Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 769: Thập trêu người nhân sâm

Sau khi ăn xong, Loan Vinh lại để cho vợ dọn dẹp bàn ăn, bốn người lại một lần nữa chen chúc vào phòng phía đông.
"Ta nói trước, những thứ này chỉ giới hạn trong bốn người chúng ta biết, chuyện này có thể công khai hay không thì không được đùa giỡn, bởi... những người dám dốc sức liều m.ạ.n.g vì nó không ít đâu." Trương ca vô cùng nghiêm túc nói.
Loan Vinh cũng không tức giận, cười nhìn về phía Triệu Cần, "tin tưởng Loan ca của ngươi không?"
"Lời này thừa rồi, ta nhanh tay làm xong để còn ngủ ngon giấc." Triệu Cần cười nói.
"Cảm giác như ác nhân là ta vậy." Một câu của Trương ca khiến cho bốn người hoàn toàn nhẹ nhõm.
"Các ngươi cởi hết ra đi, ta đi lấy chút đồ." Loan Vinh nói xong liền đi ra ngoài, còn Trương ca cùng Triệu Cần thì bắt đầu gỡ bao vải,
Về phần Lý Cương, không phải không muốn giúp, chỉ là hai người không cho cậu ta nhúng tay, thằng này tay chân vụng về, lỡ không may làm gãy mất nhân sâm thì toi.
Vừa tháo hết ra, chất đầy hơn phân nửa chiếc giường, Loan Vinh ở bên ngoài nhờ người giúp đỡ, Lý Cương xung phong nhận việc đi ra, một lát sau thì khiêng đến một chiếc thùng xốp lớn, bên trong đã t.r.ả.i sẵn rêu tươi.
"Ta còn xúc thêm cả đất, trong này ít nhất có thể đảm bảo ba bốn ngày sẽ không hỏng." Loan Vinh nói xong, lại bưng tới một cái chậu lớn nước để bên cạnh.
Tiếp theo lại quay người đi ra ngoài, lát sau trong tay lại cầm giấy b.ú.t và một ít dây thun.
"Không thể trực tiếp rửa, nếu không ta sợ trên đường bùn đất dính làm hỏng mất, ta sẽ làm sạch phần đầu rễ, xác định năm tuổi rồi thì mới xong, việc này để ta với Xuân Tử làm, A Cần, ngươi cầm giấy b.ú.t phụ trách ghi chép."
Loan Vinh nói xong, liền cầm một củ nhân sâm, dùng cọ mềm chấm chút nước, nhẹ nhàng lau qua, Trương ca cũng động tác tương tự.
Sau khi lau sạch phần đầu rễ, Loan Vinh đặt củ nhân sâm xuống, lúc này mới hưng phấn nói: "Củ này của ta ít nhất phải 45 năm, A Cần, lúc hái là mấy lá?"
"Loan ca, ở đó có một cây bốn lá, một cây bảy lá, còn lại đều là sáu lá."
"Có cả bảy lá? Cây nào vậy?" Trương ca lấy làm lạ.
Triệu Cần gãi đầu, "ờ, lẫn lộn vào nhau nên không nhớ."
"Ngươi đó, không biết đánh dấu gì cả, làm ăn thế này quá qua loa." Trương ca oán trách, nhưng nỗi phiền muộn nhanh chóng qua đi, đưa củ sâm đã làm sạch cho Loan Vinh, "Ê Eiko, nhìn xem, củ này sợ cũng phải 60 năm."
Thực tế thì việc đếm mắt rễ chỉ chính xác với những củ nhân sâm ít tuổi, còn với sâm già, việc đếm mắt không còn rõ ràng nữa,
Muốn đoán tuổi nhân sâm cần dựa vào hình dáng vân, màu sắc và các chấm trân châu trên củ để phán đoán, bây giờ chưa lau sạch, hai người chỉ có thể dựa theo hình dạng và đầu rễ để phán đoán sơ bộ.
Loan Vinh cẩn thận cầm lấy củ nhân sâm Trương ca đưa, nhìn kỹ một lượt, lắc đầu nói: "Không tới, củ này ít nhất phải trên 75 năm."
Miệng tặc lưỡi lạ lùng, "Quái lạ, củ này mà ai khác tìm thấy thì chấn động cả vùng rồi, chậc chậc, A Cần, đúng là ngươi số may."
"Loan ca, ta phải ghi gì?" Triệu Cần cười đánh trống lảng, không muốn thảo luận nhiều về chuyện này.
"Củ của ta ngươi ghi 45 năm, còn củ của Trương ca thì ghi 75 năm, xé giấy lớn chút, rồi dùng dây thun bọc vào củ sâm, để vào thùng xốp."
Triệu Cần làm theo, thu hai củ nhân sâm lại, thấy Loan Vinh và những người khác bắt đầu làm tiếp, cậu ta vốn còn muốn hỏi thêm nhưng chỉ đành im lặng tránh làm phiền.
"Trời ạ, trời ạ, cái này... Cái này... củ này kinh khủng quá." Hai tay Trương ca đều khẽ run rẩy, cẩn thận đặt củ sâm xuống, rồi mới liên tục kinh hô.
Loan Vinh quyết đoán buông củ của mình xuống, nhào tới xem một chút rồi cũng kinh ngạc, hồi lâu mới nói: "Trăm năm, đã hơn trăm năm rồi... cuối cùng lại được thấy nhân sâm trăm năm."
"Cái này hơn trăm năm sao..." Lý Cương lẩm bẩm một câu, định thò tay chạm vào, kết quả cả hai người đồng thanh: "Đừng có động vào, không được chạm."
Lý Cương bực bội, "Ta chỉ muốn xem một chút thôi, nhìn xem có to hơn củ ta đào được bao nhiêu đâu...."
"Sâm núi lớn chậm lắm, một chút chút thôi cũng đã chênh nhau vài năm rồi, sâm càng già thì càng chậm lớn, củ này chắc chắn trên trăm năm... còn bao nhiêu năm thì phải lau kỹ lên mới biết, A Cần, đây có phải củ thất phẩm lá mà ngươi tìm thấy không?" Loan Vinh hỏi.
Triệu Cần lắc đầu, cậu ta thật sự không nhớ nữa.
"Chuyện này mà truyền ra thì cả vùng núi sẽ chấn động." Ánh mắt Loan Vinh vẫn dán vào củ nhân sâm, không ngừng trầm trồ kinh ngạc.
Trương ca cười khổ, "Không chỉ mỗi vùng núi đâu, đến lúc đó cả nước ai có nhu cầu, chắc sẽ ồ ạt đến trả giá, đủ loại thủ đoạn mọc ra, có khi lại đụng phải người mình không thể đụng tới ấy chứ."
Hai người liếc nhau, nhìn sang Lý Cương, "thằng nhóc cứng đầu, nhớ kỹ về nhà cũng không được nói lung tung."
"Có khoa trương thế không?"
"Khó nói lắm, nhưng thôi mình bớt một chuyện còn hơn."
Lý Cương buồn bực gật đầu, chỉ vào thùng xốp, "A Cần, cái củ 75 năm kia cậu bán lại cho tớ đi, giá cả dễ nói mà."
Triệu Cần cười, "Nói sau... nói sau."
Cẩn thận đặt nhân sâm vào thùng xốp, Loan và Trương tiếp tục công việc, lát sau, tay của Loan Vinh lại lần nữa dừng lại, hơi thở cũng trở nên nặng nhọc, "Xuân Tử, xem cái này đi."
Trương ca ghé sát vào xem kỹ, rồi cũng hóa đá, một lúc lâu sau mới nói: "A Cần, ra nhà chính lấy đèn bàn vào."
Triệu Cần đứng dậy, một lát mang đèn bàn đến, hai người lại đem củ nhân sâm đặt dưới ánh đèn nhìn kỹ, "Củ vừa rồi không phải, cái này mới đúng là thất phẩm lá."
Trương ca khẳng định.
Loan Vinh không lên tiếng, một lúc lâu sau hắn vẫn còn chưa hết kinh hãi, may mà huyết áp của hắn luôn tốt, nếu không nhìn thấy cái này chắc chắn bị tăng xông,
Hắn có thể trăm phần trăm khẳng định, trước đây chưa từng thấy củ nhân sâm nào già đến thế, sau này chắc cũng sẽ không gặp lại nữa.
"Xuân... Xuân Tử, có thể... có thể khoảng bao nhiêu năm?" Giọng Loan Vinh run rẩy, không phải hắn chưa từng trải qua sóng gió, nhưng một củ nhân sâm như vậy đủ để làm chấn động cả nước, sẽ có nguy cơ t.a.i n.ạ.n c.h.ế.t người.
Trương ca liếm môi dưới, do dự nói: "Sợ không phải có 300 năm trở lên."
Loan Vinh tuy rằng cảm thấy hơn, nhưng hắn cũng không phản bác, độ tuổi của nhân sâm thì hắn trong thời gian ngắn cũng không xem được, trừ khi mời chuyên gia đến phán định.
Nhưng với một củ nhân sâm thế này, không có biện pháp bảo đảm an toàn thì sao dám mạo hiểm mà để lộ tin tức.
"A Cần, tiếc thật cái thứ này lại có thời hạn bảo đảm chất lượng, nếu không thì một củ nhân sâm này có thể truyền đời luôn rồi." Trương ca đưa tay vuốt nhẹ lên củ nhân sâm, rồi nói với Triệu Cần mặt đang ngơ ngác.
Triệu Cần ngẩn người, cậu còn tưởng rằng cái này có thể giữ mãi được chứ, vội hỏi: "Trương ca, thứ này giữ được bao lâu?"
"Bình thường hai đến ba năm, dù gì nó cũng là thực vật thân thảo, để lâu thì sẽ mất tác dụng, nhiều nhất thì cũng đừng quá năm năm."
Đối với củ nhân sâm này, hai người Trương Loan đã nghiên cứu mất nửa tiếng đồng hồ, lúc này mới tiếc nuối buông tay, rồi bắt đầu làm sạch những củ khác.
Lúc lau đến củ nhân sâm trăm năm thứ ba, hai người lại một lần nữa kinh ngạc.
Đến củ thứ tư thì cũng không buồn xem xét nữa, mà khi lau đến củ thứ năm thì Trương ca chỉ thốt lên một câu: "Lại một củ nữa."
Củ thứ sáu, thứ bảy, hai người có vẻ như đã chết lặng.
Khi cả 21 củ nhân sâm đều đã được lau sạch, hai người không biết nên có biểu cảm gì nữa, 21 củ nhân sâm này nhìn thì không chiếm chỗ, nhưng nếu mang ra ngoài bán thì ước chừng phải bảy chữ số trở lên mới mua được,
Hai người từng nghe qua, hai năm trước, tại cảng có một củ dã sơn sâm 400 năm tuổi được bán ra với giá 120 nghìn tệ một chỉ,
Củ nhân sâm lớn nhất của Triệu Cần kia không kịp tới nhưng cũng phải 120 chỉ trở lên, nếu tính theo giá đó thì cũng phải hơn chục triệu!
May mà hai người còn giữ được bình tĩnh, chỉ giật mình thôi, thật không hề có ý nghĩ khác.
"A Cần, mai sẽ về thôi nhỉ, ta thì muốn để cậu chơi thêm vài ngày, nhưng mấy thứ này không thể để ở đây được, lần sau có thời gian thì có thể lại đến chơi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận