Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 139: Ngư dân Triệu Cần

Chương 139: Ngư dân Triệu Cần
"Đông ca, nếu là để ta làm, ta còn Lão Tiết phải tìm tiên cô, cũng cho thu mua, nói không chừng 3 nghìn đồng là có thể mua được thuyền rồi."
Trần Đông vỗ đầu một cái, đúng vậy, sao mình lại bỏ sót chuyện này nhỉ. Triệu Cần liếc hắn một cái, trò giả thần giả quỷ cũng chơi không vui, hại mình tốn thêm 3 nghìn đồng.
Thấy ánh mắt của hắn, Trần Đông bất mãn nói: "A Cần, nếu không phải ta nghĩ ra cách, ngươi đã mất toi 1 vạn 5 rồi."
Tới bến tàu, cái thuyền trước mắt, Triệu Cần thoạt nhìn không nhận ra, thuyền của Lão Tiết vốn sơn hai màu xanh trắng, giờ lại thành hai màu đỏ lam.
"Khi nào có thể xuống nước?" Kiểm tra xong thuyền không có vấn đề, Triệu Cần hỏi.
"Dùng sơn gốc a-min hợp chất đôi, hôm qua chạy tới rồi thì người ta sơn, đáng lẽ tới tối nay là xong rồi."
Xem thuyền xong, hai người quay về, hắn cũng không phải người đặc biệt hiểu, nhìn bên ngoài không có vấn đề gì, kỹ hơn thì để sáng mai lên thuyền rồi nhờ đại ca kiểm tra. Hắn nghĩ hay là sau này để cái thuyền này ở bến tàu của trấn, dù sao hải sản gì cũng bán ở trấn, mà có gặp hàng lậu, thì xe kéo cũng kéo về nhà được.
Về tới trạm thu mua, hai người bắt đầu tính sổ sách, mua thuyền hết 6800 đồng, thuê người sơn cùng tiền sơn hết 1000 đồng, lại còn gã giả thần giả quỷ kia, vì là bạn của Trần Đông nên không lấy tiền.
Triệu Cần định là 1 vạn cho xong, nhưng Trần Đông không chịu, cuối cùng kéo co một hồi, Triệu Cần lại đưa thêm 1000 đồng, coi như cho bạn của Trần Đông, Trần Đông mới miễn cưỡng nhận lấy.
8800 đồng, thuyền đã tới tay, cái giá này Triệu Cần vẫn khá hài lòng, nghĩ chỉ cần dùng ba tháng, chắc chắn có thể bán gấp đôi. Từ chỗ Trần Đông lại mua ít tôm, với cả ruột gà vịt từ hàng bán chim, đều định mang xuống thuyền, lúc này hắn mới thỏa mãn đi về.
Để dao cùng chìa khóa lên bàn, Triệu Bình liếc nhìn rồi hỏi: "Thuyền của Lão Tiết?"
Triệu Cần không phủ nhận.
"Tối hôm trước giả thần giả quỷ là ngươi làm?"
"Đại ca, ta không có chuyện ngậm m·á·u phun người, chuyện này chẳng liên quan gì đến ta cả." Triệu Cần vội vàng phủ nhận, đúng là không liên quan gì đến hắn, đều do Trần Đông muốn hơn thua với mình về mưu kế.
"Ngày mai có thể ra biển không?"
"Ngày mai không có gió, hoàn toàn không có vấn đề, chỉ là thời gian có lẽ không tốt thôi."
Triệu Cần không quá quan tâm chuyện thời gian, "Mấy hôm trước ta có đi bái Mụ Tổ, Mụ Tổ nói tháng này ngày nào cũng tốt."
Vừa dứt lời, đầu liền bị đại ca gõ nhẹ, "Nói bậy nói bạ, đừng lôi Mụ Tổ vào."
"Hay là ta đi tìm người xem thử xem sao, nếu không thích hợp, ta thà chậm một ngày cũng không vội." Hạ Vinh nói, giao Miểu Miểu cho Triệu Bình rồi đi ra cửa.
"Mồi ta đặt trước xong rồi, ngày mai ta cứ qua lấy là được, còn có hôm nay ta kiểm tra không kỹ, đại ca, ngày mai anh vẫn phải kiểm tra cẩn thận lại lần nữa."
"Tốn bao nhiêu tiền?" Triệu Bình tò mò hỏi.
"Tính cả sơn lại, 8800 đồng."
Nghe tới con số này, hai mắt Triệu Bình sáng lên thấy rõ, so với trước kia còn rẻ hơn 4 nghìn, thằng em này cũng không có làm bậy.
Không lâu sau Hạ Vinh trở về, cười nói cho họ biết, ngày mai là ngày tốt lành.
Triệu Cần cực kỳ nghi ngờ, người trong thôn coi ngày, chính là theo hùa mọi người, cầm cuốn lịch vạn niên lật qua là xong.
Buổi chiều chuẩn bị còn nhiều việc, A Hòa cũng qua giúp, hai sọt dây câu, hơn trăm cái lồng.
"Đại ca, ngày mai ta thả dây câu trước, sau đó mới đi thả lồng, khi thu lồng thì vừa lúc thu luôn dây câu về nhà."
Triệu Bình gật đầu, có chút tiếc nuối nói: "Như vậy chúng ta không có thời gian đi đảo hoang nữa rồi, nếu có thời gian có thể đào hai cái hố chứa nước thì tốt quá."
"Có thời gian tìm chỗ đào hố trước đã, sau này vẫn có thể bơm, chỉ cần cắt cử một người ở lại trên đảo coi máy bơm là được."
"Ca, dây câu chúng ta để chỗ nào?"
Câu hỏi này khiến hai anh em đều ngẩn người, trước đó thật sự không nghĩ tới vấn đề này.
Triệu Cần đột nhiên nghĩ ra, nói: "Đại ca, hay là thả ở gần cái đảo nhỏ không lên được kia đi, vừa hay ở đó chúng ta cũng không thấy ai đi thuyền đánh cá cả, lần trước A Hòa câu tay ở đó cũng được đấy."
Hắn nói đến cái đảo nhỏ có tổ yến kia, sở dĩ để ở đó, một là cá ở đó có vẻ phong phú, hai là vì họ làm ở đó rồi thì thuyền khác chỉ nhìn thấy mà không tới, tuy biển cả là của chung, nhưng mọi người đi biển đều có địa bàn của mình, người bình thường không chủ động xâm phạm địa bàn của thuyền khác, như vậy sẽ giữ kín được bí mật về tổ yến ở mức tối đa.
Triệu Bình cũng nghĩ đến điều này, liền gật đầu, "Được, vậy chúng ta thả ở đó."
Bàn xong mấy chuyện này, lại tính chuyện đi biển, hẹn sáng sớm mai 5 giờ, nếu không chắc không kịp.
Nhiều người thả dây câu thường treo mồi lên dây ở trên bờ trước, nhưng nhà họ ít người, không thể trông cậy vào con dâu cùng bà cụ đến làm nhanh được, cho nên cả ba đều không nói trước chuyện treo mồi, để lên thuyền rồi tính.
...
Sáng sớm, việc đầu tiên Triệu Cần làm sau khi rời giường chính là xem giá trị may mắn của hệ thống, quả nhiên, giá trị may mắn hôm nay lại tăng tận 49 điểm.
Tính toán trong lòng, hắn thấy có gì đó không đúng, biên độ tăng quá thấp, 49 điểm này, có khi không bằng 3 ngày nghỉ kia lãng phí giá trị may mắn.
Nhưng hắn không hối hận, dù sao 3 ngày trước đều có gió, dù thuyền tới tay thì bọn họ cũng không ra khơi được, đánh cá mới thật sự là nhờ trời.
Đối với ngư dân mà nói, ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới là chuyện thường, lưới mà không phơi giặt, bị bám bẩn thì cá thấy lưới cũng cảnh giác, thu hoạch đương nhiên càng ngày càng ít.
Rửa mặt xong, hắn mang đồ tới nhà đại ca.
"Sao giờ mới tới?" Triệu Bình vừa thấy hắn đã cằn nhằn.
Triệu Cần nhìn giờ trên điện thoại, mới 4 giờ 40, sớm hơn 20 phút so với giờ hẹn mà.
Hình như hiểu suy nghĩ của hắn, Triệu Bình lại nói: "Đồ một chuyến không hết, chắc chắn phải đi hai chuyến, ta cũng muốn đi sớm, nhưng ta không biết thuyền, nhanh lên, hai ta đi một chuyến trước."
Xe kéo đã chất đầy lồng, hai sọt lưỡi câu thì buộc ở trên, hai người không nói hai lời liền xuất phát tới bến tàu của trấn.
Dỡ đồ lên thuyền xong, Triệu Bình ở lại kiểm tra thuyền, Triệu Cần thì chạy xe kéo về lấy đồ.
Chuyến này đồ còn lại toàn thùng rổ đựng hàng, nước ngọt với đồ ăn của mấy người, cùng A Hòa đi ra trấn, lại lấy mồi đã đặt trước rồi mới lên thuyền.
Đi vài bước trên boong thuyền, lại nhìn biển cả bao la vô bờ, Triệu Cần đột nhiên dang hai tay, muốn ôm biển cả.
"Chính thức tuyên bố, lão t·ử từ hôm nay là ngư dân chính hiệu."
Triệu Bình không vui nhìn hắn một cái, tên này có lúc thật trẻ con, nhưng giây sau khóe miệng cũng lộ ý cười, cuối cùng cũng có thuyền của mình rồi, dù là ba người góp vốn nhưng cũng là một chuyện đáng để cao hứng.
....
PS: Đang cảm cúm, đánh máy cùng cái kia khó như nhau, xem vậy thôi, mai nếu cảm không đỡ chắc ta sẽ giảm bớt số chương.
Quyển này ta viết rất có tâm, rất lo kiểu ép mình viết ra lại làm các huynh đệ đang đọc phải bị “đ·ộ·c”.
Bạn cần đăng nhập để bình luận