Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 465: Rốt cục phát hiện

Chương 465: Rốt cuộc phát hiện
Triệu Cần chỉ cõng một cái bình dưỡng khí, lần này không tiếp tục cõng thêm tạ, nhảy xuống nước biển, tiếng động cũng không làm kinh động đến Đại Tráng, đối phương có vẻ rất thích Triệu Cần thân cận, hướng bên cạnh hắn bơi đến gần một chút.
"Đi thôi, nửa đời sau của ta đến cùng là ăn thịt hay ăn cám liền nhìn ngươi." Triệu Cần nói xong, tay còn ở trên lưng Đại Tráng vỗ nhẹ nhẹ.
Đại Tráng như là nhận được mệnh lệnh, chậm rãi xoay người, sau đó liền hướng phía đông bơi đi, sau một khắc còn quay đầu nhìn hắn, tựa hồ đang ra hiệu muốn hắn đuổi theo.
Triệu Cần dứt khoát tăng nhanh thêm một chút, cùng Đại Tráng song song.
Đại Tráng rốt cuộc còn chưa đủ lớn, nếu không Triệu Cần thật muốn nhảy lên lưng nó, thử một chút cảm giác được cõng.
Bơi được chừng nửa giờ, Đại Tráng bắt đầu lặn xuống, Triệu Cần mặc áo phao có chút mất lợi, không có tạ vốn sẽ rất khó lặn xuống, chứ đừng nói là mặc áo phao.
Cũng may, thấy hắn không theo kịp, không bao lâu Đại Tráng lại nổi lên, vây quanh hắn chậm rãi quay lại.
Triệu Cần đành phải hướng thuyền ở đằng xa vẫy tay, trên thuyền A Hòa cùng Triệu Bình một mực đang chú ý đến hắn, thấy vậy lập tức thông báo cho lái thuyền Lão Miêu.
Cách xa nhau còn hơn ba mươi mét, thuyền không còn dám tiến lại gần, Triệu Cần đành phải bơi về phía thuyền, đi đến một bên mạn thuyền, hắn trước cởi áo phao đưa cho A Hòa, "Đưa tạ cho ta, dây thừng cũng buộc vào người ta."
Sau khi nhận lấy, buộc lên người, hắn lại lần nữa bơi về, lần này không phải một mình hắn, Triệu Bình theo sát cũng nhảy xuống nước.
Đến chỗ Đại Tráng, thấy nó lặn xuống, Triệu Bình cũng đi theo lặn xuống.
Tốc độ của Đại Tráng rõ ràng nhanh hơn hắn, chờ đến khi hắn xuống đến đáy biển, phát hiện Đại Tráng đã nằm ở bên trên một cái hòm gỗ, còn may hôm nay thời tiết rất tốt, nước biển cũng trong, Triệu Cần thậm chí thấy được ánh sáng chiết xạ phát ra màu vàng kim nhạt bên cạnh chiếc rương, bơi tới gần nhặt một đồng lên, thấy không phải hàng giả, nhưng kích thước không khác lúc trước.
Lập tức Triệu Bình cũng chạy tới, thấy tình hình này kích động miệng sủi một tràng bọt khí lớn, tựa hồ lúc này mới ý thức được không phát ra được âm thanh, tiếp đó lại hưng phấn khoa tay múa chân.
Triệu Cần đặt tay lên vai của hắn, thấy đại ca nhìn sang, hắn nhặt một đồng tiền vàng đặt vào trong lưới, Triệu Bình lúc này mới phản ứng lại, gật gật đầu, cũng đi theo tìm kiếm.
Triệu Cần cũng không quá kích động, thật lòng mà nói, ngược lại có chút thất vọng, vốn cho là một chiếc thuyền đắm, kết quả chỉ là một chiếc rương, chả đáng gì.
Cái rương này còn rất lớn, đại khái chứa một hai ngàn đồng, thời gian dài ngâm nước, gỗ đã có chút mục nát, hai người trước nhặt hết những đồng tiền bị vương vãi xung quanh, Triệu Cần nhẹ nhàng tách ra, thanh gỗ trên rương liền gãy mất, lần này càng thuận tiện, trực tiếp đưa tay vào, từng nắm từng nắm cho vào lưới là được, vừa mới nhặt được hai lượt.
Hắn đột nhiên có ý, ra hiệu đại ca dừng lại, đem số đồng của mình đổ hết vào trong túi lưới của đại ca, lại kéo túi lưới của mình to ra, sau đó trực tiếp trùm hòm gỗ vào, hai người dùng sức nhẹ nhàng rung lên, sau đó thu miệng túi lại, cái rương liền lọt vào trong túi lưới.
Triệu Bình giơ ngón tay cái lên, sau đó cởi dây an toàn trên người, buộc túi lưới vào dây thừng, hai người lúc này mới nổi lên, ra hiệu A Hòa và Miêu ca kéo lên.
Vất vả lên đến boong tàu, Triệu Cần mệt mỏi rã rời, hai chân đều đang run lên, phải nói tố chất thân thể hiện tại của hắn so với nửa năm trước tốt hơn rất nhiều, nhưng lặn xuống vẫn rất mệt.
"A Cần, tìm được không?" Lão Miêu hỏi.
Triệu Cần khoát tay, ra hiệu Miêu ca kéo đại ca lên, nhận lấy túi lưới của Triệu Bình, Lão Miêu đại hỉ, "Đây là tiền vàng? Ta thật tìm được rồi?"
"Ôi, nhiều thế này, Miêu ca, để tôi xem, cái này nặng bao nhiêu?"
"Hơn mười cân có, tính bao nhiêu gram nhỉ, bây giờ một gram giống như tầm 140 tệ thì phải."
"Trời ạ, thật phát tài, cái này phải đáng . . ." A Hòa ngơ ngác một lúc, vẫn là không tính ra được giá trị bao nhiêu.
"Tính 15 cân đi, chỗ này đáng giá 100 đến vạn tệ, đúng là không phải phát tài rồi còn gì."
Hai người hai mắt tỏa sáng, còn sáng hơn vàng.
Triệu Bình thở hai hơi mới nói: "Miêu ca, còn cái lớn ở phía sau, mau chóng kéo dây thừng lên."
Nghe xong lời này, Lão Miêu ngẩn người một chút, lập tức càng mừng hơn, vội vàng muốn đi kéo, hắn nhanh, A Hòa còn nhanh hơn hắn.
"Không được, kéo mạnh sẽ làm rách lưới đấy, chờ một chút, ta xuống nước."
Lão Miêu nói rồi mặc áo phao nhảy xuống nước, Triệu Cần và đại ca cũng đến hỗ trợ, bốn người hợp lực mới đưa được chiếc rương lên bờ.
"Cái này có bao nhiêu?" Mặt Lão Miêu đầy kinh ngạc, giọng nói cũng run lên.
"Cộng lại chắc chắn quá trăm cân." Triệu Cần phỏng đoán một lúc rồi nói với ba người: "Cái rương này không thể mang về."
"A Cần, ném xuống cái rãnh biển ấy." Lão Miêu đề nghị.
Triệu Cần gật đầu, Lão Miêu định đi khởi động thuyền, lại bị hắn gọi lại bởi vì hắn nhìn thấy Đại Tráng lại bơi đến bên thuyền.
"Sao thế, Đại Tráng? Trên thuyền không có gì cho ngươi ăn đâu . . . Không đúng, hải sâm ngươi có ăn không, ta lấy cho ngươi hai con . . ."
Triệu Cần còn chưa nói hết, phát hiện Đại Tráng lại quay đầu về phía đông, như lần trước, quay xong liền xoay vòng tại chỗ.
"Nó đây là ý gì?" Triệu Bình khó hiểu hỏi.
Triệu Cần cố nén vui mừng, giải thích với ba người: "Đại Tráng như muốn để ta đi theo nó, ta đi xem một chút nhé?"
Ba người đều đại hỉ, vội vàng gật đầu.
Triệu Cần giống như lần trước, mặc áo phao đi theo Đại Tráng, đúng như hắn dự liệu, rất nhanh bọn họ lại tìm thấy một chiếc hòm gỗ, mà chiếc rương này sau khi mở ra, thế mà toàn là gạch vàng, đại khái một ký một khối,
Vớt lên đếm, vừa vặn 100 khối.
Lần này mọi người không chờ xong việc đã nhìn chằm chằm mặt biển, thấy Đại Tráng lại thò đầu ra, tất cả mọi người có một cảm giác vui đến phát khóc.
"A Cần, sao lại cứ một đoạn một chiếc rương, rốt cuộc là tình huống gì?" Khi chiếc rương gạch vàng thứ ba được vớt lên, Triệu Bình có chút khó hiểu nói.
Triệu Cần vừa mới cũng nghĩ tới vấn đề này, "Đoán chừng là thuyền gặp vấn đề trong lúc di chuyển, lúc đó bọn họ không thể không giảm bớt tải trọng, có lẽ là chủ động đẩy xuống nước. Nghĩ là đợi sau này lại đến vớt, còn về vì sao những thứ này vẫn còn ở đây thì ta cũng không rõ."
"Ca ca ca, Đại Tráng lại tới rồi."
Triệu Cần thật ra rất mệt vì mỗi lần hắn đều phải đi theo Đại Tráng, nhưng cơ hội như này dù thế nào hắn cũng không bỏ lỡ được, còn sống thì làm, chết thì thôi.
"A Cần, ngươi định vị trí đi, ta cùng A Hòa xuống vớt, ngươi đừng xuống nữa." Lão Miêu cũng nhận thấy tình hình của hắn không ổn, liền nghĩ cách.
Triệu Cần gật đầu, như vậy mình sẽ thấy đỡ hơn một chút.
Lại kéo lên ba chiếc rương, một rương toàn ngọc khí, mà chủ yếu là phỉ thúy, đồ chơi này rất có giá, nhưng Triệu Cần cũng biết, nước biển có độ mặn rất cao, chất lượng của phỉ thúy chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng. Còn có giá trị không thì hắn cũng không rõ.
Rương thứ hai lại là kim khí, nhưng cũng không phải tiền vàng hay gạch vàng, mà là các loại đồ bằng kim loại, có dạng đĩa, có cả tượng phật.
Chiếc rương cuối cùng là còn nguyên vẹn nhất, vớt lên mới phát hiện, hóa ra lại là rương gỗ được bọc cao su, thảo nào vẫn chưa mục nát.
Thấy vậy, đám người lại mừng rỡ, bên trong chắc chắn sẽ càng nhiều thứ đáng giá, nếu không cần gì phải coi trọng như thế.
Khi mở rương ra, phát hiện bên trong còn có lớp chống ẩm.
"Có bệnh à, mấy tấm gỗ mục mà còn bọc cẩn thận thế?" A Hòa thấy đồ bên trong, có chút bực mình mắng một câu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận