Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 654: Bá đạo Dư Phạt Kha

"Chương 654: Bá đạo Dư Phạt Kha
"Triệu, ta muốn nghe xem con đường thứ tư của ngươi là gì?" Lạp Đạt Nhĩ hiện tại có chút bị động, từ việc kiêng kị Dư Phạt Kha, bởi vì Dư gia cùng toàn bộ khu phố người Hoa ở Mỹ có quan hệ vô cùng tốt. Mà khu phố người Hoa ngoài việc có thể ảnh hưởng đến việc buôn bán của hắn, mấu chốt hơn là, nơi đó còn có rất nhiều dân liều mạng, cho nên hắn không thể không thận trọng. Dù sao, chỉ có ngàn ngày làm trộm, không có chuyện cả đời phòng trộm, bảo vệ của mình nói không chừng cũng có lúc ngủ gật. Nếu Triệu Cần không đoán ra quan hệ của hắn với Kiều Hi, vậy thì áp lực chỉ là từ bên ngoài mà thôi, hắn và Dư Phạt Kha đều là người bị hại. Hiện tại Triệu Cần vừa nói đã vạch trần tất cả, mà Kiều Hi thằng ngu này thế mà còn phái người trên biển kiếm chuyện, định cướp mạng người khác thì đối phương sẽ còn bó tay bó chân sao?
Triệu Cần lại lần nữa châm một điếu thuốc, hút mấy hơi để áp chế lửa giận trong lòng, "Lạp Đạt Nhĩ, ngươi cho rằng tại sao ta và Dư lại cân nhắc đến ngành ngư nghiệp?"
"Đương nhiên là vì lợi ích."
"Tốt, vậy ngươi cho rằng trong này lợi ích lớn bao nhiêu?"
Lạp Đạt Nhĩ trầm mặc, hắn không rõ Triệu Cần có ý gì, chẳng lẽ muốn mình làm toán sao? Không đợi hắn hồi phục, chính Triệu Cần lại lên tiếng lần nữa, "Lạp Đạt Nhĩ, ngươi cho rằng ta và Dư nhắm tới thị trường Nhật Bản sao? Không, như vậy quá nhỏ." Triệu Cần trên mặt mang theo nụ cười tự tin, "Ý nghĩ của chúng ta rất đơn giản, đó chính là toàn bộ thị trường Đông Á, bao gồm cả tổ quốc của ta."
Lạp Đạt Nhĩ đột nhiên cười, "Triệu, trong lòng mỗi người quê quán đều rất đẹp đẽ, nhưng ta không thể không nói, thị trường Trung Quốc vẫn là quá nhỏ, còn kém cả một hòn đảo ở Nam Hải..."
"Lạp Đạt Nhĩ, một tấc sơn hà một tấc máu, vấn đề quốc thổ ngươi không thể có chút tranh cãi nào, đây là tiền đề hợp tác của chúng ta, nếu như cái này ngươi còn nghi ngờ thì chúng ta nói chuyện đến đây thôi, mọi hợp tác cũng chấm dứt." Dư Phạt Kha đột nhiên đứng dậy, nghĩa chính ngôn từ nói.
Triệu Cần cười, hướng hắn giơ ngón tay cái, huynh đệ, bá khí!
Lạp Đạt Nhĩ bị nghẹn một chút, "Tốt thôi, chúng ta là thương nhân, chuyện chính trị thì không bàn, ta chỉ là nói rõ sự thật, coi như bao gồm cả Đài Loan, toàn bộ thị trường Trung Quốc cũng không bằng 1/5 của Nhật Bản."
Triệu Cần uống một ngụm nước cho đỡ khô cổ rồi nói, trong đầu nhớ lại một bản tin từng đọc, một lát sau mới mở miệng, "Lạp Đạt Nhĩ, năm ngoái GDP nước ta là 2.2 vạn tỷ đô la Mỹ, xếp hạng thứ năm thế giới. Ta biết không thể so sánh với nước Mỹ, càng hiểu chúng ta là một nước đông dân, thu nhập bình quân đầu người càng thấp đến đáng thương. Nhưng ngươi có biết chính phủ ta mới thành lập là bao nhiêu không? 12,3 tỷ đô la Mỹ, không sai, ngươi không nghe nhầm, chỉ có 12,3 tỷ đô la Mỹ đáng thương, cái này vẫn chưa đến 60 năm, lật gần 180 lần, tốc độ như vậy không một quốc gia nào sánh được. Hôm nay, có lẽ ngươi cho rằng chỉ có Nhật Bản là thị trường chính, nhưng bảy tám năm nữa, ngươi lại nhìn xem."
Nói đến đây, Triệu Cần trên mặt đột nhiên hiện lên vẻ hậm hực, nhìn về phía Dư Phạt Kha nói: "Thôi đi, nói mấy cái này với hắn cũng không có ý nghĩa, chúng ta cũng không nhất định phải lấy Bắc Mỹ làm nguồn cung đưa hàng."
Đợi Tiểu Tằng dịch được nửa câu thì hắn lập tức ngắt lời, "Câu này không cần dịch."
Nói xong đứng dậy, làm như muốn đi. Cũng không phải là làm bộ, đám người này quá cũ bắt nạt mới, ở Mỹ hắn chắc chắn sẽ không có kết quả tốt, vậy hắn định thu mua kim thương ngư từ các nguồn khác. Không thể đe dọa thị trường thu mua của các ngươi thì ta dùng chiến lược giá cả để đe dọa thị trường tiêu thụ của các ngươi. Đến lúc đó bán ở Nhật Bản với giá thấp hơn các ngươi 30%, xem Nhật Bản chọn các ngươi hay chọn mình. Không để ông đây sống dễ dàng thì ông đây cũng không để các ngươi dễ chịu.
"Tiên sinh, xin an tâm đừng vội, ta cũng không hề nghi ngờ những gì anh nói."
Vừa rồi Tiểu Tằng dịch được một nửa, đã để Lạp Đạt Nhĩ hiểu rõ ý định của Triệu Cần, cũng hiểu rằng, lúc này nếu Triệu Cần rời đi, chứng tỏ lần đàm phán này hoàn toàn thất bại. Hắn đột nhiên hơi mệt mỏi, có một cảm giác nhấc đá tự nện vào chân mình. "Tiên sinh, nói thử con đường thứ tư của anh xem, tôi sẽ cố gắng giúp anh tranh thủ một chút."
"Ta không biết con đường thứ tư là gì, Lạp Đạt Nhĩ tiên sinh, các ngươi cứ tự đàm phán với nhau đi." Lạp Đạt Nhĩ lại ngơ ngác, hóa ra chính mình cũng chưa nghĩ ra sao? Bất quá ngẫm lại cũng hiểu đối phương đây là lấy lùi làm tiến thôi, muốn bọn mình một lần nữa đắn đo mọi chuyện, nếu như bây giờ mà không có quyết định thì sẽ sập hết.
Lạp Đạt Nhĩ nhìn hai người trẻ tuổi, tuổi cũng không lớn, thậm chí còn nhỏ hơn cả con trai hắn, sao lại khó chơi như vậy.
Nói chuyện thêm mấy câu, Lạp Đạt Nhĩ rời đi.
"Ngươi còn muốn hợp tác với Lạp Đạt Nhĩ sao?" Dư Phạt Kha thở dài nói, trong lòng của hắn là hổ thẹn, vì chuyện này là hắn giật dây Triệu Cần tham gia. Không ngờ bây giờ lại thành ra thế này.
"Không có địa đầu xà thì làm sao biết tình hình được, nếu thật sự bị ép đến đường cùng thì khi phát hỏa lên, ta liền sang Châu Âu, thu mua kim thương ngư rồi đánh mạnh vào thị trường. Mấy quốc gia lớn thì khả năng bảo hộ sẽ rất nghiêm ngặt, nhưng các nước nhỏ ở Châu Âu giáp Đại Tây Dương thì rất nhiều."
Nghe hắn nói có khí thế, Dư Phạt Kha cũng tự tin nói: "Yên tâm đi, coi như lần này bị thua lỗ, sau này ta cũng sẽ giúp ngươi bù lại, dù sao thì đây là thế giới tư bản, mọi người phải tuân theo quy tắc của tư bản."
Nghĩ ngày mai nhất định không đi được, Triệu Cần lại bắt đầu phiền muộn, nói nhanh nhất mười ngày là về, đến đây đã nửa tháng rồi còn đi Alaska nữa, tính ra cũng phải hơn hai mươi ngày mất. Không phải lo lắng việc kinh doanh ở nhà, chủ yếu vẫn là nhớ nhà. Đi ở đất khách quê người, ăn không ngon, ngủ không yên, đến cả TV còn không hiểu gì, mà tiền cũng chẳng kiếm được, mình rốt cuộc là đang mưu đồ gì vậy?
"Buổi tối uống rượu đi, đáng tiếc khách sạn này không có thể bắn súng."
Dư Phạt Kha cười, giơ ngón tay cái lên, "A Cần à, có tiền thì làm được nhiều việc lắm, ngày mai đến, ở ngay phòng của ta, đảm bảo cho ngươi ăn món quê nhà chính gốc."
"Ngươi nói đấy."
"Chuyện này coi như anh em cho cậu chuộc lỗi."
"Nói vậy thì mất cả hứng, nhưng bữa trưa ngày mai cậu phải chuẩn bị, vậy quyết định vậy đi."
Triệu Cần sau khi về phòng, Dư Phạt Kha nhìn thời gian, lúc này mới nói: "Tiểu Tằng, gọi điện cho nhã di, hỏi xem khu New York gần đây có ai của ta không, tìm một đầu bếp miền Nam, không, để tự mình gọi đi, cậu đi nói với khách sạn, tôi muốn mượn một bộ bếp của bọn họ trong nửa ngày, chi phí thì cậu cứ bàn với họ."
Tiểu Tằng đáp một tiếng rồi đi ra ngoài sắp xếp.
Dư Phạt Kha lấy điện thoại ra, liên tiếp gọi mấy cuộc, lúc này mới để điện thoại xuống ngẩn người.
Cách một ngày, vào buổi sáng 11 giờ, Triệu Cần lại đến lần nữa, không những thấy cả bàn đồ ăn quê nhà mà còn có một bình Ngũ Lương Dịch 1 lít.
"Rượu là Lão Ngô à?"
"Đúng, để Cát Ân lái xe qua chỗ Dennis lấy, yên tâm, ta trả tiền."
"Còn đồ ăn?"
"New York có một người cùng quê với cậu mở quán cơm, bảo họ nghỉ một ngày, mời tất cả đầu bếp qua, đến đây cũng chỉ mất hai ba tiếng, nguyên liệu nấu ăn với đồ làm bếp cũng do họ tự mang, nếm thử đi, có chính gốc không?"
Triệu Cần vội vàng lấy cho mình một bát bún xào, bên trong có bỏ thêm một ít ốc khô với thịt nạc, đúng là thơm quá.
"Đừng chỉ lo ăn, uống rượu đi."
"Sáng Lạp Đạt Nhĩ không có liên lạc với cậu sao?"
"Không có nhanh như vậy, yên tâm đi, tối nay cá vẫn thu bình thường, mặc kệ là bọn họ hiệp thương hay khởi kiện thì cũng không nhanh như vậy, ngày mai là có thể sắp xếp máy bay chở đến Nhật Bản, cứ kiếm lại được tiền hàng đã rồi tính."
Triệu Cần gật đầu, "Buổi chiều không có việc gì, hai ta đi sòng bạc chơi đùa chút không?"
"Ha ha, tôi còn tưởng cậu không có hứng thú chứ."
"Đổi 10 vạn đô la Mỹ, thua là ta về, coi như thư giãn đầu óc một chút, đổi mới suy nghĩ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận