Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 852: Nhảy ra mặt nước cá

Chương 852: Cá nhảy lên mặt nước
Cá hoàng kiên bột từ bên ngoài nhìn vào, có chút giống với cá kim thương, đều hiện lên hình tơ lụa, thân thể mập mạp, tròn vo. Triệu Cần kéo lên con cá này, ước tính sơ bộ có chiều dài khoảng một mét mốt, cân nặng ít nhất 40 cân trở lên, trong đám cá kiên con thì con này coi như là lớn rồi. Lão Miêu cầm dao cắt tiết đến, đang định lấy máu thì nghe A Tư hô: “Miêu ca, trong cần của ngươi có cá.” Lão Miêu mừng rỡ, ném dao lên boong thuyền, “A Cần, tự ngươi lấy máu.” Rồi đi đến vị trí của mình, nắm lấy dây câu. Triệu Cần ngồi xổm xuống, rạch dao hai bên vây ngực một đường, đợi khoảng một hai phút là có thể bỏ vào kho giữ tươi.
Chẳng bao lâu, cần câu của A Thần cũng kéo lên, con cá của hắn khách quan thì nhỏ hơn của Triệu Cần một chút, nhưng cũng được hơn 30 cân. Nếu là cá nước ngọt 30 cân, có lẽ một người trưởng thành kéo lên không là gì, nhưng cá biển sức lực không phải bình thường, sau khi kéo lên cá, A Thần cứ liên tục xoa xoa hai cánh tay. Triệu Cần chủ động giúp hắn đưa cá lên và cắt tiết, loáng một cái một tay xách một con ném vào kho lạnh.
Sau đó lại lắp mồi, cần tre của A Thần đổi cho Lâm lão nhị câu, Triệu Cần vẫn câu bằng cần của mình, cũng may, vẫn có thể thấy xa xa cá thỉnh thoảng nhảy lên mặt nước, chứng tỏ bầy cá chưa đi xa, vẫn còn quanh quẩn khu vực thuyền đánh cá. Lần này còn nhanh hơn, Triệu Cần mới thả dây 50 thước, đầu cần lại sụp xuống, lại có cá, hơn nữa con cá này sức kéo còn mạnh hơn những con trước. Bên cạnh A Tư mặt đỏ lên, cắn răng kéo, hai má phồng ra, bụng cũng phình rất cao, trông như đang luyện Cáp Mô Công. Lão Miêu cũng chẳng tốt hơn là bao, nhưng hắn là ngư dân lão luyện, tự nhiên rất có kinh nghiệm dùng phương pháp ít tốn sức, thu dây không nhanh không chậm.
“Ngọa tào, A Cần, sao vận may của ngươi lúc nào cũng tốt hơn bọn ta vậy.” A Hữu thấy Triệu Cần lại kéo lên một con cá, không nhịn được kinh ngạc.
“Từ từ rồi ngươi quen thôi.” A Thần thờ ơ nói một câu.
“Oái oăm thật, con này còn lớn hơn con vừa nãy.” Lão Miêu quay đầu liếc qua, cảm thán một tiếng rồi lại tập trung cao độ vào cần câu của mình.
“Ngươi kéo một chút.” A Tư hết sức, để em trai mình thay. A Hữu liếc mắt, vừa cầm cần vừa cằn nhằn, “Tưởng mình giỏi lắm đấy, A Cần một mình kéo hai con, còn ngươi một con đã phải đổi người.” A Tư xoa xoa hai tay, thở dốc, thực sự chẳng hơi sức đâu mà đấu võ mồm với gã này.
Triệu Cần đè lên mắt cá, nhanh chóng cắt tiết, con cá này chiều dài gần như con trước, nhưng thân hình mập hơn hẳn, ít nhất phải nặng hơn con kia mười cân. Lần này Triệu Cần không có nhận cần xuống mà ra tay giúp lão Miêu kéo con cá của lão lên, con cá này cũng không nhỏ, khoảng 25~26 cân. Thêm con của A Hữu, thảo nào lúc nãy A Tư lại biểu cảm như vậy, con này hiện tại là con lớn nhất, dài chắc khoảng một mét ba, nặng ít nhất cũng 60 cân.
Thấy mọi người lần lượt trúng cá, Lại Bao có chút lo lắng, chỉ mỗi cần của hắn là không có động tĩnh. Lúc mọi người đang thở hổn hển thì cần câu của hắn cuối cùng cũng có động tĩnh, lúc này lả tả âm thanh, nghe rất khác âm thanh tự nhiên. Lại Bao cũng nổi lên bản tính hung hăng, học Triệu Cần kéo cần mạnh bạo.
“Ngọa tào, Bao ca, mạnh bạo vậy….” A Hữu kinh ngạc, lập tức quay sang nhìn đại ca, “Ngươi nhìn ngươi mà xem, nhìn lại Bao ca mà xem.” Lâm lão nhị cũng thán phục sức lực của Lại Bao.
Thấy ánh mắt tán thưởng của mọi người, Lại Bao càng hăng, kết quả khi kéo con cá đến gần thì mọi người không nhịn được cười ha hả. Vì con cá này đến mười cân còn không có, nhìn qua chừng năm sáu cân là cùng, ngay cả số lẻ những người khác kéo cũng hơn điểm này, khiến Lại Bao xấu hổ không chịu nổi.
“Tiếp đi.” Lại Bao bực tức đá con cá một cái, để Lâm lão nhị giúp cắt tiết, hắn thì tiếp cần câu. Lần này lại nhanh có cá, kết quả chẳng bao lâu lại kéo lên một con sáu bảy cân, huyệt thái dương của Lại Bao gân giật giật, vì lần này cùng lúc có cá, nhưng xem vẻ mặt gắng sức của mọi người thì chắc chắn không phải cá nhỏ, vậy tại sao mỗi cần của mình toàn cá bé?
“Bao ca, quy cách con này được đấy, vừa đủ buổi tối chúng ta ăn.” Triệu Cần lại có cá, giờ phút này vừa kéo vừa an ủi Lại Bao, nhưng mà lời an ủi này trong tai Lại Bao nghe cứ nóng rát cả mặt.
“Cần của ngươi đấy.” Hắn đưa cần tre cho Lâm lão nhị. Lâm lão nhị không để bụng, trong mắt hắn dù cá to hay nhỏ, có cá là được rồi, dù sao như cá hoàng kiên con năm sáu cân một con cũng có thể bán được cả trăm tệ một cân. Sau khi Triệu Cần kéo lên con cá thứ sáu thì mặt biển hoàn toàn tĩnh lặng, hồi lâu không còn thấy cá nhảy lên mặt nước nữa.
Những người khác cũng lâu không có cá, lão Miêu thở dài bắt đầu thu cần, “Mọi người thu đi, sắp đến giờ thả lưới rồi.”
“Miêu ca, ngươi nói xem trong lưới của ta có toàn là cá hoàng kiên bột không?” A Hữu hỏi.
“Khả năng không lớn, chỗ này nước sâu khoảng 60 mét, có nghĩa lưới với cá cách nhau ít nhất 30 mét lớp nước, đương nhiên cũng khó nói chính xác.” A Thần giúp Triệu Cần bỏ con cá cuối cùng vào kho lạnh, hắn còn cố ý đếm qua, lát sau đi ra nói: “A Cần ca, tổng cộng câu được 23 con cá hoàng kiên bột, chắc cũng được tám chín trăm cân.”
Nghe hắn nói, mặt mọi người không nén được sự vui vẻ. Lão Miêu cất cần câu đưa cho A Tư, lúc này mới cười nói: “Cũng không tệ, chưa đến hai tiếng ta đã câu được nhiều vậy, cộng hết vào thì cũng có thể bán được mười vạn tệ đấy.”
“Ai đã ăn rồi?” Triệu Cần nhìn mọi người, kết quả không ai trả lời.
“Ha ha, tối làm thử một con xem sao, ta cũng chưa ăn bao giờ, xem thử cái thứ được gọi là quý tộc biển cả này rốt cuộc mùi vị ra sao.” A Tư và Lâm lão nhị hai người thu hết cần vào khoang thuyền, Lão Miêu cũng tranh thủ về buồng lái, thay A Hòa. A Hòa còn đặc biệt đi vào kho lạnh chỉ để nhìn xem thành quả làm việc gần hai tiếng của mọi người.
“Thả lưới.” Nghe Lão Miêu nói, tời kéo bắt đầu từ từ khởi động. Lúc túi lưới nổi lên mặt nước, mọi người đồng thanh kêu lên, mẻ lưới này thật là lớn, miệng túi lưới như sắp tràn cả cá ra ngoài, căng tròn vo, như một cây cột.
“Nhiều cá, nhất định là nhiều cá.” A Hữu lần này lại không tung hỏa mù, nhỏ giọng cầu nguyện. Đợi đến lúc miệng lưới được kéo lên, vì bị nhét quá chặt nên cá không bị rơi xuống, mà theo cơ cấu tời kéo rung nhẹ một cái, cá bên trong mới nối tiếp nhau rơi xuống boong tàu.
“Ngọa tào.” “Xong rồi.”
Mọi người tiếng kêu khác nhau nhưng đều mang theo thất vọng không giấu nổi, vì toàn là cá con, hơn nữa còn là loại cá rẻ tiền. Nhưng ngay sau đó số cá rơi xuống đã làm mọi người vui lên, nửa dưới túi lưới toàn là cá đề, còn nửa trên toàn cá hố, nhưng vẫn có thể thấy cá biệt cá hoàng kiên con rơi xuống boong tàu, rất nhanh đã bị cá khác vùi lấp ở dưới.
Đến khi túi lưới hoàn toàn trống, mọi người cùng nhau xúm lại, A Hòa cầm lên một con cá hố tầm một cân, xem kỹ, “Ồ, đây là cá hố gì vậy, hình như hơi khác con mắt nhỏ màu đen trước kia ta bắt nhỉ.”
“Đây là cá hố vàng, loại cá hố chất lượng tốt nhất, nghe nói chúng chỉ sống ở nơi nước trong lành.” Lại Bao cầm một con lên, khó nén phấn khích giải thích.
Cá hố vàng
Bạn cần đăng nhập để bình luận