Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 432: Hưởng thụ bội thu vui sướng

Chương 432: Hưởng thụ niềm vui bội thu
Hàu sống nhất định phải trải qua ngâm ở nhiệt độ thấp, nếu không sẽ không ngon miệng nên bữa trưa không có gì để ăn. Bất quá, cũng có thể quen thôi! Tính theo đầu người, mỗi người một con thì cũng không phải là không nỡ, chỉ là cái đồ chơi này thật lớn, một người không chừng còn có thể nuốt trôi hai con. Cắn một cái xuống, thịt mềm mại tinh tế, đầy đặn thơm ngon, đầu lớn, thịt liền nhiều, cái cảm giác thỏa mãn đó hoàn toàn không phải mấy con Hà Cô nhỏ bình thường có thể sánh được. Ừm, một trăm tệ một cân, ít nhất ta sẽ mua.
Sau bữa ăn, lại đến giờ lên lưới, sau khi ăn cơm xong Lão Miêu lái thuyền, hắn nhìn đường biển rồi thông báo lên lưới. Không bao lâu, lưới được kéo lên khỏi mặt nước, mẻ lưới này thu hoạch theo Triệu Cần thấy thì cũng có chút, khoảng hơn một tấn, nhưng trong mắt mọi người thì đã coi như không tệ. Trước đó tám ngày, kéo hơn ba mươi mẻ, không có mẻ nào được hơn một tấn.
“Ai ra tay?” Triệu Cần hỏi.
Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, lại không ai chủ động báo danh gỡ dây lưới, xem ra chuyến ra biển vừa rồi đã tạo thành bóng đen rất lớn cho mọi người.
Triệu Cần cười ha ha một tiếng, cũng không dài dòng nữa, tiến lên một tay cầm dây thừng gỡ ra, lần này trong lưới có vẻ như bị thứ gì đó cản lại, theo cánh tay lắc một cái, lúc này mới đột ngột rơi xuống.
Mọi người nhìn rõ, thì ra trong lưới có lưới. Không biết là thuyền nào đang đánh cá gần bờ, bị bọn họ kéo tới, vừa vặn chặn ở miệng lưới, nên vừa rồi treo lại không rớt.
Triệu Cần có chút xấu hổ, làm người khác bị tổn thất một tấm lưới, luôn cảm thấy áy náy, nhưng ở gần đây cũng không có thuyền đánh cá nào, hắn cũng không biết là của ai, cho nên chuyện bồi thường không nói đến được. Hắn đang nghĩ thì bị Triệu Bình kinh hô một tiếng làm giật mình, "Ôi trời ơi, cái quái gì đây?"
Mấy người trên thuyền nhìn hàng hải sản trên boong tàu, tất cả đều sững sờ ngay tại chỗ. "Cái...cái này..." Hạ Thủ Trụ muốn nói gì đó, kết quả ấp úng cả nửa ngày vẫn không nói ra được một câu hoàn chỉnh.
Cũng không trách bọn họ như vậy, cho dù Triệu Cần tự nhận đã thấy nhiều cảnh hoành tráng, nhưng nhìn thấy mớ cá thu được trước mắt, hắn cũng ngẩn người cả nửa ngày mới phản ứng lại.
Hơi mất sức ôm lấy con lớn hơn trong hai con, rồi quay mặt về phía đà thất, quả nhiên một giây sau Lão Miêu như tên bắn chạy tới gần, “Ôi trời ơi, ôi trời ơi, đây là cái gì...”
Cá kỳ thực cũng không tính lớn, tầm bốn mươi cân, đừng nói là cá biển, cá nước ngọt lớn như vậy cũng không tính hiếm. Mấu chốt là cái vảy vàng óng trên toàn thân kìa, dưới ánh nắng mặt trời thì kim quang lấp lánh, chói đến mức người ta không mở nổi mắt ra.
"Cá... Hoàng... Lớn..." Lão Miêu cuối cùng cũng run rẩy nói ra.
“Ha ha, Miêu ca, cá hoa vàng lớn như vậy gặp chưa?”
Lão Miêu lắc đầu như đánh trống chầu, cá đỏ dạ 40 cân, hắn ngay cả nghe cũng chưa từng nghe qua. Lúc này mọi người cũng đều phản ứng lại, Triệu Bình lại ôm con nhỏ hơn, gọi là nhỏ là để so sánh thôi chứ cũng nặng hơn 20 cân, đã là cực kỳ hiếm có. Lần trước Triệu Cần gặp may nhặt được con kia đã chấn động một thời, mà trọng lượng cũng chỉ mới 19 cân 4 lạng thôi. Hai con này, một con thôi đã lớn hơn và nặng hơn con kia rồi.
"Vẫn còn sống, có túi nào tiện không?” Lão Miêu vội vàng hỏi.
"Không có, chỉ có túi da rắn." A Hòa trả lời.
"Túi da rắn không ổn lắm, nhỡ nó quẫy mạnh vảy thì phiền, thôi vào khoang tủ lấy quần áo của ta ra đây, lấy quần áo bọc lại." A Sách nghe xong liền chạy vào khoang tủ, hắn tự nhiên không tiện cầm đồ của Lão Miêu nên liền lấy một bộ của mình và một bộ của Trụ Tử.
“Mụ Tổ phù hộ a, dạng hàng hải sản thế này mà ta cũng vớ được.” Lão Miêu thành kính nói một câu, rồi mới bắt đầu dùng quần áo cẩn thận bọc cá lại. Không để mọi người động tay, hắn tự mình cẩn thận bỏ hai con cá vào kho lạnh.
Khi lên trên, một bàn tay vỗ vào lưng Triệu Cần, dọa cho hắn nhảy dựng, "A Cần, vẫn là ngươi có vận may tốt, ngươi vừa lên thuyền, thì hàng tốt gì ta cũng gặp được. Sao ngươi nghĩ ra việc quay lại vùng nước cạn kéo lưới một mẻ, ta thấy ngươi đúng là sắp thành bán tiên rồi."
“Ha ha ha, Miêu ca, bán tiên thì thôi đi, nghe xong giống mấy người giả thần giả quỷ làm trò xiếc.”
Tâm trạng mọi người tốt, ồn ào một hồi lâu mới nhớ ra trên boong tàu còn hàng hải sản chờ chia nữa, mẻ lưới này cua không ít, giờ phút này đã bò khắp nơi. Mọi người cũng may mắn, cũng may hai con cá không bị cua kẹp, không thì đoán chừng từng con sẽ đập đầu vào boong tàu mất.
Nửa tiếng tiếp theo, một đám người trên boong thuyền tìm cua khắp nơi, thật vất vả mới ném hết đám cua còn sống vào khoang, lúc này mới bắt đầu chỉnh lý số hải sản còn lại, lại có không ít bào ngư gai, Triệu Cần đã từng nếm qua cái món này, mừng rỡ nói: “Tối nay đừng ăn gì khác, làm bào ngư hầm cháo, món này vị tươi ngon không chê vào đâu được.”
Bào ngư gai có chừng ba bốn trăm cân, cũng rất ổn, còn có cá đuôi trâu và cá lưỡi rồng, cảm giác cá đuôi trâu cũng rất ngon, nhưng so ra thì Triệu Cần vẫn thích ăn bào ngư gai hơn.
"A Cần, vào đây một chút." Từ loa truyền ra giọng Lão Miêu.
Triệu Cần đi vào đà thất, Lão Miêu liền hỏi: “Tiếp theo hướng Đông Nam, còn kéo lưới nữa không?”
Nơi này vẫn là vùng nước cạn, nếu là bình thường thì bọn họ sẽ trực tiếp tăng hết mã lực đến chỗ nào sâu hơn rồi mới thả lưới, nhưng kinh nghiệm hôm nay cho thấy, Lão Miêu cảm thấy kinh nghiệm chủ nghĩa của mình có chút không nắm chắc được, hay là nên nói kinh nghiệm trước mặt vận may đều bị đánh bại, cho nên hắn gọi Triệu Cần đến thương lượng.
Triệu Cần liếc nhìn máy đo độ sâu, bây giờ nước cũng mới chưa đến 40 mét, suy nghĩ một chút nói: “Miêu ca, lần này chậm lại một chút, cứ hướng đông nam, nước sâu qua 50 mét chúng ta lại xuống lưới.”
“Vậy chắc phải hai tiếng rưỡi, ngươi bảo bọn họ tranh thủ thời gian lấy hàng, chuẩn bị sau đó chia ca nghỉ ngơi, lần này là năm ngày, đêm nay không ngừng.”
“Đi.” Triệu Cần đi ra ngoài, tiếp tục hỗ trợ lấy hàng, không nhận được thông báo thả lưới thì mọi người cũng không thấy lạ, đoán chừng là muốn toàn lực chạy một đoạn đường.
Đợi đến khi hàng hóa cũng sắp xong, Triệu Cần bắt đầu sắp xếp người nghỉ ngơi.
“Ta với A Hòa ở lại, lát nữa thả lưới là được, đại ca, anh dẫn mọi người đi nghỉ ngơi đi.” Triệu Bình gật đầu, rồi gọi mọi người về khoang ngủ. Trên thuyền có tám người, khoang ngủ chỉ có sáu cái, không thể tránh khỏi việc hai người phải dùng chung một khoang hoặc là nằm chung, nhưng bao gồm cả Triệu Bình, đều cố gắng không chen vào ngủ cùng với Triệu Cần, bọn họ biết, tên này thì cái gì cũng không để ý, nhưng đối với mặt này thì vẫn còn hơi khó chịu.
“Nếu buồn ngủ thì ngươi cũng vào ngủ bù, chờ thả lưới ta gọi.”
“Ca, em không buồn ngủ.” A Hòa cười nói, hai người ngồi ở bậc thang mạn tàu, A Hòa đưa một điếu thuốc cho hắn châm hộ, do dự một chút mới hỏi: “Ca, sao anh không hỏi em hôm qua làm gì rồi?”
"Hỏi cái rắm, A Hòa, ngươi cũng lớn rồi, mặc kệ làm gì trước tiên cũng phải suy nghĩ cho kỹ, mình có đủ khả năng gánh chịu hậu quả mà việc đó gây ra không. Nếu có, thì cứ làm thôi, nếu không có thì nên thận trọng một chút. Ngươi cũng 20 rồi, nếu thực sự thích Bình Bình thì năm nay đặt vấn đề kết hôn luôn đi."
“Ừm, em cũng nghĩ vậy, bà nội em bảo là tìm người thay đổi chứng minh thư của em, dứt khoát năm sau kết hôn luôn.”
Triệu Cần cười, kỳ thực ở địa phương này chuyện không đủ tuổi kết hôn không hiếm, bình thường vẫn tổ chức lễ cưới, ăn tiệc rượu nhưng không có giấy tờ, cái khó ở chỗ là một khi có con cái thì sẽ khá phiền. Lão thái thái có thể nghĩ đến chuyện thay đổi tuổi tác, chứng tỏ bà cũng cân nhắc đến chuyện này rồi.
"À phải rồi, còn hàu sống, A Hòa, vào tủ lạnh lấy đồ ra, ta ra đà thất uống trà chiều với Miêu ca.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận