Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 276: Có biến

Chương 276: Có biến
Sau khi về đến nhà, Triệu Bình trước mang theo máy nước nóng đi đến nhà cũ. Triệu Cần nói nhà cũ không tiện lắp, dự định ở bên ngoài xây riêng một cái phòng tắm bằng tấm nhôm, kết quả Triệu Bình nói hắn có cách, cứ lắp ở trong bếp là được, dù sao bây giờ phòng bếp cũng không dùng nấu nướng.
Đem thùng xách ra hậu viện, Hạ Vinh nhìn thấy nhiều máu man như vậy cười nói: "Đây đúng là đồ chơi hay, ngày mai lại có thêm một món ăn." Triệu Cần tán thành gật đầu, em dâu đều tiến bộ rồi, biết để dành đồ ăn, chỉ có đại ca là vẫn ngoan cố không thay đổi.
"Bùn non không ít nhỉ, các ngươi cũng đâu có đi bao lâu." Triệu An Quốc nhìn mẻ đồ mà hắn lựa được, cũng thật tò mò. "Ừm, cũng được. Hắc hắc, vận may của ta tốt." Triệu Cần trước đem con bạch tuộc nhỏ cùng cá nhảy tanh tách ra, "Em dâu, con bạch tuộc nhỏ này tối hấp, cá nhảy nếu không chiên lên nhé?"
"Được, vừa đủ một đĩa, chiên lên, cho cha cùng các ngươi nhắm rượu là ngon nhất." Còn lại máu man, chừng tám chín cân gì đó, hắn cầm lấy một cái túi nilon tiện tay chia làm ba. "Cha, con đi ra ngoài một chuyến." Cầm theo một túi nhỏ, liền đi ra ngoài. "Đi đưa cho Trần thúc à?" Nhận được câu trả lời khẳng định, Triệu An Quốc khoát tay, để hắn đi là được rồi.
Lái xe đi đến trên trấn, Trần Đông đang bận cân cá cho khách, Triệu Cần cũng không cần người chào hỏi, trực tiếp ngồi xuống bàn trà, cầm lấy chén rót trà uống. Đợi đến lúc làm xong việc, tiễn khách xong, Trần Đông lúc này mới hỏi: "Đặt đồ ăn ngày mai à?"
"Ừm, giữ cho ta một con cá mú không sai biệt lắm, đủ nấu canh với kho tàu hai món là được, có tôm hùm thì giữ cho ta năm, sáu con, còn hấp thì dùng cá sạo đi, cái khác thì anh xem giúp tôi phối thêm một hai món nữa là được." Trần Đông cầm tờ giấy, tiện tay ghi một chút, nhìn thấy cái túi đặt ở trên bàn trà bên cạnh, hắn hiếu kì mở ra, lập tức hai mắt sáng lên, "Cậu đào được à?"
"Ừm, buổi chiều rảnh rỗi đi đào ở bãi bùn một chút, mấy cái này là mang cho Trần thúc." "Vậy cũng phải đáng giá cả mấy ngàn nếu mà đem bán..." "Đông ca, tôi thấy anh với đại ca tôi một dạng, tuổi không lớn mà sao cứ để tiền chui vào mắt thế, cái này là để cho thúc tôi ăn chứ không phải để anh bán." Trần Đông trừng mắt, "Kiếm tiền đâu dễ."
"Đông ca, anh nói câu này lương tâm không cắn rứt sao? Tôi mỗi ngày ở ngoài biển gánh gió chịu sương, vất vả chết sống, thì ngon lên bờ anh chỉ cần nhấc điện thoại vài cuộc, tiền đã vào túi, mà anh còn có ý tứ nói câu này sao..." "Được được được, tôi nói sai được chưa." Triệu Cần không nhẹ hừ một tiếng, không ngồi một hồi đã về nhà.
Về đến nhà rồi, phát hiện máy nước nóng của nhà đại ca đã lắp đặt xong, giờ phút này người đã đi nhà A Hòa lắp đặt. Hạ Vinh đang cầm sách hướng dẫn nghiên cứu cách dùng, thấy hắn vào cười nói: "Mấy hôm trước, tôi còn đang thương lượng với anh nhà mua một cái, kết quả anh đã nghĩ đến rồi. Bao nhiêu tiền, tôi đưa tiền cho anh..." "Cái này là tôi tặng mọi người không đáng giá mấy đồng, đại ca tôi đâu?" "Đang giúp người ta lắp ở nhà A Hòa, còn nói ở bên nhà cũ thì anh ấy phải bận bịu thêm chút nữa."
"À, vậy tôi cũng đi xem một chút." Triệu Cần lại mang theo một cái túi nhỏ, một phần máu man này thì ít hơn một chút, mang đến nhà A Hòa cho lão thái thái.
"A Cần, cái này đắt lắm hả, bao nhiêu tiền vậy? Để chút nữa ta đưa cho con." Lão thái thái chỉ vào máy nước nóng đang được lắp đặt. Nhà A Hòa tốt hơn một chút, có phòng tắm riêng, nên đường ống nước các thứ không cần cải tạo, lắp vào là dùng được luôn.
"A nãi, nhìn nó có vẻ đắt vậy thôi chứ thực ra rất tiện, coi như là con biếu nãi, nãi đừng tính toán với con." Lão thái thái còn định nói thêm, Triệu Cần đã chạy rồi, nhìn theo bóng lưng hắn, lão thái thái thở dài, trong miệng lẩm bẩm nói: "Chắc là ba mẹ của A Hòa phù hộ, để A Hòa đi theo A Cần bên cạnh."
Triệu Cần trở lại nhà cũ, phát hiện đại ca đã lại đang bận, Triệu An Quốc ngồi ở trên xe lăn miệng bên trong vẫn không ngớt, "Con làm ăn có được không vậy, không phải làm như thế, kiểu này lúc tắm nước còn bắn tung tóe khắp nơi." Đại ca tính tốt, cha già nói, anh cũng chỉ là dạ vâng hai câu, cực ít khi cãi lại. Triệu Cần cũng nhìn ra đại ca định xây một bờ tường thấp chắn nước xung quanh, rồi xây một máng thoát nước ra bên ngoài.
Nhìn một hồi, hắn đột nhiên giơ tay lên vỗ nhẹ vào đầu mình, có người chuyên nghiệp không dùng, cứ để đại ca mình giày vò làm gì. "Đại ca, anh không cần gấp." Hắn nói xong lấy điện thoại di động ra gọi cho Đồ Quần.
Không bao lâu Đồ Quần đã đến liếc mắt một cái liền nói: "Cách đơn giản nhất, chính là cắt mấy miếng kính chắn, sau đó đào một cái rãnh chôn một đường ống thoát nước ra ngoài là được." "Được, Bôi ca, vậy anh giúp một tay làm một chút." "Việc nhỏ, tối mai đảm bảo anh có thể dùng." Triệu Bình gãi đầu cười ngượng ngùng, cách của hắn cũng được, nhưng khi tắm động tác không thể quá lớn, hơn nữa hơi nước bốc lên, xung quanh cũng không để được đồ, nếu không khẳng định sẽ bị nấm mốc triều.
Cá nhảy chiên đúng là thơm thật, ngày xưa nghèo khổ, người già thường có câu, chỉ cần chiên bằng dầu thì cục đá cũng thơm, là bởi vì lúc đó người nghèo, phổ biến trong bụng thiếu chất béo, bây giờ cũng không giàu có gì, nhưng chất béo thì chắc chắn là đủ rồi. Lúc này ăn thấy thơm, thì mới thật sự là thơm.
Một con cá nhảy ném vào trong miệng, vỏ ngoài giòn rụm, bên trong mềm tươi, ngay cả xương cá cũng không cần nhả, có thể trực tiếp nhai nát nuốt xuống. A Viễn cũng ăn đến miệng đầy dầu, ngược lại Miểu Miểu thì vẫn phải được làm nát thịt cá ra, đút từng chút từng chút một, sợ bé bị hóc.
"Chú nhỏ, cá này ăn ngon thật, ngày mai đúng thứ bảy, hay là con đi cùng chú ra ngoài đào tiếp nhé?" "Ngày mai có thể không có thời gian, để sau đi, đến lúc đó chú mang con theo." Hạ Vinh thấy con trai ăn tướng hơi bất mãn, "Đây là chiên cho A Công của con nhắm rượu mà toàn vào bụng con hết rồi."
"Thích thì ăn nhiều một chút, chúng ta người lớn thì sao thiếu được." Triệu An Quốc cười, lại gắp mấy con vào bát của A Viễn. A Viễn tặng cho A Công một nụ cười ngây ngô, trước kia cảm thấy A Công chẳng có gì, hiện tại thì cảm thấy, có thêm một A Công ở nhà, tốt như mình có thêm một tấm mộc chắn gió và được ném uy khí, rất tốt.
Triệu Cần uống ba chén rượu, không đầy ba lạng, cũng là tại cá nhảy quá nhắm, chứ không thì hắn cũng chẳng động đến chén. Cơm nước xong xuôi, Triệu Bình cầm chìa khóa xe ba gác liền muốn đi ra ngoài, "Đại ca, anh uống rượu đây là muốn lái đi đâu?" "Ban ngày bận không có thời gian, gạo trong nhà sắp hết rồi, tôi đã nói với lão Cố rồi, đến nhà hắn mua hai bao lúa, ngày mai ra trấn xay xát." Triệu Cần nhíu mày, "Chuyện này anh đừng quản, để tôi làm."
"Gạo siêu thị bán không thể ăn được." Triệu Bình vẫn không hiểu ý của hắn. "Gạo xay từ lúa của thôn ta mới không ăn được ấy, nghe lời tôi không cần gấp." Hắn vẫn luôn không tiện nói, tay nghề nấu ăn của em dâu không tồi, nhưng mỗi tội gạo quá tệ, lúa ở đây chu kỳ chín ngắn, lại là giống gạo hạt dài, lõi trắng nhiều, hàm lượng dầu ít. Hiện tại vừa đúng cơ hội này, hắn đương nhiên không muốn ăn lại gạo cũ nữa.
Giật chìa khóa từ trong tay đại ca, dứt khoát nắm tay đẩy cha già vào nhà, hắn lo mình vừa đi, đại ca lại không nghe lời khuyên. Nhưng hắn quên rằng trong nhà ngoài xe ba gác, vẫn còn xe lam nữa mà. Trở lại nhà cũ, hôm nay còn phải đun nước tắm rửa, chuẩn bị xong xuôi, hắn nằm xuống giường liền ngủ, nằm chưa được bao lâu, thì chuông điện thoại di động gấp gáp đánh thức hắn, không cần xem số, hắn liền bắt máy.
"Ca, có biến."
Bạn cần đăng nhập để bình luận