Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 327: Gặp qua song phi thạch ban sao?

Chương 327: Gặp qua song phi thạch ban sao? A Vượng kéo lên được một con cá mú chuột trâu, giống hệt con cá mú mà Triệu Cần câu được đầu tiên, ngay cả trọng lượng cũng xấp xỉ. Còn con mà Triệu Cần vừa kéo lên lại là một loại hoàn toàn mới. "Đây là cá mú hổ sao?" Triệu Cần liếc nhìn, không chắc chắn nói. "Nhìn giống cá mú dầu." Lão Miêu cũng không dám khẳng định, nhưng một lát sau hắn lại lắc đầu phủ nhận, rồi kinh hô, "Ngọa Tào, đây là cá mú cầu treo, cái đồ chơi này là hàng đỉnh cấp đó!" "Cá mú cầu treo?" Triệu Cần nghe tên vẫn thấy lạ lẫm, cái tên này hắn cũng mới lần đầu nghe tới. Thực tế thì cá mú cầu treo tên khoa học là cá mú cung, do trên người nó có các vân giống như hình cung giương lên nên có tên gọi như vậy. "Ta nghe nói, đồ chơi này là cực phẩm ngon, chỉ cần ăn một miếng hương vị là cả đời khó quên, nhưng ta cũng mới lần đầu thấy hàng thật, hiếm có quá." "Rất đáng tiền?" "Có tiền cũng không dễ mua, cứ yên tâm đi, con này của ngươi chắc cũng tầm tám, chín cân, nhất định có thể bán được giá tốt. Gặp người biết hàng, có khi lại được giá trên trời ấy chứ." Triệu Cần nghe con cá này có thể bán một vạn thì cũng hơi giật mình. Nhưng nghĩ lại cũng thoải mái, giá hải sản đơn giản là dựa vào hai yếu tố, một là độ khan hiếm, hai là cảm giác. Con này đến cả Lão Miêu cũng không nhận ra được thì có thể thấy là hiếm thế nào, cảm giác mà ngon nữa thì giá chắc chắn không thấp, tự có không ít đại gia thích thử của tươi thôi. Cá mú cầu treo, hiếm vô cùng. "Đẹp trai, các ngươi bám trụ quả thực có thành quả." "Miêu ca, ta tên Triệu Cần, anh cứ gọi ta A Cần là được." Lão Miêu khẽ gật đầu, thấy Triệu Cần đeo đồng hồ thì hỏi mấy giờ, Triệu Cần liếc mắt nhìn rồi nói đã bảy rưỡi rồi. "Còn nửa tiếng nữa là mở bữa sáng rồi, bận rộn nửa đêm rồi đừng quên ăn đấy." "Cám ơn Miêu ca. À đúng rồi, Miêu ca, cái thuyền lớn này anh có cổ phần không?" Lão Miêu cười khổ lắc đầu, "Ta nào có vốn liếng đó, cũng là làm công cho người ta thôi, nhà có hai đứa con nhỏ, nghĩ kiếm thêm chút để tích cho chúng nó, đi tàu viễn dương kiếm được nhiều hơn chút, ta trước đây chạy tàu hàng khắp thế giới, sau phát hiện gia đình không ai ngó ngàng, nên không làm nữa rồi mới đến cái thuyền câu này." Triệu Cần "à" một tiếng, "Nhà Miêu ca ở thành phố này à?" "Đúng, ở ngay phía tây Lạc trấn, còn cậu ở trấn Kim Kiều phải không, cùng chỗ với Tiền Khôn?" Thấy Triệu Cần gật đầu, Lão Miêu lại nói, "Vậy là không xa, đi xe máy tầm 40 phút là đến nơi." "Ta có cá rồi ha ha, có cá rồi." Hai người đang nói chuyện, thì cái anh chàng cần thủ ở gần đó cười lớn, kêu lên. Lão Miêu vội vàng đi đến, Triệu Cần nghĩ ngợi rồi cũng tới gần, cười nói với người đàn ông, "Chúc mừng đại ca." A Vượng cũng bắt chước, vui vẻ nói theo. Người đàn ông kia vốn định chia sẻ niềm vui này, thấy Triệu Cần và họ chủ động đến chúc mừng thì càng mừng rỡ, mắt híp hết cả lại, "Cùng vui, cùng vui, ha ha." Trong túi móc một hồi, phát hiện thuốc lá đều ẩm ướt hết liền ngượng ngùng cười, "Đợi nghỉ ngơi tôi sẽ bù thuốc cho hai cậu." "Ha ha, được, vậy thì chờ khói mừng của đại ca." Triệu Cần sở dĩ tới gần là vì thấy anh ta có nghị lực, nói một câu vui vẻ lại không tốn tiền. Người đàn ông câu được một con cá mú xanh, khoảng 20 cân, có thu hồi vốn hay không thì chưa nói, nhìn quần áo của anh ta thì chắc không phải người có điều kiện gì, nhưng chắc chắn là đang cao hứng. "Tiểu huynh đệ, tôi đi trước chút." Người đàn ông tháo rùa xong thì bắt đầu thu cần câu, trước khi về khoang tàu còn lên tiếng chào hai người Triệu Cần. "Đại ca, anh cứ tự nhiên." Triệu Cần trở lại chỗ câu của mình, gắn mồi, lần này đợi hơi lâu, hắn cũng không vội, cùng A Vượng nói chuyện vu vơ. Chờ khoảng nửa tiếng, Lão Miêu mặc áo mưa lại tới định nhắc nhở hai người ăn cơm. Vừa tới chỗ, đã thấy ngọn cần của Triệu Cần run rẩy, lời vừa định