt lại càng thêm vui mừng, bảo A Hòa: "Cậu thanh niên, giúp tôi dọn chén trà đi." Rồi ra hiệu cho Triệu Cần đổ hết ra.
Khi thấy khối to nhất kia, tròng mắt của lão đầu như muốn trừng ra ngoài "Sao lại có cái to thế này?"
Xem xét một hồi, lão lại lẩm bẩm: "Thật đúng là san hô ngọc, lớn thế này có thể làm vòng tay được rồi, ai da, tốt quá."
"Tiểu tử, tên cháu là gì?" Triệu Cần tự giới thiệu, lão đầu cũng nói ông ta họ Trần, đứng dậy lấy giấy bút và bút đánh dấu rồi đưa cho Triệu Cần: "Cứ xem từng cái một rồi báo giá, sau khi ta thương lượng xong thì cháu cứ ghi lại nhé."
Ngay lập tức cầm lấy một khối, khối này chất lượng xem như kém nhất, lão đầu trả giá 2800 tệ, sau khi báo giá xong thì hỏi Triệu Cần có ý kiến gì không.
Triệu Cần gật đầu, ghi lại một bút, lão đầu thì cầm một cái túi ni lông, bỏ khối ngọc vào, rồi dùng bút đánh dấu ghi giá ở trên túi.
Cứ như vậy nhiều lần, rất nhanh 26 khối đá nhỏ đã định ra giá, cao thì 1 vạn 5, thấp thì hai ba ngàn, hàng chất lượng cao tương đối nhiều, sơ sơ tính cũng được 20 vạn rồi, tiếp đến chính là khối lớn nhất kia.
"A Cần, ta cũng không gạt cháu, san hô ngọc rất khó lấy được nguyên liệu làm vòng tay, chất lượng tốt có thể làm được vòng tay thông thường đều có thể đạt tới trên cấp độ trang sức, khối của cháu đây rất có tiềm năng."
"Lão Trần, hôm nay ta có duyên, ta vào phố đồ cổ, cửa hàng đầu tiên chính là chỗ của ngài, ngài lại hào phóng nên ta quyết định bán hết ở chỗ này. Ta cũng không giấu, ta biết thứ này, chỉ là không rõ giá cả, nếu không phải cần tiền mua thuyền thì ta cũng không nỡ bán."
Lão Trần ồ lên một tiếng, xem như đã hiểu, số ngọc thạch này có lẽ đã được nhặt về từ lâu, cậu này biết hàng nên muốn ép giá, bây giờ lại muốn mua thuyền để kiếm tiền.
"Vậy thế này nhé, khối này ta trả 168.000 tệ, cháu thấy sao?"
Triệu Cần cố nén sự kích động trong lòng, khẽ gật đầu nói: "Lão Trần hào phóng, cứ theo giá đó đi."
Triệu Bình và A Hòa ngồi bên cạnh đều tê dại hết cả người, nghi ngờ hai người này báo giá không phải là tiền nhân dân tệ mà là tiền Zimbabwe, có mấy cục đá thôi mà, sao mà cứ lên vạn, hơn chục vạn thế kia.
Đây chính là vấn đề nhận thức, hai người nếu như nhìn thấy một khối ngọc hòa điền mấy ngàn vạn tệ, thì suy nghĩ đầu tiên chắc chắn là: có thần kinh mới bỏ mấy ngàn vạn ra mua cục đá.
"Lão Trần, xem tôi ghi có vấn đề gì không?" Triệu Cần đưa tờ giấy cho đối phương kiểm tra lại.
Sau đó là tính tiền, 27 hòn đá, tổng cộng bán được 373.000 tệ.
"A Cần, giúp ta mang đồ vào trước đã, trong tiệm không có nhiều tiền mặt, mà các cậu mang tiền mặt theo cũng không an toàn, chờ lát nữa đi theo ta ra ngân hàng chuyển khoản." Triệu Cần mang đá cất vào sọt nhỏ mà lão Trần đã chuẩn bị, đi vào bên trong, hắn nhìn thấy mấy cái két sắt lớn sát tường, trong lòng âm thầm kinh ngạc, nhưng cũng chỉ liếc mắt nhìn qua rồi lại đi ra ngoài.
Chờ mấy phút, lão Trần đi ra, khóa cửa lại, rồi dẫn bọn họ đi đến ngân hàng.
Sau khi xác nhận đã chuyển khoản xong, lão Trần lại nói: "Đến giữa trưa rồi, nếu không ngại thì cùng nhau ăn bữa cơm đi."
"Được thôi, để cháu mời ngài."
"Ha ha, ai mời cũng vậy cả thôi."
Ở gần đó tìm một quán cơm, mấy người đi vào phòng riêng, sau khi lão Trần gọi món, nhìn Triệu Bình và A Hòa.
"Lão Trần, có chuyện gì cứ nói thẳng, đây là anh trai và em trai của ta."
"A Cần, sau này có vớt được gì dưới biển, miễn là không phải đồ đặc biệt nhạy cảm thì mang đến cho ta hết."
Triệu Cần đã hiểu.
Biển cả có rất nhiều kho báu, từ xưa đến nay có không biết bao nhiêu tàu thuyền quan và tàu buôn bị chìm dưới biển, không ít ngư dân tình cờ mò được kỳ trân dị bảo, người có ý thức thì nộp lên, người tìm được đường dây tiêu thụ thì cất giấu không dám cho ai biết.
"Được, vậy đến lúc đó nhờ cậy lão Trần vậy."
Ông lão rất biết uống, cũng là người thích rượu, Triệu Cần không trực tiếp cạn chén với ông lão, để đại ca cùng ông lão uống, cộng thêm A Hòa, ba người vừa đủ một bình rượu.
Uống xong, tiễn lão Trần về tiệm, ba người mới vui vẻ hớn hở về nhà.
Đến trấn, Triệu Cần nhất định dừng xe mua chút đồ ăn, nói tối về sẽ ăn mừng một chút, dù sao hôm nay có được khoản thu nhập này là đã giải quyết được nhu cầu cấp thiết của hắn, ít nhất là tiền khởi công xây nhà đã không còn lo.
Sau khi mua đồ ăn về, hắn mới quay sang nói với đại ca và A Hòa: "Đại ca, A Hòa, tiền này ta sẽ không chia."
"Tự cậu nhặt được, chia cái gì chứ." Triệu Bình cảm thấy câu này của hắn hơi thừa.
"Anh, cứ yên tâm, chuyện này về đến nhà chúng ta sẽ không nói với ai hết, ngay cả với bà của ta ta cũng không nói."
"A Hòa nói phải, chuyện này ta ngay cả vợ ta cũng sẽ không nói, chỉ ba ta biết là được."
PS: Các chương sau sẽ tiếp tục ra biển, hôm nay hết năm chương, ngày mai tiếp tục chiến đấu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận