Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 744: Đấu giá

Chương 744: Đấu giá
"Ơ, Binh Binh cũng đến, dạo này có thời gian rảnh vậy sao?"
"Phong Nhã tỷ cũng đến mà."
"Không còn cách nào, Dư Tổng mời, ta đây đến góp vui thôi, chút nữa còn phải đến đoàn làm phim, thời gian gấp quá, không lãng phí được."
"Không sao, em còn trẻ."
Triệu Cần nghe hai người nói chuyện mang ý cười, suýt chút nữa không nhịn được bật cười.
Nghe đồn hai cô "tiểu thư" này không ưa nhau, xem ra là thật, mấy cô hoa hậu xé nhau cũng rất có ý tứ đấy chứ.
Người lớn nói người nhỏ quá rảnh rỗi, ám chỉ người kia chưa đủ nổi, không có show để nhận. Còn người nhỏ thì lợi hại hơn, trực tiếp nói bản thân mình còn trẻ, ám chỉ Lý Phong Nhã tuổi cao hơn. Chậc chậc, dao không thấy máu, nhưng dao nào dao nấy đều đâm trúng tim. . .
"Hai người các cô trang điểm xong chưa, chúng ta cùng nhau vào." Vương Tinh Tiêu cười tươi hòa giải.
Hoa tỷ rất lợi hại, là người đại diện số một. Thực ra hiện tại bà ấy đã rút khỏi Hoa Nghị rồi mà còn gây ồn ào chẳng vui vẻ gì, nên lúc nãy anh mới đi cùng thang máy riêng với Hoàng tổng.
"Chào Triệu Tổng, em là Phạm Binh Binh, tiện thể xin số điện thoại được không ạ?" Cô rất biết điều, không hề đi trước mặt Dư Phạt Kha,
Có lẽ cô cho rằng đẳng cấp của Dư quá cao, còn Triệu Cần thi thoảng liếc mắt về phía mình có vẻ sẽ dễ làm quen hơn.
Cô vẫn luôn rất có tham vọng, bởi vì có một người nào đó đã từng nói cô cả đời không thể nổi lên được, chỉ có số làm nha hoàn,
Cô không phục, cho nên luôn nỗ lực hơn người, và hiệu quả cũng tốt hơn.
"Không vấn đề, đây là Lưu Tổng, anh ấy là fan của cô đấy, hay là hai người trao đổi số điện thoại đi?"
Triệu Cần báo số của mình xong, vội vàng dồn sự chú ý của cô sang chỗ Đại Ngọc kia, loại phụ nữ này tốt nhất nên ít tiếp xúc thôi.
Không bao lâu, hơn chục người vào bàn, Dư Phạt Kha nói sơ một chút: "Đến gần đủ cả rồi, hay là hai người các cô vào trong nghỉ ngơi trước đi?"
"Không cần đâu, chúng em chờ xem cùng mọi người luôn."
"A Cần, Binh Binh ngoài đời xinh thật đấy... còn hút mắt hơn trên TV nữa."
"Sao, anh có ý gì?"
"Thần tượng là để thưởng thức chứ đâu phải để làm gì đó, anh đừng có xấu xa như bọn họ."
Triệu Cần khinh bỉ nhìn hắn, cái tên này đúng là khó ở, điển hình kiểu "ăn không được nho thì chê nho xanh".
"Ta thấy ngươi càng ngày càng tệ đi rồi đấy, ai ai cũng mời đến." Tống Nghiêu không vừa ý bước ra, bất mãn nói với Dư Phạt Kha.
Hắn nói người vừa vào kia chính là mấy minh tinh, trong mắt hắn đám người này chỉ là phường tuồng, làm sao xứng tụ họp với mình chứ?
"Được rồi, cách mạng phân công khác nhau, chỉ có trách nhiệm khác thôi, đâu ra cao thấp giá rẻ, cái giác ngộ của ngươi thế này thì ta muốn nói với Tống gia gia để ông răn dạy lại ngươi đấy."
Tống Nghiêu vẫn còn vẻ mặt khó chịu, "Kha Tử, đừng thân cận quá với bọn họ, đám người này chẳng có tài cán gì ngoài cái tài ăn mòn người thôi, cái giới đó luẩn quẩn lắm, đừng có nhúng vào."
"Nghiêu Tử, ngươi xem ta giống loại dễ bị ăn mòn vậy à?"
Tống Nghiêu làm ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc đánh giá Dư Phạt Kha một lượt, sau đó trịnh trọng nói: "Giống!"
"Cút mẹ ngươi đi."
Dư Phạt Kha cười mắng một câu, rồi đưa tay liếc đồng hồ, nói với Triệu Lưu: "Đến giờ rồi, không cần chờ nữa, chắc ai không đến thì cũng không đến đâu, chúng ta cùng nhau vào thôi."
Bốn người đi vào, Tống Nghiêu cũng không quay về chỗ ngồi lúc trước của mình, mà chen vào chỗ của bọn họ.
"Cần Tử, ta nói thật không khách khí, ta định mang mấy anh em đi du hí một chuyến, lúc đó cậu nhớ dành thời gian cho chúng ta nhé. Về phần mấy cái chi phí khác thì anh em thân thiết sòng phẳng thôi, mà cái chi phí rời bến đó chắc cũng không ít đâu nhỉ?"
Triệu Cần ngẩn người, người Kinh Thành và người quê của anh gọi người khác nhau, người quê anh thích lấy tên của người đặt ở phía trước thêm chữ "a" cho thân thiết, còn người Kinh Thành lại thích đặt thêm chữ "tử" ở sau cho có vẻ không khách khí.
Nghe hắn nói chuyện với mình, Triệu Cần cười nói: "Nghiêu ca, anh nói vậy là coi thường em rồi, không nói gì đến quan hệ của anh với A Kha, thì huynh đệ mình hôm nay mới gặp cũng coi như thân quen, thế nào, cho phép người Kinh thành như các anh ra vẻ mà khinh thường cái tỉnh nhỏ bé của bọn em vậy?"
Tống Nghiêu cười ha hả, nói với Dư Phạt Kha: "Hôm nay cuối cùng ta đã hiểu ra vì sao hai người các cậu làm anh em tốt được rồi, hai cái miệng không ai chịu nhường ai cả."
Cần Tử, cậu bảo khi nào thì đi được đây?
"Nếu muốn đi câu cá ở biển xa thì mùa xuân là thích hợp nhất, còn nếu chỉ muốn đi chơi, trải nghiệm cuộc sống thì lúc nào anh đi cũng được."
"Để ta tính lại đã, rồi ta gọi điện cho cậu."
"Có gì tối ăn cơm nói tiếp, bắt đầu rồi." Dư Phạt Kha nhắc nhở một câu.
Người chủ trì DJ chào hỏi, sau đó giới thiệu qua về các vật đấu giá, rồi đưa Dư Phạt Kha lên bục.
Nếu là hội đấu giá chính quy thì sẽ không có công đoạn này, nhưng hôm nay lại khác, bởi vì người đến hầu như đều là do Dư Phạt Kha đích thân mời đến,
Mục đích cũng khác, đấu giá hải sản chỉ là thứ yếu, mục đích chính là quảng bá cho công ty Thiên Cần.
Dư Phạt Kha lên bục nói đôi lời cảm tạ, sau đó gọi Trần Đông, Triệu Cần và Lưu Trung Ngọc lên bục.
Microphone được đưa cho Trần Đông, đừng thấy ngày thường làm ăn rất giỏi, cái miệng thì ngọt như mía lùi vậy mà hôm nay ở đây,
Đối mặt với nhiều thương nhân thành đạt hơn mình, anh ta vẫn vô cùng căng thẳng, nên chỉ giới thiệu qua loa rồi đưa micro cho Triệu Cần.
Triệu Cần trong lòng cảm thấy có chút tiếc nuối cho sự kém cỏi của anh ta, cơ hội tốt để khai phá quan hệ thương mại, cho anh ta cơ hội mà anh ta không dùng được...
