Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 809: Tái tạo thanh thế

Ước Khắc đương nhiên cao hứng, nhãn hiệu phổ là chỉ số tổng hợp, khóa lại chính là giá thị trường của 500 công ty niêm yết. Đáng lẽ cái này rất khó điều khiển, nhưng không biết vì sao, từ khi Triệu Cần lần trước quyết định muốn mua nhãn hiệu phổ về sau, nhãn hiệu phổ giống như thang máy bị mất kiểm soát, điên cuồng hạ giá, từ 7 tháng 1710 điểm, rớt xuống đến bây giờ là 1320 điểm, giảm xuống gần 23%. Lúc ấy Triệu Cần bỏ vào là 27 triệu đô la, chọn dùng người can đảm, chơi đòn bẩy 25 lần, tương đương với việc hiện tại lời ròng 1.5 ức. Mà Triệu Cần đáp ứng hắn là 2% hoa hồng, có 3 triệu, cái gì cũng không làm, mỗi ngày chỉ nhìn chằm chằm số liệu liền kiếm được 3 triệu, hắn sao có thể không vui được.
"Được rồi, có việc ta sẽ sắp xếp cho ngươi."
"BOSS, ta luôn chờ đợi mệnh lệnh của ngươi, có ý định sớm vứt ra không?"
"Không phải về chuyện nhãn hiệu phổ, ngươi giúp ta liên lạc một chút, xem có thể tìm được mấy người nghiên cứu phát minh đồ trang điểm không."
"Lão bản, tôi làm tài chính."
"Đúng vậy, tài chính bao hàm toàn diện mà, Ước Khắc, ta tin tưởng ngươi làm được."
Ước Khắc là một con cáo già, tự nhiên sẽ không bị miếng bánh vẽ làm cho lung lay, "Lão bản, tìm người như vậy tôi cũng cần có quan hệ rộng, còn phải mời khách ăn cơm nữa..."
"Cho ngươi 5 vạn chi phí hoạt động, tìm được người có thể đàm phán thành hợp tác, ta cho thêm ngươi 5 vạn nữa."
"Lão bản, có ai nói anh rất hào phóng chưa? Trời ạ, anh chính là cứu tinh của tôi."
"Cút sang một bên, đúng rồi, ngươi có biết chỗ các ngươi làm nghiên cứu sinh vật biển, ta đây có hai con ốc biển cực kỳ hiếm thấy."
"Ha ha, lão bản, tuy nước Mỹ là quốc gia tư bản chủ nghĩa, nhưng không phải cái gì cũng có thể bán được giá tốt đâu, ốc biển à, tôi thích ốc sên của Pháp hơn."
"Cùng nước mũi, ngươi nuốt nổi sao, đừng nhiều lời, cái con ốc loa Long cung, ngươi hỏi giúp ta xem sao."
"Đợi đã, cái gì long cái gì cung?"
Triệu Cần nghĩ một chút nói: "Lát nữa ta sẽ gửi hình ảnh và tên cụ thể vào email cho ngươi."
Cúp điện thoại, Trần Tuyết không khỏi cười nói: "Ai chà... hai người các anh nói chuyện đúng là biết điều thật đấy."
"Một kẻ tiện nhân."
Hôm sau, Triệu Cần liền về trấn trên, Trần Tuyết không có đi theo mà đi tiệm cơm, dù sao cô còn là tổng giám đốc tiệm cơm.
Đến trấn trên đã khoảng hơn chín giờ, Trần Đông thấy hắn về rất vui mừng, "Cái công ty chuyển phát nhanh kia rất đáng tin, vừa nãy có khách gọi điện cho anh rồi, nói hàng đã đến."
"Vậy tốt." Triệu Cần cũng không nói gì khác, nhưng không hề cố ý giấu giếm, tối hôm qua hắn đã nói cho Trần Tuyết việc gặp Doãn Na.
"Sổ sách tính xong rồi, các cậu chờ một chút, anh lấy cho cậu xem."
Trần Đông lên lầu cầm hóa đơn, một lát sau mang hóa đơn xuống đưa cho hắn.
Hóa đơn ghi chép vô cùng kỹ càng, ốc vú nàng có ba loại quy cách, giá lần lượt là 42, 27, 11, chênh lệch thực sự lớn. Bất quá tính tổng thể thì vẫn xịn hơn giá thị trường cá hoàng kim, chủ yếu là cân nặng nhiều, hai chiếc thuyền gộp lại khoảng một vạn tám ngàn cân, lại có cả bào ngư, thấy giá hắn ngẩn người ra, con lớn cũng chỉ có 150 tệ một cân, nhưng hắn nhớ rõ, năm trước bán giá hơn 200 tệ cơ mà.
"Đông ca, giá bào ngư rớt ghê vậy?"
"Đúng đấy, cái gì cũng phát triển, chỉ có bào ngư là rớt, lần này rớt gần 40%, nghe nói là do bào ngư nuôi trồng thu hoạch, tiện thể làm giá bào ngư hoang dã cũng tụt theo, bào ngư nuôi bây giờ giá còn rẻ nữa."
Triệu Cần thở dài, đây chính là nỗi bi ai của người nuôi trồng… mong cho mưa thuận gió hòa có một mùa thu hoạch tốt, nhưng nếu là một ngành quá dư thừa thì một khi vào vụ lại là một thảm họa.
Không có cảm khái quá lâu, bào ngư nuôi nhà mình còn phải hai ba năm nữa mới có thể đưa ra thị trường, hơn nữa có thêm Thần Nông thì hắn có thể bảo đảm mọi người dù hạn hay lụt đều ít nhất thu hồi được vốn. Giá hải sâm thì ngược lại cao hơn trước chút, con lớn 145 tệ, con nhỏ 95 tệ. Lại có cả ốc vanh, giá là 13 tệ, so với giá ốc biển địa phương còn rẻ hơn chút, số lượng rất nhiều, gần hai vạn cân. Điều khiến hắn vui mừng là ốc giá gai rõ ràng tốt một cách kỳ lạ, có lẽ do ở địa phương hiếm thấy, giá cao tới 24 tệ một cân. Hắn còn tưởng ốc giá gai với ốc vanh cũng không khác biệt lắm, ai ngờ lại cao gần gấp đôi.
Rất hiếm có gan mực và ốc vòi voi, giá đều vượt 200 tệ một cân, ốc vòi voi tương đối ít, chỉ có hơn 800 cân, còn gan mực thì gần 2000 cân. Tôm hùm thì vẫn thế, có hơn 2400 cân, giá cả từ 120 tệ đến 80 tệ tùy loại. Thêm vào những loại tạp khác, tổng lô hàng này còn cao hơn so với hắn dự tính, trừ đi 5% lợi nhuận cho trạm thu mua, còn lại khoảng 476 vạn tệ. Lúc đầu hắn còn nghĩ một chuyến một thuyền cũng chỉ tầm một triệu là được rồi, chuyến này có thể đạt tới trên 2 triệu tệ, nhưng xem kỹ hóa đơn mới hiểu ra, nhiều thứ hắn dự tính trước đều quá dè dặt, tỷ như gan mực, thu về gần 50 vạn, mà lúc trước hắn tính trong lòng chỉ được chục vạn.
Triệu Cần rút một tờ giấy, ghi rõ chi tiết chuyển khoản, vốn là hai thuyền đi một chuyến hàng, hắn cũng lười tính toán lại, trực tiếp trừ hết số lẻ. Còn lại là phần trăm trích cho mọi người, sắp xếp theo thứ tự xong, lại có hoa hồng cho đại ca và A Hòa, sau khi mất khoảng mười phút liệt kê xong, hắn giao cho Trần Đông, để đối phương giúp đi một vòng sổ sách. Trần Đông cầm hóa đơn lên lầu, lát sau lại xuống lầu, "Chị cậu nói trước giữa trưa sẽ chuẩn bị xong sổ sách, giữa trưa cậu ăn cơm ở nhà nhé?" Triệu Cần nghĩ hôm nay cũng không có việc gì, dù sao trời tối ngày mai lại ra biển, cho nên chuyện trên thuyền để ngày mai ban ngày làm cũng được, nói thật cũng không có gì cần hắn phải quan tâm, Lão Miêu với đại ca bọn họ còn tích cực và cẩn thận hơn cả hắn, "Đông ca, giữa trưa để chị tôi hấp ít bào ngư và tôm hùm đi, tôi cùng Đại Ngọc về nhà ăn cơm."
"Được."
Triệu Cần nói xong định đến Thần Nông xem thử, đột nhiên lại nhớ tới một chuyện, hỏi Trần Đông: "Đông ca, mấy con ốc của tôi đâu?"
Nhắc đến cái này Trần Đông cũng hăng hái, "A Cần, anh hỏi mấy người bạn rồi, đúng là không ai biết, nói giá trị rất cao, có người còn bảo ngày mai muốn đến xem đấy."
"Có báo giá chưa?"
"Mấy người đó vừa đầu cũng không tin chỗ mình có, anh tả qua thì họ mới miễn cưỡng tin, chắc là phải xem đồ thật trước đã..."
"Ừ, cậu cứ xem rồi sắp xếp, nhưng bán thì báo cho tôi một tiếng, giá cả không thể bán rẻ."
Triệu Cần theo Xa Lý mở túi xách của mình ra, cái túi này khi ra khơi hắn đều mang theo, bên trong có máy chụp hình. "Nghe nói loài ốc này đòi hỏi chất lượng nước cao lắm, sáng sớm nay tôi vội vàng thay nước hồ cá rồi đấy." Trần Đông dẫn hắn lên lầu hai, mấy con ốc không để ở khu vực bán cá trong tiệm, mà để ở trong bể cá kiểng trên lầu.
Triệu Cần lấy ra hai con, cẩn thận chụp mấy tấm hình, "Đông ca, tôi về nhà trước một chuyến, lát nữa quay lại."
"Chú Triệu về rồi đấy à, không thì gọi cả chú với A Viễn trưa đến đây ăn cơm đi."
"Hắn chắc gì đã rảnh, để tôi nói thử xem."
Triệu Cần nói xong liền lái xe về nhà, cha không có ở nhà, chắc là ở ủy ban thôn, hắn bật máy tính, đăng ảnh đã chụp lên, rồi viết một email gửi cho Ước Khắc. Chuẩn bị xong, lại ra ngoài, vừa khởi động xe thì điện thoại liền vang lên.
"Alo, Triệu tổng, bên tôi quay xong hết rồi, ngày mốt tôi qua chỗ anh được không?"
P.S: Lại một lần nữa nhắc, ốc loa Long Cung không phải là động vật bảo hộ quốc gia nhé.
Bạn cần đăng nhập để bình luận