Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 308: Kiểu mới bắt cá pháp

Chương 308: Kiểu mới bắt cá
Tối hôm qua về đến nhà cùng Trần Tuyết trò chuyện không đến nửa giờ liền ngủ cho nên sáng sớm rời giường Triệu Cần tinh thần rất tốt. Đến nhà đại ca, chờ một hồi A Hòa mới tới, tiểu tử này hôm nay tinh thần không tốt lắm. "Sáng sớm, sao trông như bị sương đánh vậy?" "Không có gì, tối hôm qua gặp ác mộng." Triệu Cần lười quản hắn, cưỡi xe xích lô đi tới trên trấn, vừa đem lưới đánh cá lắp lên thuyền, thế mà nhìn thấy đã lâu Tiền Khôn, thuyền của hắn bên trên cũng đều là gương mặt quen, Diệp Tổng mấy người đều ở đó. "A Cần." Đối phương cũng nhìn thấy hắn, Diệp Tổng đi đầu hướng hắn vẫy gọi. "Diệp Tổng khỏe, các anh hôm nay lại ra biển câu cá?" Triệu Cần tiến lên, móc thuốc lá định đưa, Diệp Tổng khoát tay, móc thuốc lá của mình ra, cho hắn một điếu, "Cậu nói cậu có phải là hút không nổi đâu, mà không thể đối tốt với bản thân mình một chút?" "Ha ha, Diệp Tổng, tôi nghe người ta nói, đàn ông có khi phải tàn nhẫn với mình một chút, anh nói thế không đúng." "Ha ha, cậu mới không đúng, đàn ông nên đối xử tốt với bản thân mình một chút, không làm chậm trễ cậu ra biển, đến cuối năm để lão Tiền tổ chức một chút, chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm, cậu nhóc này tính tình hợp với tôi." "Được thôi, gọi một tiếng là đến. Nói sớm thì nhìn xem tôi có bắt được hai con cá ngon không, mọi người cùng nhau nếm thử tươi." "Được, dù sao mấy ngày tới không có thời tiết tốt, để tôi xem ngày nào." Tiền Tổng ở bên cạnh cười và chốt sự việc xuống. "Thành, tôi đợi điện thoại của Tiền Tổng, mang theo miệng đi." Mọi người thấy hắn nói chuyện thú vị, toàn bộ cười ha hả. Hai bên đều bận rộn ra biển, liền vẫy tay tạm biệt trở về thuyền của mình, Triệu Bình đã nổ máy đang chờ, biết những người kia đều là ông chủ lớn, nên đệ đệ mình đi chào hỏi, hắn sẽ không thúc giục. "A Cần, hôm nay đi chỗ nào?" "Đại ca, hôm nay câu dây không thả, thực tế chỉ thêm công sức, chúng ta câu cá kiểu kia cũng một kiểu thôi, hơn nữa còn phải thu lồng đất." "Được thôi, vậy thả chỗ cũ?" "Ừm." Xác định rõ địa điểm, liền đến thả lưới, hôm qua bắt con cá mắt vàng lớn lại một tấm lưới xấu, hôm nay chỉ còn lại 24 tấm lưới, ở đảo tôm hùm và động đá vôi mỗi bên thả một nửa. Thả xong sau, lái thuyền đến một chỗ nước sâu hơn để câu cá. Lần này Triệu Bình xung phong nhận việc muốn câu tay, Triệu Cần trí nhớ thật không được, nhiều lần nghĩ phải chuẩn bị thêm một cây cần câu, kết quả về nhà liền quên (chủ yếu là tác giả trí nhớ kém). Vốn dĩ hôm nay cần câu không có phần của mình, thấy đại ca chủ động muốn câu tay, hắn tất nhiên là vui vẻ đồng ý. Treo mồi ném dây, một mạch làm xong, đợi đến dây không ra nữa, lại quấn thêm vài vòng, tiếp xuống thì cứ ngồi chờ thôi. Không bao lâu đầu cần đã động đậy, đầu tiên là nhả một ít dây, rồi là một cái đớp mồi, đột nhiên giơ cần lên, không có gì bất ngờ xảy ra là có cá nhưng thứ làm hắn phiền muộn là, cá kích thước không lớn, cần câu còn không cong được chút nào, cuộn dây cũng không cần phải nhả, nhưng hắn lại cảm thấy hình như là có đến hai con. Kéo lên xem xét, thật đúng là hai con, một lớn một nhỏ, con lớn ước chừng ba lạng nặng, con nhỏ không sai biệt lắm hai lạng, tuy nhỏ nhưng bụng tròn trịa trông rất mập. "Ôi, là cá trích, quên mất sắp đến đông chí, cũng là lúc cá trích mập nhất." Triệu Bình vừa nói vừa học Triệu Cần lần trước, ném ba cần câu tay xuống nước. "Đại ca, không phải nói một cân cá trích bằng năm cân cá trắm cỏ sao? Sao cái này nhỏ thế?" Triệu Cần nói như vậy không sai, trước kia nhóm bạn câu cá của hắn từng có người nói như thế, nói câu cá trích biển cảm giác rất đã, một cân cá trích có thể kéo được năm cân cá trắm cỏ cảm giác, ít nhất nói rõ là, cá trích có đầu rất lớn, mà mình câu được lại là cá trích cháu chắt? "Cá trích là tên gọi chung của nhiều loại cá, cái loại cậu nói là chỉ cá đối đầu ô, ở chỗ ta nói cá trích là loại nhỏ này, người Đài Loan gọi là cá đậu, ngon hơn loại đầu ô lớn kia." Tiếp đó Triệu Bình lại kể, cái gì mà đông cá trích hạ cá lư, một năm có hai mùa cá trích mập nhất, cũng là lúc giá cao nhất, một là trước và sau đông chí, một là trước và sau thanh minh. Triệu Cần nghe kiến thức nửa vời, cởi cá xuống, tiếp tục treo mồi thả câu, kết quả không bao lâu lại dính hai con, vẫn là một lớn một nhỏ. Không chỉ cá ở chỗ hắn, mà chỗ A Hòa và A Thần cũng đều là mấy con này. Cá trích, người địa phương gọi là cá có còi, đầu đều rất nhỏ, giống như phiên bản thu nhỏ của cá đối đầu ô, đương nhiên là vẫn có khác biệt. "Cái đồ này có khi đi theo đàn, đoán chừng ở dưới đáy nhiều lắm, đáng tiếc không lên được, không thì ném mấy lưới, tôi đoán chừng hai ngày nay có thể bán được mười bảy mười tám đồng một cân." Nghe thì không cao, nhưng bây giờ cá điêu đen cũng mới 18 đồng một cân, mà loại cá này theo đàn, chỉ cần gặp đúng đàn, một lưới không chừng bắt được mấy chục đến cả trăm cân. Triệu Cần đột nhiên nghĩ tới mấy video đi biển bắt hải sản trước kia mình xem, hình như có dùng lưới dính thả xuống biển, sau đó lái thuyền men theo hai bên lưới, dùng gậy gỗ gõ thuyền phát ra tiếng động, hình như là để bắt loại cá này. Đương nhiên, bây giờ hắn muốn thử cũng không được, một là đàn cá trích này rõ ràng lặn sâu còn nữa là hắn cũng không có lưới dính. "Đại ca, đổi chỗ đi, con cá này nhỏ quá." Câu cũng không hăng hái gì, cứ như là câu cá nước ngọt, hễ muốn câu cá trích thì luôn có cá mè dính ổ, cái loại cảm giác như thế. "Câu thêm tý đi, ta móc mồi mệt mỏi mới xuống biển đấy." Được rồi, Triệu Bình vẫn chưa có 'lộc'. Câu thêm một lát, Triệu Bình lại 'mở hàng' mà còn là kiểu luống cuống tay chân, lần này càng không muốn đi. Đương nhiên hắn cũng không hề nhàn rỗi, vẫn lặp lại móc mồi, hạ cần, dính cá, gỡ cá, lại đến móc mồi làm việc, không có cách, dưới đáy nhiều cá quá, thả xuống là cắn câu, mà con cá nhỏ, thực tế không có gì thú vị. Một chút niềm vui thú của việc câu cá biển và vật lộn với cá lớn cũng không có. Ngại móc mồi hơi phiền, hắn dứt khoát không câu thả xuống nữa, móc vào thì cũng mặc kệ cá có ăn không, hắn treo máy, thần kỳ là hai cái móc đều dính cá, một cái treo ở bụng cá, một cái treo ở phần đuôi. "Ha ha, đại ca, ta phát hiện một cách câu mới rồi." Dưới ánh nhìn của ba người, hắn lại làm thử một lần, kết quả một lát sau móc lên, vẫn dính cá. A Thần và A Hòa vui vẻ, học theo, cũng bắt đầu kiểu 'mua bán không vốn', Triệu Bình vẫn đang móc mồi, nhìn thấy động tác của hắn ở bên cạnh thì thầm, một hồi lâu sau mới nói nhỏ một tiếng, "Ngươi câu kiểu này không có linh hồn." Hắn buồn bực a, hắn đang dùng tay không có cần mà lại có ba dây, không thể nào dựa vào độ đàn hồi của dây mà câu trực tiếp cá lên được. Nửa tiếng đồng hồ, hai ba con hai người, ba người đã câu được gần ba mươi cân cá, Triệu Cần lại thấy phiền muốn đổi chỗ câu cá lớn. "Đừng dằn vặt nữa, cậu dám chắc đổi chỗ là sẽ câu được cá lớn?" "Đương nhiên có thể." Hừ, ta nói cho ngươi biết, ta là người có buff nha, ta nói cho ngươi biết hôm nay buff thưởng 55 điểm may mắn nha! Đột nhiên hắn có một ý, lấy con mồi trong thùng ra một phần, sau đó cầm hai con dao, bắt đầu chặt. "Làm gì thế, cậu muốn làm sủi cảo à?" Triệu Bình nhìn hắn chặt con mồi sắp thành cám, có chút đau lòng nói. Triệu Cần không để ý hắn, nói với A Hòa: "Thu dây đi, đi lấy lưới." Đợi đến khi A Hòa lấy lưới đến, Triệu Cần cũng đã chặt xong mồi, hắn thả mồi xuống mặt nước, vì chặt nát, nên có cảm giác vụn như cám. Rải xong mồi, hắn nhận lấy lưới từ A Hòa, hướng về chỗ đã rải mồi tung ra, lần này hắn không vội thu lưới mà đợi đến khi lưới chìm sâu một chút. Triệu Bình cũng hiểu ý định của hắn, cũng đang nhìn xem phương pháp của hắn có hiệu quả không, một lát sau khi lưới kéo lên, A Hòa kinh hô, "Anh hai, anh thông minh thật đấy, thật có tác dụng, mà còn không ít." Triệu Cần cười ha hả, "Vậy cậu còn đứng đấy làm gì, chặt mồi đi chứ." "A nha."
PS: Một ngày có thể bảo đảm bốn chương, Sơn Phong cũng coi như siêng rồi đó, ha ha. Cầu mọi người 'thúc' chương, mấy ông 'thép' phát điện giúp, Sơn Phong cảm ơn nhiều.
Bạn cần đăng nhập để bình luận