"Mọi người ơi, cho phép tôi được giới thiệu lại một lần nữa, vị này chính là Trần Tổng của Thịnh Vượng thủy sản, ở thành phố chúng ta, nếu nói đến kinh doanh hải sản, thì Thịnh Vượng có lẽ đứng trong Top 3,
Có thể nói vậy, chỉ cần Thịnh Vượng không có hải sản, thì có lẽ cả thành phố cũng không mua được.
Nếu sau này mọi người có nhu cầu, thì có thể gọi cho Trần Tổng.
Sở dĩ tôi phải giúp Trần Tổng hét to một phen, nếu như là người ngoài hỏi, tôi chắc chắn sẽ nói chúng tôi là đối tác hợp tác sâu rộng, nhất vinh câu vinh,
Nhưng hôm nay là tiệc, tôi không nói dối làm gì, nguyên nhân rất đơn giản, đó chính là anh ta là anh rể của tôi..."
Một câu nói đùa nhỏ, kéo theo cả hội trường vỗ tay rào rào.
"Tiếp theo tôi xin tự giới thiệu, tôi là chủ tịch Thiên Cần, mọi người cứ yên tâm, đừng thấy tôi trẻ tuổi mà nghĩ rằng tôi không hiểu chuyện, cái chức giám đốc này chắc chắn là có hiểu biết..."
Ở một bàn gần đó, Dư phụ mỉm cười nhìn Triệu Cần đang phát biểu ở trên bục, thi thoảng cũng vỗ tay theo mọi người.
"Lão Dư, đứa nhỏ này được đấy, khá hơn Tiểu Kha nhiều đấy." Một người bạn nói nhỏ.
"Ừ, cái tên công ty đặt cũng không tệ, Thiên Cần, ông trời đền bù cho người cần cù... nghe nói Tiểu Kha cũng có cổ phần ở công ty này?"
"Nông nghiệp khoa học kỹ thuật là xu hướng cuối cùng của tương lai, một mảnh lam hải lớn, ánh mắt của cậu bé này không tệ."
Dư phụ cười trả lời: "Ta với các ông không cần giấu giếm làm gì, Tiểu Kha là do ta tự tay bồi dưỡng, ta có thể nói một câu là, con trai ta không bị đi sai đường,
Nhưng nếu so với A Cần, thì về tầm nhìn và bản lĩnh thì Tiểu Kha còn thua xa lắm.
Thằng bé này mang một sức hút đặc biệt, ai nó cũng có thể làm quen được, hơn nữa ở cạnh nó cũng sẽ rất thoải mái.
Cũng chỉ vì điểm khởi đầu thấp thôi, bằng không thành tựu của nó chắc chắn phải hơn cả Tiểu Kha."
"Cậu cũng không nên khen quá rồi lại chê con mình, Tiểu Kha như vậy là nổi tiếng trong giới trẻ rồi còn gì."
Dư phụ lắc đầu: "Với mấy người các ông tôi không cần phải nói khách sáo làm gì, thằng bé này hiện giờ gia tài cũng không ít, tài sản của nó ở trong nước chắc cũng khoảng hơn chục tỷ,
Ở Mỹ cũng không ít, chắc tầm 2-3 tỷ đô là có."
"Có bối cảnh gì?"
"Không có bối cảnh, thằng bé này khởi nghiệp bằng hai bàn tay trắng." Dư phụ nói rất chắc chắn.
Mấy người cùng bàn liếc nhìn nhau, ai cũng đều lộ vẻ kinh ngạc, trong số đó cũng có người khởi nghiệp bằng hai bàn tay trắng, người giàu hơn Triệu Cần cũng không phải là không có,
Nhưng chủ yếu nhất vẫn là tuổi tác... !Bản thân mình ở cái tuổi này, không hề có thành tựu như vậy.
Mọi người còn chưa kịp bàn luận gì thì buổi đấu giá đã bắt đầu, món đấu giá đầu tiên chính là con cá ba đao 9,3 cân, Dư phụ nhìn mọi người nói: "A Cần nói cá ba đao vị không tồi, ta đấu về, tối nay mấy anh em tụ họp ăn?"
"Để tôi nhé." Một người trong đó vừa nói xong, liền giơ thẻ đấu giá lên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận