Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 168: Lâm về nhà

Chương 168: Lâm về nhà
Nấm đỏ 115 một cân, tổng cộng bán 4070 đồng, thu nhập khá tốt. Triệu Cần sờ sờ eo của mình, lúc hái đau lưng, giờ xem ra cái đau này đáng giá thật.
Lập tức liếc nhìn tờ đơn sen kim tuyến, hắn cảm thấy có tổ yến làm cơ sở, mấy thứ này hắn không hề sợ hãi, nhưng khi thấy tổng kim ngạch cuối cùng, hắn vẫn không khỏi trợn mắt. 18.590 đồng, quỷ ơi, không nhiều lắm mà sao lại đáng tiền vậy.
Ngay lập tức ánh mắt dời đi, thấy đơn giá hắn mới hiểu, hóa ra đồ tươi bán được 1.100 đồng một cân, thảo nào trước kia tỷ phu bảo dưới 500 đồng một cân không bán, thứ này đúng là đáng tiền.
Hắn chợt thấy ảo não, đáng lẽ phải giữ lại một chút hạt giống, có lẽ hái hết sẽ được một hai cân, kiếm được hai ba ngàn đồng rồi.
Dù sao núi kia cũng đâu phải của hắn, hắn muốn giữ là được đâu, chắc Hạ lão đại cùng lão tam, một lúc nữa sẽ hỏi chỗ ở đâu cho xem.
Nhưng nghĩ lại cũng tốt, dù sao nấm đỏ dưới đất chắc còn, để lại chút cho họ hái, cũng không để lão nhìn chằm chằm nhà tỷ phu kiếm tiền.
"Có phải hối hận rồi không?" Hạ Anh Võ thấy sắc mặt hắn thay đổi liền cười, vì lúc nghe cái giá này, trong lòng hắn cũng nghĩ như vậy.
"Tỷ phu, hay nói cho đại ca và A Kiệt đi, cùng nó để người ngoài hái, chi bằng cho người nhà."
Hạ Anh Võ đồng ý gật đầu, trước kia hắn cũng nghĩ vậy, giờ A Cần chủ động đề nghị vậy thì càng tốt.
"Tỷ phu, tỷ lệ đồ tươi và đồ khô là bao nhiêu?"
"Mười so một đi, đồ hoang dại ra đồ khô cao hơn một chút, mười cân ra một cân, nếu là nuôi trồng chắc phải mười lăm cân ra một cân."
Triệu Cần nhẩm tính, theo đó thì đồ khô một cân bán hơn một vạn thật là mắc.
Vì đây là địa bàn người khác, mà lên núi nói đúng ra là Hạ Anh Võ dẫn hắn đi, nghĩ một hồi mới nói: "Tỷ phu, anh em thân thiết phân minh, là ngươi dẫn ta lên núi, nhưng đồ là ta phát hiện, hai ta bận bịu cũng không sai biệt lắm, ta chiếm chút lợi lộc, mình chia đôi đi."
"Ngươi phát hiện vì thế còn ngã một cú, không thì ta cầm ít thôi."
"Thôi đi, đều là người nhà, đừng chối từ nữa."
Hai xấp tiền chỉnh tề, mỗi người một xấp, Triệu Cần lại lấy thêm tiền lẻ, điểm ra 1.200 đồng cất đi, còn lại giao cho Hạ Anh Võ, "Tổng cộng 22.660 đồng, một mình ta 11.200 đồng, thừa ra 260 đồng anh cho đại ca, anh ấy cùng đi cả buổi, cũng không thể để người đi không được gì."
Hạ Anh Võ nghĩ ngợi cũng đồng ý, chuyện này, Triệu Mai từ đầu tới cuối không lên tiếng, chờ hai người thống nhất mới cười lấy tiền trước mặt Hạ Anh Võ đi, đếm ra 260 đồng để lên bàn.
Hạ Anh Võ vốn còn định chia cho đại ca và tam đệ, giờ thì không cần chia, sáng sớm mai mang hai người đến mảnh đất kia, hái được bao nhiêu thì xem vận của họ.
Triệu Cần cũng rất hài lòng, đi một chuyến mà thân thích kiếm được mười mấy ngàn, tìm ai mà giải thích đây.
"A Võ, A Cần buổi chiều còn kiếm được 5.000 đồng từ lồng đó."
Hạ Anh Võ giật mình, "Không phải ngươi thả bốn cái thôi sao?"
"Vận may tốt, bắt được hai con ba ba con với một con suối trượt lớn."
"Ha ha ha, sao cứ cảm thấy vận khí của ngươi tốt vậy, đi đâu cũng như nhặt được tiền."
Triệu Mai đang vui vẻ, giờ mặt trời đã lặn hẳn, nàng mới nhớ ra phải nấu cơm. Nàng vừa đi, Triệu Cần đã móc ra 500 đồng cho tỷ phu, "Tiền bán lồng, A Kiệt dẫn ta đi, ta chia 500 đồng, với ta dùng lưới của đại ca, dù sao cũng nên có phần anh ấy, anh giúp ta đưa cho đi."
Chia tiền xong xuôi, Triệu Cần thấy rất ổn.
Tuy hôm nay thu hoạch trên thiên sơn, có lẽ là giá trị may mắn hệ thống tăng thêm, nhưng hắn không thể nói mấy thứ này cho tỷ phu biết được.
Huống hồ lại không giống như hắn với đại ca, A Hòa đi chung một thời gian dài, không cần thiết phải so đo từng ly từng tí, để đại tỷ khó xử.
Kết quả đại tỷ vừa bắt đầu vo gạo, Hạ Anh Kiệt đã tới "Hai ca tẩu tử, không vội tối nay ở nhà ta ăn, trưa nay em dâu đã làm gà xong rồi."
"A Kiệt, ta mai phải về rồi, tối nay đừng có ép ta uống rượu."
Hạ Anh Kiệt cười ha ha, bỗng thấy mình lại qua.
Tối lúc ăn cơm, Hạ Anh Võ lại nói với hai huynh đệ, vẫn còn nấm đỏ và kim tuyến sen, nhiều ít thì không rõ, sáng sớm mai hắn mang hai người lên núi, để hai người nhanh chân một chút.
Nghe vậy, cả hai đều có chút xấu hổ, lão đại nhìn Triệu Cần nói: "Vậy cái này là nhờ có A Cần."
Triệu Cần nâng chén cụng ly, "Đại ca, lời này của anh nói ngược rồi, nếu không tới đây, ta cũng không có thu hoạch này, nhưng mà là nhờ tỷ phu của ta, nhờ có núi lớn của các anh."
Hạ phụ nghe nói lão nhị hôm nay thu hoạch thì vốn đã vui, giờ thấy ba huynh đệ huynh hữu đệ cung càng thêm vui, liên tiếp cạn chén.
Sau bữa ăn trở lại nhà tỷ phu, Triệu Cần nói ngày mai muốn đi. Hạ Anh Võ bảo hắn cứ về sớm, để Triệu Cần đợi hắn về rồi đưa.
"Tỷ phu, anh cứ bận việc đi, em có phải là không biết đường đâu, chờ Trung thu nếu có thời gian, khi đó lại về nghỉ lễ, em không cần ai đưa đâu."
"Đưa cái gì mà đưa, xa như vậy, đến lúc đó chúng ta đi đường tắt càng tiện hơn."
Triệu Mai vừa tắm rửa cho A Trạch xong, tiểu tử này mình thì biết tắm nhưng không ai nhìn thì lừa người ta, quay ra rót trà cho hai người, vừa đúng lúc nghe thấy Triệu Cần, bèn vặn lại ngay.
"Tỷ, cửa hàng taobao của chị thế nào rồi, em là cổ đông đó, chị phải có trách nhiệm với em."
"Hàng đều nhập xong rồi mà cửa hàng còn đang giả bộ sửa sang, lần đầu nghe luôn đó, mở cửa hàng trên mạng còn phải trang trí hết hơn ngàn bạc, chắc phải nửa tháng nữa mới có thể lên sóng chính thức."
"Cũng được thôi, đến lúc đó chị gửi mật khẩu hậu trường cửa hàng cho em, nếu em không bận, em giúp chị chăm sóc một chút, xem có thể bớt tiền làm xếp hạng Baidu Search không. Còn quảng cáo trang đầu taobao nữa, cũng có thể làm một chút, giờ giá cả chắc cũng còn thấp."
Triệu Mai nghe hắn nói vậy, liền lấy giấy bút ra ghi chép, thấy nàng nghiêm túc vậy, Triệu Cần cũng không để ý mà nói một số điều mình biết về phương án giảm giá, cái gì mua món thứ hai giảm giá, giảm giá khi mua đủ số tiền đều nói hết, sau đó thì xem đại tỷ có tiêu hóa được không. Đại tỷ cũng thông minh đó, chủ yếu là xem nàng đầu tư bao nhiêu sức lực để làm.
Giờ thì là tỷ phu nuôi cả nhà, có khi qua một hai năm nữa, địa vị trong nhà sẽ phải thay đổi mất.
Hàn huyên đến gần mười một giờ, Triệu Cần một ngày này mệt quá, buồn ngủ liên tiếp ngáp, Triệu Mai lúc này mới tha cho hắn để hắn đi nghỉ ngơi.
Ngủ một giấc dậy, thấy hình như đêm qua lại mưa, thời tiết khu núi này có vẻ biến đổi hơn khu bờ biển, cũng lạ thật.
Vốn định đi sớm luôn, kết quả đại tỷ lại nhất định giữ lại, "Đợi một chút, ăn sáng đã, tỷ phu của em cũng sắp về đến nơi rồi, lúc đó bảo anh ấy đưa em đi."
Triệu Cần không cãi lại được đành phải chờ.
Bữa sáng còn chưa ăn xong, tỷ phu đã về tới nơi, chắc cũng một mạch chạy về, lúc đến nhà đã người đầy mồ hôi, cười với Triệu Cần: "Nấm đỏ vẫn còn nhiều, đêm qua mưa một trận, trong đêm lại có không ít nhú lên. Chắc hai người bọn họ hôm nay đến muộn thôi, nhất định là không nỡ xuống núi. A Kiệt còn nhờ anh nhắn lại với em, khi nào rảnh, qua bên chỗ em chơi."
"Được a, đến lúc đó bảo hắn mang cô em dâu theo, qua bên đó chơi vài hôm."
Ăn xong bữa sáng, Hạ Anh Võ cưỡi xe máy, Triệu Mai kéo Triệu Cần còn đang mắng, "Chuẩn bị cho em nhiều đồ vậy, em lại lười không chịu mang."
Đại tỷ chuẩn bị không ít đồ đặc sản địa phương, Triệu Cần chỉ chọn nửa con heo mọi ướp gia vị, mang về cho nhà đại ca ăn thử đồ tươi, còn lại thì nặng quá, hắn thật sự không muốn mang.
Bạn cần đăng nhập để bình luận