nói ra lập tức đổi, "Ngọa Tào, lại dính cá, xem ra không nhỏ đấy!" "Miêu ca, con này chắc cũng xong rồi, phiền anh trông giúp cho." "Khách khí gì chứ, các cậu câu được cá là ta cũng vui lây, các cậu câu mà mặt mày ủ dột thì tiền vé ta cũng không kiếm được bao nhiêu, nên ta mong mọi người đều kiếm được chút." Vừa nói chuyện, mắt anh ta cứ dán vào vị trí ngọn cần, một lát sau lại nhíu mày, "tình hình không đúng à nha." Triệu Cần cũng ý thức được, "Miêu ca, có vẻ như là song phi." "Ừm, ta thấy hình như vậy, thế thì có khi không phải cá mú đâu nhưng mà nhìn cái sức này thì cũng không phải cá hoàng gà gì mà có thể gây náo loạn vậy được." Hai người vừa trò chuyện, máy quay cần thì đang không ngừng thu dây, Lão Miêu cũng tò mò thỉnh thoảng nhô đầu ra boong tàu, muốn xem rốt cuộc trong đó là cá gì. Đợi đến khi máy ngừng thì Triệu Cần nhấc cần, Lão Miêu lập tức thốt một câu chửi thề, "Tắc Lâm nương, ai nói cá mú là không thể song phi!" Triệu Cần cũng ngạc nhiên, hắn đang bận thu cần và lồng cá, thật sự không chú ý quan sát dưới đáy nước, nhưng nghe Lão Miêu nói một hơi thì có lẽ đúng là cá mú rồi. Đa phần cá mú đều sống một mình, thường chỉ đến mùa sinh sản mới tụ thành bầy, nhưng cũng có ngoại lệ, tỉ như cá mú vạch và cá mú bông. Tức là còn gọi là cá mú ô và cá mú đông. Hai loại cá thường thích ở bầy, nên thường xuất hiện một con đực đi cùng nhiều con cái. Lần này Triệu Cần mắc câu chính là hai con cá mú bông, hai con có kích thước gần giống nhau, đều tầm năm, sáu cân. Còn việc chúng nó có phải một đôi không thì hắn không thể phân biệt được. "A Vượng, cho ta một tấm." Triệu Cần cũng rất hưng phấn, song phi cá mú đấy, mà lại còn là cá mú bông nữa. A Vượng nhận máy ảnh, "tách" cho hắn một tấm, một giây sau Lão Miêu lại nhận lấy bộ dây câu của hắn, nói với máy ảnh: "Đến đây đến đây, chụp cho ta một tấm nữa." Chụp xong, anh ta lại nói với Triệu Cần: "A Cần, giúp ta rửa một cái, khi nào đến đó ta qua lấy được không?" "Thái Hành rửa sạch ta khi nào đến đó điện thoại cho anh." "Vậy được, lát nữa lên bờ hai ta cho nhau số điện thoại." Lão Miêu giúp anh ta gỡ cá xuống, sau đó buộc nhãn đưa vào kho, thấy hắn vẫn tiếp tục mắc mồi liền nhắc nhở; "Nên ăn điểm tâm đi." "Câu nốt một con nữa, chắc là sắp hết nước lớn rồi." Rồi quay đầu nói với A Vượng: "Ngươi đi ăn cơm trước đi." Lần này A Vượng không còn kiên trì, hắn cũng đã câu đủ rồi liền bắt đầu thu cần, "A Cần, ta giúp anh giữ lại điểm tâm, anh không cần phải vội." "Được." Lúc này thì mưa đã tạnh nhưng chuyện tạnh mưa hay không cũng không liên quan gì đến Triệu Cần, cả người hắn đã ướt sũng. Theo mặt trời ló dạng, trên người hắn cũng rốt cuộc cảm nhận được một chút ấm áp. Mà lúc này trong nhà ăn, Lão Miêu đang thao thao bất tuyệt thuật lại trải nghiệm Triệu Cần câu song phi cá mú, "Đừng nói là các người chưa thấy, tôi chạy thuyền bao năm nay cũng mới lần đầu tiên thấy, trời ạ, hai con cá mú cùng lúc cắn câu, lạ thật!" Diệp Tổng bọn họ biết là A Cần thì ai cũng ngạc nhiên, sau đó lại chuyển thành vui mừng, những người khác thì mặt đầy ghen tị, đàn ông ai chả thích song phi một phen chứ. Nên có người tăng tốc ăn cơm, có người dứt khoát bỏ ăn, mọi người lại lần nữa ra ngoài chạy, dự định quay lại chỗ câu tác chiến. Triệu Cần muốn hút thuốc, nhưng cả bao thuốc ướt hết rồi, đang phân vân có nên về khoang thuyền lấy một bao khác không thì phát hiện, lúc này không ít người đã lại trở về vị trí câu. "Huynh đệ, đây thuốc lá của cậu." Cái người đàn ông câu được cá trước đó cười đi tới, đưa cho hắn một bao thuốc, rồi lại hỏi, "Tiểu huynh đệ kia đâu?" "Đi vào ăn điểm tâm rồi." "Vậy cái này cậu đưa giúp tôi cho cậu ấy nhé." Nói xong người đàn ông lại đưa thêm một bao thuốc nữa. Triệu Cần nói cảm ơn nhận lấy, liếc mắt nhìn thì "ây da", thế mà lại là gấu trúc, cái đồ này không hề rẻ đâu, mà giờ có tiền cũng chưa chắc đã mua được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận