Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 247: Đến đại tỷ nhà

Chương 247: Đến nhà đại tỷ Triệu Mai Đương nhiên không thích mua đồ ăn làm sẵn, cuối cùng nghĩ đến em trai mình thích ăn thịt kho tàu gà con, liền mua một con gà ta nuôi ở nhà từ một nhà gần đó. Cũng may nơi này của họ là vùng ngoại ô, nếu ở trung tâm thành phố thì đừng hòng. Hạ Anh Võ dẫn con về nhà vào buổi trưa, thấy vợ mình vẫn còn lui tới bận rộn trong bếp, cười nói: "Sao buổi sáng lại có nhiều đơn thế?" Hai ngày trước, một ngày có 13 đơn, Triệu Mai vui đến mức chỉ biết chia sẻ với người nhà, rồi mua đồ ăn ăn mừng một trận, hôm nay nhìn điệu bộ này thì đơn hàng cũng không ít. "Sáng nay cũng được, có 4 đơn." Triệu Mai cười nói, cô tính sơ qua thì thấy trung bình thế này, mỗi tháng có thể kiếm hơn một vạn, số tiền này đối với gia đình hiện tại rất quan trọng, chỉ cần cố gắng một năm là có thể trả hết nợ, còn có thể dành dụm được chút đỉnh. May mà lúc trước nghe em trai, khoe khoang thành tích xong thì cô mới nhớ ra hôm nay không phải để ăn mừng, "Anh Võ, A Cần muốn đến, đang trên đường, chắc sắp đến rồi." "Sao anh không biết?" "Trên đường cậu ấy mới gọi điện thoại cho em." Hạ Anh Võ nghe xong liền định dắt xe đạp, "Anh đi đón cậu ấy." "Không cần đâu, cậu ấy nói tự tìm được, chắc giờ đang từ nhà ga đến rồi, anh đi đón có khi lại lạc đường mất, cậu ấy có điện thoại, có thể dò được đường mà." Đang nói thì nghe thấy thím nhà bên cạnh gọi "A Mai, em trai cô đến rồi kìa." Triệu Mai và Hạ Anh Võ vội vàng đi ra, nhìn nửa ngày không thấy ai, liền thấy thím nhà bên đang đứng trước một chiếc xe. Triệu Cần thò đầu ra khỏi xe, "Chị, xe đỗ ở đây có chắn lối đi không?" Không đợi Triệu Mai lên tiếng, thím nhà bên đã mở lời trước, "Không có gì đâu, cứ đỗ đi, đây là cổng nhà chị với nhà tôi, có cản thì cũng không đến lượt người khác nói." Triệu Cần lúc này mới xuống xe, đầu tiên nói cảm ơn với thím hàng xóm, sau đó mở cốp xe lấy đồ ra, đồ đạc là do anh mua trên đường, có chút tính sai, sớm biết thế anh đã để lại ít cá mòi mang cho chị, ướp thành cá mặn cũng tốt. Hạ Anh Võ thấy vậy liền bước lên phía trước, nhận lấy đồ rồi hỏi: "Xe mua lúc nào vậy? Passat à, trường của anh cũng có một chiếc." "Mấy hôm trước mới mua." Đến trước mặt Triệu Mai cười nói: "Chị, chỗ quê mình quan hệ tốt quá ha." "Đừng có cười nham nhở, coi chừng chị tính sổ đó." Nói xong không nhịn được nhìn em trai mình từ trên xuống dưới, "Ừm, ăn mặc lên trông vẫn khá đấy." "Vào nhà uống trà đi, ngoài cửa nói chuyện gì chứ." Hạ Anh Võ vừa xách đồ vừa nói. "Cậu út, sao không mang A Viễn theo luôn?" "Nó phải đi học, sao cháu lại không cần đi học?" Hạ Hoằng Trạch đang cười tươi thì mặt tiu nghỉu, liếc bố mình, phụ thân làm giáo viên trong trường anh, là một điều rất khổ cực. Vào nhà rồi, Triệu Mai bảo hai người nói chuyện trong phòng khách trước, đồ ăn sắp xong rồi. Triệu Cần tham quan nhà xong liền hài lòng gật đầu, "Anh rể, cái sân này không tệ, dù không tính đến chuyện phá dỡ thì ở đây vẫn rất tốt." "Chị mày cũng nói vậy, bảo là ở đây dễ chịu hơn nhà lâu, mà hai nhà hàng xóm đều nhiệt tình, có chuyện gì thì chị ấy ở nhà có thể qua tâm sự." Không lâu sau, Triệu Mai bắt đầu mang thức ăn lên, đợi khi đồ ăn đã đủ mới nói: "Tự cậu không báo trước, chuẩn bị không đủ, không hợp khẩu vị thì đáng đời nhé." "Thôi đi chị, đủ phong phú rồi." Sau khi mọi người ngồi xuống, Hạ Anh Võ định lấy rượu thì Triệu Cần ngăn lại, "Em chiều nay phải đi Hạ Thành rồi, không thể uống rượu, anh rể buổi chiều cũng phải đi làm mà." "Không ở lại một hai ngày sao?" Triệu Mai vốn định buổi trưa không uống, thì tối đến hai người có thể uống cho cạn chén, nhưng vừa nghe nói buổi chiều em trai đã phải đi, thì có chút không vui. "Cậu đi Hạ Thành có việc gì sao?" Hạ Anh Võ hỏi. "Biết làm sao được, người yêu tương lai của em đang học ở Hạ Môn, không tranh thủ qua đó gặp, không khéo lại thành vợ người ta." Nghe nói em trai đã có đối tượng, Triệu Mai lập tức vui mừng, "Con gái nhà nào vậy, còn đang học đại học, chắc tuổi cũng không lớn, cậu có ảnh không?" "Tạm thời chưa có, đợi đợt này qua đó chụp vài tấm rồi gửi cho chị qua QQ xem nhé." "Được, vậy cậu nhớ đấy, định bao giờ thì đính hôn, cha biết chưa?" Triệu Mai liên tục hỏi một loạt câu. Triệu Cần cũng lần lượt đáp lại, nhắc tới bố mình, Hạ Anh Võ tỏ vẻ ái ngại, "A Cần, năm nay không có quà cáp gì biếu bố trong dịp lễ, bên chỗ cha anh cũng không liên lạc được..." "Anh rể, tính cha em thế nào, anh còn lạ gì, yên tâm đi, mấy chuyện này ông ấy căn bản không để tâm đâu, số điện thoại của cha đổi rồi để em cho anh." Sau khi chuyện nhà đã xong thì mọi người cũng ăn cơm gần xong. Đến khi trà lên bàn, Triệu Mai đang định đi vào bếp rửa bát thì bị Triệu Cần gọi lại "Chị, đừng vội, ngồi nói chuyện lát nữa, đợi anh rể đi làm em cũng phải đi rồi." "Chuyện gì vậy, cứ nói đi." "Tiệm trên Taobao thế nào rồi?" Triệu Mai trợn mắt, "Chị gọi điện cho em, em không phải không có chút hứng thú gì à, giờ lại còn hỏi." Nhưng ngay lập tức cô lại cười nói: "Cũng được, mỗi ngày nhiều thì tầm mười đơn, ít thì cũng ba bốn đơn, chị tính một tháng có thể kiếm được hơn một vạn." Triệu Cần nhíu mày nói: "Chị không làm đấu giá xếp hạng à?" "Không cần chứ, bây giờ làm ăn..." "Chị, trước kia chị chưa làm kinh doanh nên thiếu góc nhìn của người làm ăn, đương nhiên em cũng chưa làm, nhưng khoảng thời gian này em có trò chuyện với nhiều ông chủ, em cho chị biết hai đạo lý: Một là, doanh nghiệp khởi đầu sớm không nhất định sẽ mãi chiếm được một thị phần như cũ, hai là, không có lượng tiêu thụ lớn thì chị vĩnh viễn không lấy được giá gốc." Hạ Anh Võ lộ vẻ trầm tư, hai câu này nghe thì rất dễ hiểu nhưng đáng để suy ngẫm. "Ý là sao?" Triệu Mai không có gì ngại ngùng, mình nghe không hiểu thì cứ nhờ em trai giải thích cho rõ ràng. "Ý của câu thứ nhất là, thị trường đang mở rộng, nhưng đối thủ cạnh tranh cũng ngày càng nhiều, chị không muốn cạnh tranh thì phần của chị sẽ bị người khác ăn hết. Marketing là một chuyện rất tùy ý nhưng cũng là chuyện tốn sức, cái mà trước đây em nói giảm nửa giá cho sản phẩm thứ hai đó đều là marketing, ý em muốn nói là không tiến thì lùi, nếu chị không chịu phát triển, an phận với hiện tại, thì nhiều nhất một năm sau, chị sẽ phát hiện mình không có đơn hàng nữa." "Về phần giá gốc thì càng dễ hiểu, không có lượng tiêu thụ thì xưởng căn bản không để ý tới chị, chị vĩnh viễn không lấy được giá thấp nhất, mẫu mã mới nhất, đến khi chị toàn bán hàng tồn kho của xưởng thì nghĩ xem chị còn buôn bán được nữa không?" Những lời này như một gáo nước lạnh, không chỉ làm Triệu Mai thấy lạnh sống lưng mà còn làm cô tỉnh táo. Vốn cứ tưởng thu nhập hiện tại đã đủ làm cô thỏa mãn, cô không ngờ nếu không dụng tâm làm ăn thì muốn giữ mức thu nhập như hiện tại cũng chỉ là chuyện viển vông. "Vậy mai chị liên hệ làm đấu giá xếp hạng được không?" "Có thể, đừng sợ tốn tiền, em nói rồi đó, khi nào mà chị yêu cầu xưởng sản xuất hàng theo đơn đặt của chị thì coi như đã thành công được một nửa. Mà này, dù là công ty nào hay nhà cung ứng cũng vậy, họ toàn bắt người ta chịu hết chi phí phát sinh thôi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận