Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 189: Không có thua thiệt còn kiếm được

"Ha ha ha, lão Lưu, lão Trần, lần này ta chắc không phải đội sổ chứ." Diệp Tổng cười ha hả, cũng không phải quan tâm mấy đồng tiền đó, chủ yếu là có thể khoe khoang, có thể ba hoa a. Con cá xác này đúng là không có chấm đỏ đáng tiền, nhưng nó lớn mà, hơn 40 cân, xem như lần câu cá lớn nhất của hắn từ trước đến nay.
"Lão Diệp, ông đúng là cái đồ dùng nước tiểu đồng tử rửa tay, tôi phục ông luôn." Lão Lưu cười trêu. Trên thuyền, cái vợt chép cá vốn đã không nhỏ, nhưng lúc chép con cá này, Triệu Cần vẫn phải giúp một tay với A Hòa, nếu không vòng sắt của vợt phải bị ép cong mất.
Nhìn ba người tâm trạng đều không tệ, Triệu Cần cũng biết, hôm nay mặc kệ thu nhập thế nào, ba ông chủ coi như chơi vui vẻ. Tuy rằng hắn tạm thời không có nhờ vả gì bọn họ, nhưng nhân mạch là cứ thế mà tích lũy, hắn lại không hề hạ thấp mình để ôm đùi. Nói thật một câu, sau này hắn có việc, cứ gọi điện thoại cho một trong ba người, nhờ họ mời mình một bữa cơm, cả ba chắc chắn sẽ đồng ý ngay, dù người đó không có mặt, cũng sẽ có người khác tiếp đãi.
Hắn đưa tay vỗ nhẹ vào cánh tay đại ca, hắn biết, có khoảnh khắc đại ca là đau lòng vì hắn cũng vậy. Nếu hôm nay những thu hoạch này là của mình thì tốt biết bao! Ở trên thuyền, Triệu Cần cũng không tiện nói gì với đại ca, hét lớn bảo Lưu Trung Ngọc và Dư Phạt Kha kéo nốt giỏ câu cuối cùng. Không có hệ thống buff, giỏ câu này thu hoạch có chút không như ý, tổng cộng được 9 con cá, con tốt nhất cũng chỉ là một con cá mú 7 cân mấy, còn lại hoặc là cá nhỏ, hoặc là cá không đáng tiền.
"A Cần, hai tụi mình hôm nay vận may không tốt rồi." Lưu Trung Ngọc hơi xấu hổ, dù sao ba giỏ trước thu được nhiều như thế đều là của người khác, chỉ có giỏ này là của A Cần, hai người chỉ kéo lên được chút đó.
"Vậy là được lắm rồi, có lẽ lúc tôi thả câu, giỏ này chọn không đúng vùng nước, mình chọn đi, tối muốn ăn con nào thì đến lúc đó giữ lại."
Điều này lại làm khó hai người, gia cảnh bọn họ cũng không tệ, muốn nói hải sâm, bào ngư gì bọn họ cũng đã nếm qua, bình thường toàn hàng đặc sản chở đến, dù sao hiện tại ngành chuyển phát nhanh của cả nước vẫn còn ở giai đoạn đầu, đừng nói chi là kho lạnh. Nghĩ đến kho lạnh, Triệu Cần lại khẽ động tâm tư, cái này có tiềm năng ghê đó. Nhưng cũng thuộc dạng ngành cần vốn lớn, phải có một khoản tiền lớn để khởi động, tạm thời cũng chỉ có thể nghĩ mà thôi. Hai người cuối cùng chọn trúng mấy con cá mao tiên nhỏ, hết cách rồi, hai người không biết con nào ngon, liền chọn con có ngoại hình đẹp nhất. Thực tế thì cá mao tiên ăn cũng rất ngon, nhưng chỉ là nó không được lớn, giá cả cũng chỉ thế, cho nên ngư dân không chuộng nó lắm.
"Ba ông chủ, nếu vẫn còn hứng, có muốn tìm vùng khác câu thêm một lúc không?"
"Không cần, kéo con cá thanh ban to kia đến giờ tay vẫn còn run, tôi đoán ngày mai sẽ bị mất sức thôi, ai, lớn quá cũng không tốt." Diệp Tổng mặt mày thế nào cũng mang một bộ đi tìm người đánh nhau. Thấy ba người ý kiến thống nhất, Triệu Cần liền bảo đại ca lái thuyền về, không cần hỏi Lưu và Dư làm gì, hai người nếu không chơi đã, mai có thể đi biển tiếp.
"A Cần, giá cả cá cậu rành hơn tụi tôi, nói xem ba anh em hôm nay ai thắng rồi?" Lưu Tổng cười hỏi.
Triệu Cần đau đầu, hắn sợ ba người hỏi mình cái này nhất, nhưng lại không tiện không nói, nghĩ một hồi rồi thành thật nói: "Diệp Tổng cá lớn nhất, cái này không cần nghi ngờ, Trần Tổng hàng tạp nhiều nhất, mà con chấm đỏ lớn cũng không phổ biến, Lưu Tổng thu hoạch toàn hàng tốt chất lượng cao nhất, ba anh có ai thua sao?"
Câu hỏi ngược này làm ba người ngẩn ra, sau đó thì cười ha hả cả lên, Diệp Tổng vỗ vỗ vai hắn nói: "Cái miệng cậu đó, trước đây tôi cũng thấy là không tệ rồi, ba chúng tôi hôm nay đều là người thắng. A Cần, cậu cứ yên tâm, cậu cũng là người thắng."
