Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 94: Giá trị bao nhiêu tiền?

Chương 94: Giá trị bao nhiêu tiền? Trần Đông liếc mắt nhìn, cái này cần có mấy chục viên chứ không chỉ mấy viên mà Triệu Cần Cương vừa nói. Mở túi ra một khắc này, hai mắt hắn trợn tròn, lại lần nữa kinh hô, "Tắc Lâm mẫu, sao mà to con thế, ngươi x·á·c định là móc từ hàu sống ra đấy?" "Đúng vậy, hơn hai ngàn cân hàu sống, mở ra được nhiêu đó." "Sao ngươi còn chê bé vậy, người ta mở hai vạn cân chưa chắc thấy một viên, nhưng mà ván cược của ngươi lớn thật đấy, người ta gõ nhiều hàu sống như thế đều trực tiếp bán, sao ngươi lại nghĩ đem toàn bộ khui ra?" Triệu Cần không giấu diếm được, liền kể chuyện ăn được một viên trên thuyền cho hắn nghe. "Vẫn là ngươi gặp may đấy, ta trước kia xem qua mấy viên, đều bé như hạt gạo, một viên thành hình cũng chẳng thấy, viên của ngươi cũng không tệ, ôi chao, viên này phải được cỡ đồng xu năm hào ấy chứ." Trần Đông chọn một viên to nhất ở giữa cầm trên tay không ngừng xoa xoa, thích quá chừng. Hắn còn chưa thấy mấy viên to nhất, chắc chắn sẽ càng giật mình hơn nữa. Nghe Triệu Cần nói muốn bán trân châu hàu sống, hắn thực tình không mấy coi trọng, trân châu biển quý thì có quý thật, nhưng mà nói vô dụng thì đúng là một chút tác dụng không có, trân châu nước ngọt cong queo méo mó còn có thể mài thành bột trân châu, nhưng trân châu biển toàn là loại có nhân, căn bản không mài thành bột được. "Cái này có ai mua không?" "Chắc chắn có người mua, to đầu như này, của ngươi đủ xâu một chuỗi dây chuyền rồi, chỉ là không đều size thôi, nhưng phẩm chất thì khỏi bàn." Chọn mấy viên to ra xem từng cái, Trần Đông lúc này mới lưu luyến bỏ vào túi, lại đưa cho Triệu Cần. "Thế này đi, buổi sáng ngươi đi làm việc xong ở huyện, giữa trưa kiếm chỗ nào ăn qua loa, buổi chiều ta cùng ngươi đi, nhất định có thể bán được giá kha khá." Trần Đông vừa lái xe vừa nói. "Vậy có làm trễ nải chuyện của ngươi không?" "Không trễ nải gì, chẳng qua là tiện tay thôi, không có thì thôi, làm gì." Trần Đông thấy Triệu Cần rất được, ít ra cũng có chuyện để nói, mà lại thằng nhóc này may mắn quá, chuyện nhỏ nhặt vậy hắn cũng không ngại giúp thêm chút. "Vậy được, lại làm phiền Đông ca rồi." Trần Đông lắc đầu thở dài: "Ngươi cái vận may này, chậc chậc, à, A Cần, thúc ta làm ruộng, vừa rồi lấy được miếng đất trống, tiền trong tay không đủ, hỏi ba ta muốn góp chung vốn, ngươi có học thức, thấy vụ này có đáng tin không?" Triệu Cần ngẩn người, hắn không nhớ rõ năm nào bỏ dự bán nhưng cho dù bỏ dự bán, bất động sản vào lúc này vẫn là tay không bắt giặc. Cứ tranh thủ có đất rồi cầm đất đi vay thôi, dù sao đầu năm nay người làm bất động sản là chơi quan hệ là chính, ít ai tự móc hầu bao ra mà làm lắm. Đương nhiên, hắn cũng chẳng hiểu mấy cái này, cũng không tiện hỏi sâu, nhưng Trần Đông hỏi hắn thì cũng suy nghĩ chút rồi hỏi: "Bất động sản bây giờ mà nói chắc là làm được đấy." Hắn cũng không biết, kỳ thực năm nay được gọi là năm biến động của bất động sản, nhà nước tung ra không ít chính sách, từ đầu năm đã bắt đầu kìm hãm rồi, nên hiện tại thị trường dù còn được, nhưng độ nóng đã không bằng lúc trước. Hai người nói chuyện phiếm đôi câu, Trần Đông liền đưa thẳng hắn đến bệnh viện huyện. Nhìn theo xe Trần Đông rời đi, hắn mới vào bệnh viện lấy tờ khám sức khỏe nhanh chóng, gọi điện cho Lão La, đối phương cũng không có vì hắn lùi một ngày mà khó chịu, bảo hắn cứ mang đến là được. Đưa đầy đủ giấy tờ, Lão La cho biết cuối tháng 7 sẽ xếp lịch thi lý thuyết, đầu tháng 8 là thực hành, không có gì bất trắc thì giữa tháng sẽ có bằng. Còn nhắc hắn đừng căng thẳng, đến lúc chỉ cần lái được thuyền là được. Mọi việc giải quyết xong xuôi, leo lên xe buýt lắc lư đến thị trấn, ba đồng một hộp cơm, ngươi dám tin, lại còn có cả thịt có trứng có rau, ăn quá trời ngon, Triệu Cần ăn thêm cơm, có chút xấu hổ. Ăn no uống đủ, liền tìm quán net, hắn cũng không có ý định chơi bời, trò đó dễ nghiện lắm, mở taobao lên xem một chút, thực ra hắn biết, trước năm 2008, taobao là chợ hàng giả đúng nghĩa, xem vài shop thấy trang trí đều rất đơn giản, đồ thì đều mờ mờ ảo ảo, làm hắn còn nghĩ hay là thử bán mấy đồ thổ sản với cá mắm xem? Thôi bỏ đi, phí công sức quá, cái này cần có thời g·i·a·n trực tuyến mới được. Cũng không ngồi lâu, điện thoại của Trần Đông đã đến hỏi ở đâu, kêu hắn đứng yên ở đó, hắn lái xe đến đón. Triệu Cần nghĩ ngợi, tìm chỗ kín đáo, mở túi ra, lấy riêng một viên trân châu ra, nếu Trần Đông kiếm được chỗ nào ngon ăn mà bán giá tốt, hắn cũng nên cảm ơn Lão Trần, đưa tiền cũng không tiện, thôi tặng cho hắn viên trân châu này vậy. Hai người gặp nhau xong, Trần Đông nói đã điện thoại hẹn trước có thể đến thẳng. Lái xe mất nửa tiếng, đến nơi rồi Triệu Cần mới thấy quả thực là tiệm trang sức, mặt tiền cửa hàng rất lớn, hai tầng lầu chắc đến ngàn mét vuông, tầng một là vàng bạc, tầng hai thì là đá quý trang sức. Đi lòng vòng một hồi, tìm một nhân viên phục vụ mới biết, trong tiệm không được đi lên lầu ba từ đây, phải xuống lầu sau đó đi cầu thang ở cạnh bên. Đi lòng vòng chút, lên đến lầu ba vừa vào đã thấy có người ra đón, Triệu Cần mới biết đó chính là Phùng Tổng từng mua cá đỏ dạ. "Đi, vào phòng làm việc của ta uống trà, Trần Tổng anh đúng là khách quý ít gặp, vị tiểu huynh đệ này trông cũng quen quen." "Phùng Tổng, đây là Triệu Cần, có mỗi ông ở đây thì tôi cũng nói luôn là lần trước cá đỏ dạ mà ngài mua là A Cần bắt." Phùng Tổng lại chìa tay ra nắm chặt tay Triệu Cần. Phòng làm việc rất rộng, chừng hai ba mươi mét vuông, mời hai người ngồi lên ghế sofa, Phùng Tổng cười nói: "Thật vừa hay là tôi mới về quê cửa hàng hôm qua để kiểm kho đầu tuần, còn đang tính sổ sách với bà xã." Trần Đông ra hiệu Triệu Cần lấy đồ ra, còn mình thì nhìn Phùng Tổng nói: "Trong điện thoại không nói rõ được, phẩm chất thế nào nhờ ông xem qua một chút." Phùng Tổng cầm cái đĩa, ra hiệu Triệu Cần đổ trân châu ra. "Ủa, cái này thật sự là mở từ hàu sống ra à?" Nhìn thấy đống trân châu đổ xuống, Lão Phùng cũng nhịn không được kinh ngạc thốt lên. "Phùng Tổng, ngài là người trong nghề, giờ tôi cũng không có cách nào chứng minh, nhưng đúng là hôm qua mở từ hàu sống ra đấy." Nhặt một viên có cuống lên xem xét một lát, Lão Phùng mới gật đầu nói: "Là trân châu hàu sống, viên này nhìn là biết ngay mấy viên còn lại hình dạng tốt thật, nhưng đúng là trân châu biển có nhân." Dứt lời, biểu cảm k·i·n·h· n·g·ạc trên mặt cũng lắng xuống, cầm một cái đĩa khác, chọn viên nào trông tròn nhất rồi lắc lư bắt đầu xoay trong đĩa, "Viên này phẩm chất tốt nhất, tuy kích cỡ không phải to nhất nhưng cũng không nhỏ, có thể đạt tới đẳng cấp trân châu lật bàn." Cái gọi là trân châu lật bàn chính là loại trân châu gần như tròn tuyệt đối, lắc qua lắc lại trên đĩa không thấy bị vướng. Thử một cái rồi để riêng nó ra, tiếp theo lại cầm mấy viên trông tương đối tròn thử từng cái một, quá trình này mất đến hơn mười phút, chuẩn bị xong lại cầm cái cân điện tử nhỏ, chọn mấy hạt châu đem cân một lượt. Cuối cùng Phùng Tổng lại bắt đầu phân loại nhỏ, chia hạt châu thành năm cấp bậc. "Ba viên tốt nhất này tôi có thể trả... 2800 đồng một viên."
Bạn cần đăng nhập để bình luận