Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 656: Sáng sáng thực lực

Chương 656: Thực lực sáng tỏ "Cái đồ chơi này dựa vào tỉ lệ chứ chẳng có chút kỹ thuật nào." Dư Phạt Kha vừa bỏ xu, vừa than thở.
"Quá dễ, đến cả đầu óc cũng chẳng cần dùng." Triệu Cần cũng đến bỏ xu.
Người bỏ xu phải đứng phía bên phải của máy, ngồi xuống rồi thì phải giơ tay lên mới nhét vào được, đưa lên cao tự nhiên thấy hơi mệt, "Cái này không khoa học, lẽ ra phải là loại có chỗ nhét xu ở bên trên mới phải."
Dư Phạt Kha mặc kệ hắn, cầm xu trong tay nhét vào gần một nửa, rồi bắt đầu ấn nút.
Máy Slot Machine ở đây khác với mấy cái trong sòng bạc nhỏ ở trong nước, một cái là có ba mặt lật qua lật lại, mỗi mặt có các hình khác nhau, nếu có hai cái giống nhau thì sẽ thắng một chút tiền, ba cái giống nhau thì sẽ thắng đậm, đương nhiên cũng phải xem hình đó tượng trưng cho tỉ lệ cược bao nhiêu.
Mà ở ngoài ba hình đó còn có một cái mâm tròn, trên mâm tròn có vòng sáng chuyển động, coi như là nhân đôi tỉ lệ, cao nhất có thể đạt tới 250 lần.
Ví dụ như ngươi trúng một bộ hình 20 lần, vừa khéo con trỏ lại lăn tới 250 lần, sau khi nhân lên thì thành 5000 lần, bỏ 1 đồng ra 5000, đương nhiên loại tình huống này gọi là đại nổ.
Trong phim ảnh thường thấy sòng bạc máy Slot Machine điên cuồng nhả tiền, chính là một tình huống như vậy.
Đương nhiên, tỉ lệ bội số lớn đồng nghĩa với việc khó trúng, cho nên một hồi này, Dư Phạt Kha chỉ lo nhét xu vào máy.
Nhét một hồi còn phải lắc lắc tay, chơi toàn thứ này, đoán chừng sau này hắn sẽ không đến nữa.
Đây coi như là một trò chơi nhỏ, cho nên nửa tiếng hai người cũng mới thua hết một nửa, Triệu Cần đang chơi say sưa thì đột nhiên cảm thấy có người đứng bên cạnh, hắn vốn không để ý, kết quả thấy người đứng mãi chưa đi, liền ngẩng đầu nhìn.
"Triệu tiên sinh, thật đúng là có nhã hứng." Kiều Hi mỉm cười nói, trong mắt mang theo vẻ khinh thường, có vẻ rất chướng mắt hai người thế mà lại đi chơi Slot Machine.
Triệu Cần cười nhạt cũng không đứng dậy, đại khái hiểu ý đối phương, liền trả lời: "Ngươi đồ chó hoang vương bát đản, súc sinh, sao cũng ở đây?"
Kiều Hi đương nhiên không hiểu, còn tưởng rằng Triệu Cần đang hỏi thăm, ngược lại Dư Phạt Kha một bên vừa uống một ngụm CocaCola, nghe Triệu Cần nói vậy liền phun cả nước ngọt ra, cố nuốt xuống kết quả lại ho sặc sụa.
Triệu Cần không thèm để ý Kiều Hi nữa, kể cả Lạp Đạt Nhĩ đang đứng sau hắn, tiếp tục bỏ tiền vào máy, hắn không tin mình lại không thể trúng một lần.
"Dư, xem ra hai vị cũng thích cờ bạc nhỉ, có muốn chúng ta đánh cược một lần không?" Kiều Hi thấy Triệu Cần không để ý tới mình, liền nhìn về phía Dư Phạt Kha.
"Lạp Đạt Nhĩ, đây là ý của ngươi?" Dư Phạt Kha cũng không nhìn hắn, hỏi Lạp Đạt Nhĩ đang đứng sau lưng.
Lạp Đạt Nhĩ thở dài, trong lòng muốn nói không phải, nhưng lúc này lại không thể lộ ra hai người không cùng một lòng, nếu không thì lại để Dư Phạt Kha chế giễu, đầu óc nghĩ một lát liền láu cá nói: "Dư, ngươi không ngại nghe thử đề nghị của Kiều Hi."
Dư Phạt Kha lúc này mới nhìn về phía Kiều Hi, ý nói là ngươi có thể nói đi.
"Đêm mai, ngay tại trong khách sạn, song phương đánh cược, nếu như các ngươi thua, liền từ bỏ công việc kinh doanh ngành ngư nghiệp, ta nói là trừ trong nước của các ngươi, tất cả đều phải từ bỏ, thế nào?"
Dư Phạt Kha không nói gì, dù sao việc tiến vào ngành ngư nghiệp là may mắn gặp dịp, cũng không phải nghề chính của hắn, hắn càng tò mò xem đối phương muốn giở trò gì, "Nếu chúng ta thắng thì sao?"
"Hiện tại công ty các ngươi mới thành lập nhiều nhất cũng chỉ có giá trị 20 triệu, ngươi cùng Triệu chiếm sáu phần, tức là 12 triệu, ta bỏ ra 12 triệu tiền mặt, thua thì thuộc về các ngươi."
Dư Phạt Kha không những không giận mà còn cười, không để ý đến tên kia nữa mà nhìn về phía Lạp Đạt Nhĩ, "Ngươi chuẩn bị chọn cách thứ tư à?"
"Dư, chẳng lẽ ngươi không dám đánh cược? Cũng đúng, kiếm một chút tiền không dễ dàng gì." Kiều Hi tranh nói.
"Kiều Hi, ngươi dùng cách khích tướng rẻ tiền quá, nhưng mà ngươi cũng biết nhìn người đấy, biết ta ăn chiêu này.
Vậy đi, công ty đến thời điểm này đầu tư tổng cộng 50 triệu, lại thêm dạo gần đây ta vất vả hao tâm tổn trí, định giá 80 triệu, ta và Triệu chiếm sáu phần cổ phần có giá 48 triệu.
Ngươi muốn cược thì phải lấy số tiền ngang nhau, về việc cam đoan không cạnh tranh với thị trường ngư nghiệp quốc tế, ta cũng có thể viết cam kết, nhưng nếu ngươi thua, thì các ngươi phải thuyết phục hiệp hội ngư nghiệp không được gây khó khăn cho công ty phát triển nữa."
Dư Phạt Kha lại nhìn về phía Lạp Đạt Nhĩ, "Hỏa kế, nói sao thì chúng ta vẫn là bạn hợp tác, ngươi có nên ra thêm chút sức không?"
Lạp Đạt Nhĩ tối nay hiếm khi trầm mặc, lại lần nữa thở dài một tiếng, vẫn không có hồi đáp.
"Dư, ngươi đang mơ tưởng hão huyền đấy." Kiều Hi giọng mang phẫn nộ nói.
"Muốn cược là do ngươi nói ra điều kiện, ta đưa ra điều kiện, ngươi đồng ý thì cược, không đồng ý thì tiếp tục đối đầu đi, nói với người đứng sau lưng ngươi.
Để bọn hắn yên tâm, thị trường Nhật Bản ta nhất định sẽ chiếm thị phần lớn, đây là cam đoan của ta cho các ngươi."
Kiều Hi nhắm hai mắt lại, mặt càng lúc càng âm trầm, đang định uy hiếp bằng lời nói thì Lạp Đạt Nhĩ đã lên tiếng, "Kiều Hi, tôi nghĩ chúng ta nên đi thôi."
Kiều Hi hừ một tiếng, đang chờ quay người thì nghe Dư Phạt Kha nói: "Nhuyễn đản, kiếm ít tiền không dễ đâu, vẫn nên về nhà làm đà điểu đi."
"Dư, ngươi đừng có quá đáng."
"Kiều Hi, ta chỉ trả lễ lại cho ngươi thôi, đúng rồi, sổ sách trên biển ta vẫn còn nhớ đấy."
Nghe hắn nhắc đến chuyện trên biển, Kiều Hi không biết nghĩ tới cái gì, trên mặt đột nhiên nở nụ cười tà mị, rồi theo Lạp Đạt Nhĩ nửa kéo nửa đi rời khỏi.
Sau khi bọn họ đi rồi, Dư Phạt Kha kể lại chuyện, Triệu Cần cũng không coi là chuyện đáng gì.
"Con hàng này sẽ không chó cùng rứt giậu chứ?"
"Tại Dennis hắn cũng chỉ dám có động thái ở trên biển thôi, ở đây hắn không dám tự tin như thế đâu, bên cạnh ta cũng có người của ta."
Thấy Triệu Cần lại đang bỏ tiền, hắn hơi mất kiên nhẫn, "Đừng chơi cái này nữa, tay mỏi quá, đi chơi bài đi."
Lần này không thèm hỏi ý kiến của Triệu Cần, mà trực tiếp túm lấy kéo đi.
"Đừng vội, chỗ ta vẫn còn phần mà, chơi hết ván này đi." Nói xong hắn bỏ hết hơn một trăm ba mươi xu vào máy rồi nhấn nút, rồi đứng lên định đi.
Sau một hồi chuyển động, đúng lúc Triệu Cần quay lưng chuẩn bị đi, thì đột nhiên máy Slot Machine vang lên một hồi âm nhạc, xung quanh đèn cũng đồng loạt sáng lên.
Sau một khắc, chỉ nghe tiếng xu rơi ào ào.
"Ngọa tào, ngươi thế mà trúng rồi." Dư Phạt Kha cũng kinh hãi, không phải nói Triệu Cần trúng bao nhiêu tiền, Mấu chốt là xác suất này vô cùng thấp, vận may này hiếm có đấy.
Triệu Cần cũng vừa kịp phản ứng, hài lòng cười cười, nhìn đống tiền xu trực tiếp rơi xuống đất, hắn cũng không vội nhặt, Bên cạnh cũng không ít người đang chơi Slot Machine, giờ phút này đều đứng dậy nhìn xem ai may mắn vậy.
"Lanie, giúp nhặt một chút, chúng ta đi chơi bài trước."
132 điểm, trúng trên 5000 lần, chính là 660 ngàn điểm, cũng tức là 660 ngàn đô, nói đến cũng không có bao nhiêu tiền.
Thấy máy bắt đầu nhả xu thì vốn không có nhiều tiền như thế, dù sao máy cũng không thể chứa được nhiều xu như vậy, bất quá lập tức có nhân viên tới, giúp Lanie thu thập, còn để Triệu Cần yên tâm, có bao nhiêu sẽ đổi cho đủ.
"Tiên sinh muốn đổi thành thẻ đánh bạc hay chi phiếu?" Lanie hỏi bằng tiếng Trung.
"Chi phiếu trực tiếp đi."
Triệu Cần trả lời một câu, rồi cùng Dư Phạt Kha đã mất kiên nhẫn từ lâu đến khu bài poker, đến bàn chơi xì dách.
Chơi vài ván, có thắng có thua.
Ván này Triệu Cần đặt một thẻ 5000, vận may khá tốt, cầm được một lá J và một lá A, hai lá cộng lại vừa đúng 21 điểm.
Vừa lúc Lanie đem chi phiếu tới, Dư Phạt Kha ném cho Lanie thẻ 5000 vừa thắng, đối phương lập tức mặt mày hớn hở, "Cám ơn tiên sinh."
Đắt thật đấy, một câu cám ơn tốn 5000, bất quá nhìn tờ chi phiếu 660 ngàn, có vẻ cũng không phải không chấp nhận được, bất quá tại sao lại là mình móc tiền ra thế, hóa ra là để Dư Phạt Kha giả vờ rồi à?
Bạn cần đăng nhập để bình luận