"Nói lại, nhóc con cậu cũng hay thật đó, tôi nghe Lão Diệp nói, hắn gọi điện bảo cậu đi làm quản lý bộ phận tiêu thụ, mà cậu không chịu, đãi ngộ của bộ phận đó cũng không thấp đâu." Lão Lưu là người đầu tiên mời chào Triệu Cần, ông rất xem trọng thằng nhóc này, biết thế nào là tiến thoái, những điều này có lẽ ở cương vị khác không phải là ưu điểm, nhưng khi làm nghiệp vụ lại là lợi thế lớn. Có nhiều người, giao cho họ tiền dự trù để biếu quà cho khách, đưa sai một chút thôi cũng đã đủ làm người ta điên đầu.
"Ba vị lão ca, con người tôi quen thói lười biếng rồi, các anh mà bắt tôi mặc âu phục, thì khuy áo còn cài không xong nữa, mà đeo cà vạt chắc chắn sẽ giống như dây thừng quấn cổ thôi. Các anh xem trọng tôi bảo tôi qua đó, nhưng tôi lại không muốn làm hỏng chuyện làm ăn của các anh." Dư Phạt Kha nhìn Triệu Cần thong dong nói chuyện với ba ông chủ, bèn huých huých Lưu Trung Ngọc nói: "A Cần lợi hại ghê."
"Đùa thôi, huynh đệ của tao ai cũng lợi hại cả, mày thì cũng có thể tính là tạm được đấy." Thuyền cập bến, ba lão bản nhỏ giọng nói chuyện vài câu, Diệp Tổng kéo Triệu Cần qua một bên, "Tụi tao chỉ mang mấy con hàng tốt đi thôi, số còn lại để cho cậu bán, ba giỏ câu, mỗi giỏ trả lại 2000 tệ tiền thuê câu."
Triệu Cần trong lòng tính toán một chút, mấy con hàng tốt kia cộng lại chắc chắn có giá trị 6000 tệ, cộng thêm những con tạp cá trong giỏ, tính như vậy mình coi như có lời to. "Diệp Tổng, là vận may của các anh tốt đó chứ, các anh mặc kệ thuê ai câu, một giỏ cũng chỉ 3-500 tệ thôi, nếu chỉ lấy hàng tốt, vậy cũng không cần trả tiền thuê nữa. Mấy con cá khác tôi giữ lại, nhờ lây chút may mắn của các anh, vậy tôi xin nhận." Hắn đem hết may mắn hôm nay đổ hết cho ba người, không làm phí hoài việc có lợi.
"Hôm nay chơi đã quá, coi như là lần đi biển đã nhất trong vòng 2 năm qua rồi đấy, cậu cũng biết tụi này không quan tâm chút tiền đó mà, Lão Trần và Lão Lưu cũng nói thế, cậu cứ nhận đi." Nghe họ nói vậy, Triệu Cần cũng không tiện từ chối nữa, lại cùng hai người Lưu Trần trao đổi số điện thoại, xe xích lô tới, hắn tự mình đạp xe xích lô, chở hết ngư cụ cùng thu hoạch của ba ông chủ đến nhà viện tử của Tiền Tổng, còn mang cho Tiền Tổng một con cá sạo 3 cân mấy. Tiền Khôn không ngờ cũng đã về, nghe hắn nói hôm nay tình hình câu cá không tốt, nhưng khi thấy thu hoạch trên xe của Triệu Cần, anh lại không khỏi ngạc nhiên. "Diệp Tổng, ba người bọn họ hôm nay đi với A Cần coi như là gặp may rồi, tôi hôm nay cả thuyền bốn người câu được 7 con, lớn nhất cũng chỉ năm cân mấy."
"Là do ba ông chủ vận khí tốt thôi." Triệu Cần nói thêm một câu. Khó mà từ chối, Triệu Cần liền nhận tiền, cùng ba người cáo biệt. Đến bến tàu, sắp xếp lại những con cá đã có, đi đến trạm thu mua của Trần Đông, thu hoạch hôm nay sau khi cân hết, tổng cộng được 400 cân, đó là do cả 7 tuyến câu cùng nhau, nếu chỉ câu bằng dây thả thông thường thì chắc chắn không được nhiều như vậy.
"Hôm nay không phải cậu thuê thuyền sao, bán giúp người khác à?" Trần Đông thấy hắn lại chở nhiều cá đến như vậy, rất là tò mò. Triệu Cần vừa kể tình huống vừa rồi, Trần Đông thở dài: "Sao người tốt toàn để cậu gặp thế?"
"Nào có, Đông ca của tôi mới là người tốt nhất trên đời." Trần Đông cười khổ đưa tay chỉ hắn, người khác thì cứ có bậc thang là trèo lên, con hàng này chỉ cần có một cây sào tre là có thể leo lên trời được.
Cuối cùng số cá thu mua được cộng lại, tổng cộng bán được 7150 tệ, thêm 6000 tệ của Diệp Tổng, hôm nay mà nhập trướng 13.150 tệ, coi như thu hoạch lớn.
...
PS: Năm chương gửi đến, 1.1 vạn chữ, Sơn Phong không hề giảm lượng ha. Còn phải đi xoa bóp nữa, ông thầy kia bảo xương cổ của tôi như bị cong rồi, nói chuyện có vẻ nghiêm trọng, nói nếu không chữa có nguy cơ "hôi phi yên diệt" gì đó, chỉ có thể nghe theo. Nhưng sau khi xoa bóp lại thấy dễ chịu hơn nhiều. Chỗ tôi đi là tiệm xoa bóp chính quy, các huynh đệ đừng có nghĩ bậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận