Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 146: Bán cá

Chương 146: Bán cá
Đến bến tàu của trấn, A Hòa chủ động lên bờ trước, hắn muốn đi lấy xe xích lô trước.
"A Hòa, mang hai cái thùng lớn, đem máy sục khí cũng mang theo." Triệu Cần gọi với theo bóng lưng của hắn.
"Biết rồi ca."
Triệu Cần cùng anh trai khiêng con cá ma quỷ lớn từ khoang tàu ra, đặt lên bến tàu, sau đó lại nhấc thùng cá xuống. Thực tế là đồ đạc vẫn còn rất nhiều mà đầu năm nay trộm vặt cũng không ít, thùng các loại cũng không dám để trên thuyền, nếu để thì đoán chừng ngày thứ hai cũng không tìm thấy. Trước đây còn nghe nói trong đêm động cơ thuyền bị trộm, một hai năm nay thì ngược lại không còn.
Chờ mang đồ lên bờ xong, A Hòa cũng lái xe tới "Ca, chỉ có Tuyết tỷ ở trong tiệm, nàng đã gọi điện cho Đông ca, bảo anh ấy về."
Triệu Cần khẽ "ừ" một tiếng, cùng anh trai trước tiên lấy thùng của mình, đổ thêm nước biển vào thùng lớn, sau đó lại dùng thùng nhỏ múc cá ở khoang thuyền đổ vào thùng lớn, như vậy đặt thùng lớn lên xe xích lô sẽ không cần phải khiêng xuống rồi nhấc lên nữa, làm chết cá mất.
Vẫn trước sau như một, hắn và A Hòa đi xe trước, anh trai ở lại dọn dẹp vệ sinh trên thuyền.
Tới trạm thu mua, Trần Đông vẫn chưa về, Trần Tuyết gọi Trần phụ xuống.
"Hôm nay ra biển thế nào?" Trần phụ trên lầu đã biết Triệu Cần đi bán cá, nên vừa xuống vừa hỏi.
"Chú Trần, tạm được, coi như thuyền mới đến có điềm lành." Triệu Cần không khiêm tốn cười ha ha nói, trên tay còn bưng chén, trà Trần Tuyết vừa pha cho hắn.
Trần phụ liếc mắt liền thấy con cá ma quỷ trong giỏ, cả kinh nói: "To thế, bắt kiểu gì vậy? Câu dây thả lưới không được đâu nhỉ?"
"Chú, hôm nay bọn cháu ra biển, trước là gặp cá heo vây bắt bầy cá, sau đó không biết sao lại dẫn hổ kình tới, hổ kình bắt một con cá heo, mấy con khác chạy mất, rồi hổ kình lại đi theo thuyền bọn cháu, anh cháu thấy vậy liền ném con mồi còn lại cho hổ kình ăn, đây là nó trả ơn đó chú. Chú, cái đuôi con hổ kình đó mạnh lắm, con cá ma quỷ này bị nó quật một phát lên trời, may mà cháu với anh cháu tránh nhanh không thì bị đập trúng rồi." A Hòa đã sớm kìm nén đến khó chịu, muốn khoe khoang, hắn thấy hổ kình tặng quà cho mình, xem như cảnh hiếm thấy, kết quả liền bị mình gặp được, giờ phút này nghe Trần phụ hỏi, đâu còn nhịn được liền oang oang kể chuyện trước đó.
Hai cha con Trần Tuyết nghe cũng sửng sốt một chút, chuyện này bọn họ cũng lần đầu nghe thấy đó.
"Cá lớn thế mà là hổ kình tặng cho các ngươi?" Trần Tuyết vẻ mặt không thể tin được.
"Tính hổ kình vốn nghịch ngợm, gặp cá ma quỷ, rùa biển thì sẽ quạt, có thể là trùng hợp, quạt vừa vặn rơi vào thuyền bọn cháu thôi." Triệu Cần có thể khẳng định Hổ Tử chính là đưa cho bọn hắn, nhưng chuyện này nói ra thì thật ly kỳ, nên nói một kiểu khả năng khác.
Trần phụ gật đầu nói: "Vậy thì tên đó không những nghịch ngợm mà còn thông minh nữa."
Trần Tuyết thở dài, nàng cũng muốn ra biển xem hổ kình, nhưng nhà có thuyền cũng không ai cho phép nàng đi theo ra biển. Dù sao phụ nữ ra biển rất phiền phức, ba chuyện khó giải quyết cũng không dễ, không giống đàn ông, đứng trên mạn thuyền, coi như là cho biển cả bón phân.
Trần phụ lại đưa mắt nhìn hai thùng lớn, nhìn thùng thì đúng là thùng đựng cá hồng và tạp cá, "À, cá hồng này không ít à."
"Chú Trần, chú ngày xưa đi thuyền, có gặp con nào lớn hơn không?"
"Ừm, ngày xưa tài nguyên cá phong phú, cha con không có kể cho con, bọn ta từng gặp một con cá hố hoàng, con đó mới gọi là lớn, mấy người mới khiêng nó lên được thuyền, cứ tưởng là nhặt được bảo, kết quả người địa phương không nhận bán không xong, mọi người liền chia nhau ăn, cảm giác không tốt bằng con cá hồng này."
Trong ấn tượng của Triệu Cần, hắn cũng ít khi nói chuyện phiếm với cha, những chuyện này tự nhiên hắn chưa từng nghe qua.
Nói chuyện được vài câu, xe của Trần Đông dừng ở cửa, anh ta đi giao hàng về, cái đầu tiên cũng nhìn thấy con cá ma quỷ liền kinh hô không ngớt, A Hòa không ngại phiền phức lại đem lai lịch của con cá này kể lại, Trần Đông cũng ngơ ngác.
"Vận khí của cậu chẳng ai bằng, đến cả hổ kình cũng tặng quà cho cậu." Trần Đông nhìn Triệu Cần nói.
"Đông ca, trùng hợp thôi, cá chủng loại tương đối nhiều, em cân trước nhé?"
Trần Đông đẩy cân điện tử tới, cái đầu tiên cân chính là con cá ma quỷ, tổng trọng 109 cân, bỏ giỏ 4 cân thì còn 105 cân, Triệu Cần còn tưởng không phá nổi trăm cân cơ.
"Đông ca, con cá này giá thị trường thế nào?"
"Đừng vội, to như vậy anh cũng không rõ, đợi anh gọi điện thoại hỏi chút."
Thấy con cá hồng to như vậy, hai mắt Trần Đông sáng lên, con càng lớn càng ngon, càng lớn càng không lo bán, cân bỏ da thì được 13 cân 4 lượng.
Tiếp đến là cá hoàng điêu 9 cân hơn, cá đen điêu chỉ có ba con, cộng lại không đến 4 cân, cá sạo cũng có bốn con, tổng cộng 11 cân hơn một chút, còn con cá trắng, Triệu Cần không bán, định để về nhà ăn, lần trước ăn thử rồi, rất không tệ. Còn một ít tạp cá, kiểu cá nước tróng thì cũng đều giữ lại, bán không đáng tiền.
Tiếp đến là một cái thùng khác, vừa rồi Trần Đông không để ý, cứ để máy sục khí cũng không nhìn rõ, nghe Triệu Cần nói trong đó không có lươn loại hình thì liền đưa tay vào chộp một cái, "Tôi đi, thùng này mới là hàng ngon đó."
Trần phụ nghe anh ta nói vậy cũng ngó nhìn, "À, có cá mú sao, mà con nào cũng to đầu vậy."
Triệu Cần cười không lên tiếng, trước hết thả cá mú lên cân, bỏ da vừa vặn 15 cân, cũng coi như con khá lớn.
Khi thấy cá mú chấm đỏ, mắt Trần Đông cũng sắp lồi ra "Con này phải được năm cân ấy nhỉ, câu dây thả lưới lên hả?"
Triệu Cần khẽ "ừ" một tiếng, dứt khoát vớt cả ba con còn lại lên, khi thấy con to nhất thì ngay cả Trần phụ cũng nhịn không được kêu lên, "To vậy, phải đến mười cân nhỉ?"
"A Cần, thu hoạch này của cháu là sắp lên trời rồi đó."
"Đông ca, em vẫn là cứ ở dưới đất đợi đi, yên tâm, em cân trước nhé?"
Thấy Triệu Cần bỏ cá vào cùng một giỏ, Trần Đông cũng biết tên nhóc này nhìn thì giống ngư dân nhưng thực chất là dân nghiệp dư chính hiệu.
"Tách hết ra, loại này tính theo cân nặng, một con một giá."
Triệu Cần ngẩn người, nhưng vẫn nghe lời khuyên mà để từng con vào một giỏ riêng, cầm lấy con nhỏ nhất định ném vào thùng nhà mình, Trần Đông đã ngăn lại: "Cậu định làm gì?"
"Mang về ăn chứ gì, Đông ca, lần trước tôm hùm anh bảo khách đặt trước hết rồi em không có con nào, lần này không có ai đặt trước hết chứ."
Vừa hay Triệu Bình cũng đến, nghe vậy thở dài, cũng lười nói gì nữa, lòng mệt mỏi.
"Cậu... Cậu không thể... A Cần, cậu biết vì sao cá này lại đắt vậy không?" Trần Đông đảo mắt, anh ta biết muốn nói gì có giá trị, Triệu Cần chắc chắn là muốn để lại một con nên định vòng vo một chút.
"Đắt thì chắc có lý do của nó chứ, hẳn là ăn ngon lắm?"
Trần Đông quả quyết lắc đầu: "Nói cho cậu biết, cá này ăn không khác gì cá dã lư, sở dĩ đắt là vì nó màu đỏ, mọi người thấy vui vẻ thôi, cậu để cá dã lư về ăn còn hơn."
Triệu Cần đương nhiên không dễ bị lừa vậy, mắt nhìn sang anh trai, kết quả anh trai lại điên cuồng gật đầu, tốt thôi, nếu hỏi anh trai, nói không chừng anh trai lại bảo ăn giống cá biển, chỉ có thể đem đi cho vịt ăn.
"Ăn thì cũng bình thường thôi, A Cần, con cá này tự mình ăn tỷ lệ chi phí - hiệu quả không cao."
Nghe Trần phụ nói vậy, Triệu Cần lúc này mới tin tưởng, bỏ con cá kia lên cân....
PS: Bốn chương, hôm qua thiếu một chương, hôm nay không bù được, cuối tuần này chắc chắn sẽ bù.
Bạn cần đăng nhập để bình luận