Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 923: đại hôn

Chương 923: Đại Hôn
Từ hôm nay trở đi, Triệu Cần lại có thêm hai người để gọi cha mẹ. Trần Mẫu rưng rưng, Trần Tuyết cúi đầu, nàng cũng không phải khổ sở, chủ yếu là vì nàng khóc không được, sợ người khác thấy lại cười nhạo. Thực sự rất khó để mà đau lòng, bởi vì gả đi cũng không xa nhà, đối với nàng mà nói, kết hôn hay không cũng giống nhau cả thôi. Sau khi rót trà xong, theo phong tục ở những nơi khác thì có thể mang tân nương đi luôn, nhưng ở đây thì không, vì nhà gái cũng đang chuẩn bị tiệc, cho nên Triệu Cần và đoàn rước dâu phải ở lại đây ăn một bữa. Sau khi ăn xong, cùng tân nương và đoàn đưa dâu đi về nhà trai, nhà gái cũng sẽ cho mấy xe chở đồ cưới đi theo. A Kiệt và A Thần hai người phụ trách đốt pháo, A Hòa và A Sách hai người thì phụ trách rải trái cây. Trên đường gặp người, bình thường sẽ cố ý chặn xe lại để xin chút quà mừng, hai người bọn họ sẽ chủ động chào hỏi. Vốn lộ trình mười mấy phút, hôm nay đi chậm, mất tận nửa tiếng mới đến nhà. Xe dừng ở trước cửa nhà, Triệu Cần cõng Trần Tuyết vào nhà, sau đó lại dập đầu với Triệu An Quốc để đổi cách xưng hô. Triệu An Quốc không kìm được, khóe mắt lại hơi đỏ lên, miệng run run chỉ nói được một chữ "Được".
Một loạt các quá trình xong xuôi, tiếp đến là bữa tiệc thật sự. Toàn bộ phụ nữ trong thôn đều đến, tuy rằng mọi người không hề xa lạ với Trần Tuyết, nhưng vẫn muốn xem mặt tân nương. Đến khi tiệc bắt đầu ở quảng trường nhỏ, người nhà mới lần lượt tản đi. Trần Tuyết thay bộ áo bào đỏ hỉ phục truyền thống, cũng ra quảng trường nhỏ, hai người cùng nhau mời rượu từng bàn. Đến tận sáu giờ tối, tiệc cuối cùng cũng xong, náo nhiệt cũng mới bắt đầu. Bàn ở quảng trường nhỏ được dọn đi, sân khấu kịch lại được dựng lên. Triệu An Quốc đã sớm liên hệ với gánh hát địa phương, cả thôn lại tụ tập ở quảng trường nhỏ để xem kịch. Trong phòng tân hôn, A Minh cãi nhau đòi quậy phòng, sau đó bị Triệu Cần túm cổ áo ném thẳng ra ngoài. Còn lại A Hòa bọn họ thì thức thời hơn nhiều, từng người ngoan ngoãn rời đi.
Triệu Cần cuối cùng cũng được thảnh thơi một chút, giúp Trần Tuyết cởi hỉ bào, hai người cũng không vội làm chính sự mà là cầm lễ vật đã nhận được ra thống kê. Tuy nói lần này cưới không nhận tiền mừng, nhưng không ít thân hữu vẫn gửi quà tặng, những cái này đều là nhân tình, sau này phải trả lại. Triệu Cần phụ trách bóc quà, Trần Tuyết cầm cuốn sổ ghi lại. “Chị cả tặng một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ, có nhãn hiệu, nặng 178 gram.” “Dư thúc tặng một đôi ngọc bích.” “A Kha Đại lão bà tặng một cái vòng ngọc.” “Diệp Tổng, Lưu Tổng, Trần Tổng mỗi người đều tặng vàng thỏi, 200 gram.” Triệu Cần gãi đầu, sao đám người này đều thích tặng trang sức vàng vậy, kể cả Lý Bân Bân mấy người, quà cũng toàn là trang sức vàng. Một đám cưới mà thu được hơn chục ký vàng. Mà nói, mình thiếu vàng chắc? Còn mấy người nước ngoài thì tặng quà có vẻ thú vị hơn, bọn họ tặng đủ thứ, có người thì tặng một chai rượu đỏ ngon nhất, có người lại tặng bộ đồ ăn.
Hai người sắp xếp xong quà cáp thì đã gần 12 giờ đêm, Triệu Cần lại phải mang từng món xuống hầm cất. Hôm sau trời vừa sáng, vẫn chưa kịp ngủ nướng thì Triệu Cần và Trần Tuyết lại phải đến miếu Mụ Tổ dâng hương. Thực ra, ở đây có nơi thờ Mụ Tổ, cũng có nơi thờ Quan Âm Bồ Tát, nhưng miếu Quan Âm thì ở xa, hơn nữa còn có tin đồn Triệu Cần là cháu trai ruột của Mụ Tổ, nên hắn chọn đến bái Mụ Tổ trước là đương nhiên. Trần Tuyết là cô dâu, cũng muốn về nhà gặp lại người thân, đương nhiên vốn dĩ đã rất quen thuộc nên cũng không có gì ngại ngùng. Buổi chiều không có việc gì, nàng ở nhà anh cả, chơi cùng chị dâu và Tiểu A Minh. Triệu Cần hôm nay rất bận, hắn phải đưa tiễn một vài người. Ước Khắc bọn họ đã khó khăn lắm mới tới được một chuyến, để Đại Ngọc đi cùng, vui chơi vài ngày. Lý Phụ có việc nhà phải đi trước, Lý Cương thì ở lại, thêm con của hai nhà Trương Loan, để A Hòa dẫn đi chơi. Lý Bân Bân thì đều bận việc, Triệu Cần đã tiễn sáng nay. Khương Mân còn muốn lôi kéo hắn tâm sự về kịch bản, kết quả bị Triệu Cần từ chối, lu bu như cái mông bốc khói, còn có thời gian đâu mà.
Bận rộn cả ngày trời, đến lúc chạng vạng, hắn mới có thể tạm dừng chân, ngồi ở phòng khách, nói chuyện phiếm với Hàn Thuận Bình và sư phụ. "A Cần, lần này ta về, muốn đóng góp chút gì đó cho quê hương." Hàn Thuận Bình nói. “Hàn thúc định làm gì?” “Ta dự định đầu tư một khoản vốn, chủ yếu là cho giáo dục, chắc con nghe nói quê ta kinh tế cũng ổn, nhưng con không biết, ở chỗ ta mỗi nhà đều có mấy đứa trẻ, trẻ con đông, giáo dục không được tốt, lần trước ta về có hỏi thăm, ở một trường học quê ta, hơn nửa đều là giáo viên không chính thức.” “Cần ta giúp gì sao?” “A Kha dự định góp một phần, ta hỏi con có muốn không?” “Được thôi, Hàn thúc đưa ra ý kiến, con chắc chắn ủng hộ, nhưng tình hình trong nước hiện nay, làm từ thiện không dễ, quan trọng nhất là làm thế nào để số tiền đó đến được đúng tay người cần.” “Đây là quỹ đầu tư tư nhân, không huy động vốn từ xã hội, nên không cần phức tạp vậy, cũng không cần sự giám sát của ngành.” “Tốt, vậy coi như con góp hai thành.” Sau đó, hai người lại trò chuyện về việc đầu tư phim điện ảnh và ý tưởng trước đó của Hàn Thuận Bình về việc thành lập công ty điện ảnh ở nước ngoài. Về việc đầu tư phim, Triệu Cần không có chút hứng thú nào, thật lòng mà nói, cái này tỉ lệ lỗ vốn quá cao, mà người nước ngoài chẳng mấy ai là người tốt, cùng bạn làm ăn thì chắc chắn chỉ toàn là mấy dự án không ra gì, dự án tốt thực sự thì sao người ta phải chia tiền cho bạn? Trừ khi tự mình gây dựng dự án, nhưng làm gì có nhiều dự án tốt đến vậy. Ai cũng bảo phim Hollywood nổi tiếng toàn cầu, nhưng mà nghĩ kỹ một chút, Hollywood cũng đang thoái trào, không dám tùy tiện khởi động dự án mới, tương lai càng điên cuồng quay tiếp tập phim cũ.
Nói chuyện không bao lâu thì Triệu Cần đứng lên rời đi, tối nay còn phải tiếp Trương Ca và Loan Ca, gọi người đến, ít nhiều cũng phải tỏ vẻ tôn trọng. Còn sư phụ hắn thì không thể lại gần, mọi lúc mọi nơi, sư phụ đều bị một đám người vây quanh, hưng phấn nhất phải kể đến mấy đứa Vương Gia Âm, sư phụ đến, chút cảm giác xa lạ còn tồn trong lòng cũng đều bị gạt bỏ. Sau đó là ba ngày lại mặt, đi cùng Trần Tuyết về nhà Trần, hắn càng không có gì không tự nhiên, quá quen rồi. Trái lại lần này Trần Mẫu lại mở cuộc họp nhỏ cho hai vợ chồng hắn, đại ý là sự nghiệp thì bận rộn, gia đình cũng phải chăm lo chu toàn, nếu đã kết hôn, thì nối dõi tông đường, sinh con nên đưa vào danh sách quan trọng. Trần Tuyết nghe mặt đỏ bừng, Triệu Cần thì lại cười ha hả gật đầu lia lịa. Sư phụ đã tính rồi, tháng ba năm sau con sẽ ra đời, nói vậy thì có nghĩa là khoảng tháng năm năm nay mới có thể mang thai. Vậy là sao, nói vậy trước tháng năm tự mình làm đều là công cốc?
Khách khứa trong nhà cũng lần lượt ra về, đến mùng 14 tháng giêng thì mới đi hết, sư phụ về lại trong quan, Hàn Thuận Bình mặt dày cũng theo qua núi Long Hổ một chuyến, cha con Dư gia thì đã đi từ sớm, mùng 11 đã rời đi, hôm nay thì đưa Trương Ca và Loan Ca ra sân bay, cuộc sống lại lần nữa trở lại bình thường.
Bạn cần đăng nhập để bình luận