Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 178: Mở biển rộng lớn cát

Chương 178: Mở biển lớn
Anh cả theo thường lệ ở lại quét dọn vệ sinh trên thuyền, Triệu Cần nghĩ nghĩ lại lấy ổ cứng xuống. Hiện tại ban đêm ra vào thuyền nhiều, bến tàu 24 giờ đều có người, nghĩ đám người này không dám làm bậy, hắn muốn cầm về xem, có hình ảnh hắn cùng Hổ Tử tương tác hay không. Nếu có, có thể lưu lại, sau này kể cho con trai mình nghe, à, hai ngày nữa Lưu Trung Ngọc muốn tới, hay là kể cho tên rùa kia nghe trước.
Đi đến nhà Trần Đông Gia, nhà hắn cũng rất náo nhiệt, không chỉ có người từ bến tàu đi qua, mà cả hai nhà trạm thu mua bên cạnh cũng bị kinh động chạy đến xem náo nhiệt. Trần phụ đang bận rộn đánh khói, ngược lại không thấy Trần Đông đâu? Một lát sau, Trần Đông từ lầu trên xuống, Triệu Cần còn thấy Trần Tuyết từ chỗ góc cầu thang ló đầu ra, vừa vặn bốn mắt nhìn nhau, nha đầu lè lưỡi, có lẽ là do đông người nên không xuống.
"A Cần, ta vừa gọi điện thoại, nhóm hàng này nửa tiếng nữa sẽ đi, xe ta đã liên hệ xong cả rồi. Ta cũng không gạt ngươi, nhóm cá chim này phẩm tướng đúng là đỉnh cấp, con nào con nấy đều to, đúng loại mọi người thích nhất, mỗi con giá của ta là 65 đồng, ta chỉ có thể trả ngươi 55 đồng, tiền chở, tiền nhân công các thứ, lô hàng này lớn như vậy, ta cũng muốn kiếm thêm một chút." Trần Đông kéo hắn ra ngoài cửa, trực tiếp nói thẳng, công khai nói mình muốn kiếm 10 đồng một cân.
Triệu Cần biết, coi như mình đến tận nơi bán, cũng chưa chắc đã được 55 đồng, trừ phi có sạp ở chợ hải sản bán lẻ, có thể kiếm được hơn chút, nhưng đủ tiền công hay không thì cũng khó nói.
"Đông ca, anh cứ quyết đi, giữa anh em mình thì không nói nhiều, dù sao anh đừng lỗ là được."
"Vậy thì quyết định vậy nhé, vừa nãy tao xem qua rồi, căn bản không cần chọn, cứ thế cho lên cân thôi."
Giá cả đã thống nhất, hai người bắt đầu cân, Trần phụ phụ trách ghi số lượng, 27 giỏ, giỏ nhiều thì hơn 60 cân, ít cũng có khoảng 50 cân, tổng cộng 1589 cân. Nghe tổng số, đám người xem náo nhiệt lại lần nữa kinh hô. Tất nhiên có người hiểu chuyện nghe xong trọng lượng thì liền quay đi vì biết tiếp theo sẽ là bàn bạc giá cả, mình ở đây không tiện, còn một số người không hiểu tự nhiên cũng không tiện đuổi người ta đi.
Đợi cân xong cả hải sản dây thừng, Trần phụ liếc nhìn Trần Đông nói: "Con đưa A Cần lên trên lầu ngồi chơi uống chén trà, mệt cả ngày rồi."
Trần Đông cũng biết, ở dưới lầu không tiện tính tiền. Hai người lên lầu, trên lầu còn có một phòng khách, Trần Tuyết đang ngồi xem ti vi, thấy hai người đi lên thì liền tắt ti vi ngồi qua một bên pha trà cho hai người.
"Triệu Cần, anh lại bắt được nhiều cá vậy à?"
"Đúng vậy, nói ra cũng khéo, tôi gặp phải cá voi hổ, chính là đám lần trước cho tôi cá ma quỷ đấy, bọn chúng chơi vui lắm, nhảy múa bên thuyền tôi, sau đó lại dẫn thuyền tôi tìm được đàn cá..."
Nếu là Trần Đông hỏi thì Triệu Cần chẳng thèm nói, nhưng Trần Tuyết hỏi nên hắn coi như kể chuyện lạ cho cô bé nghe.
Trần Tuyết trợn to mắt, vẻ mặt ngơ ngác: "Thật à? Anh không gạt em chứ?"
"Lừa em em là chó con."
Trần Đông cũng thấy lạ lùng, liên tục hỏi, Triệu Cần đành phải kể chi tiết hơn một chút, nghe xong hai anh em đều ngớ ra: "Vận may của anh thế nào mà ngay cả cá voi hổ cũng giúp anh bắt cá được, đúng là thần."
Trần Tuyết pha trà ngon cho hai người xong, lại về phòng, lát sau mang ra một đĩa nho rửa sạch đặt trên bàn trà.
Trần Đông đang tính sổ sách, Triệu Cần cũng không khách sáo, cầm lấy nho bỏ vào miệng, một vị ngọt thơm tràn ngập toàn khoang miệng, đúng là nho, ngon thật.
"Cá chim tổng cộng là 87.395 đồng, mấy thứ tạp nhạp khác coi như 2.720 đồng, cộng lại là 90.115 đồng."
Triệu Cần cầm tờ giấy lên xem một lượt rồi mới nói: "Được, làm tròn 9 vạn cho nhanh."
Trần Đông đứng dậy đi lấy tiền, Triệu Cần cười nhìn về phía Trần Tuyết, cô bé bị nhìn thấy thì hơi ngại, trừng mắt liếc hắn một cái rồi cũng đứng dậy vào phòng, lát sau xách một túi nhỏ ra, "Ba ta mang về một thùng, để đó cũng hỏng, nếu anh không chê thì cầm về đi." Trong túi là hai chùm nho.
Triệu Cần không khách khí nhận lấy, đang định nói gì thì Trần Đông từ trong nhà ra, đặt 9 xấp tiền trước mặt hắn.
"Tối nay ăn cơm ở đây nhé?"
"Thôi Đông ca, người nhà còn đang đợi, anh giúp tôi giữ lại chút mồi câu, cá tôm tạp nhạp không đáng tiền thì anh cũng giữ lại cho tôi một ít, tôi thả lồng dùng. Nếu ngày mai gió lớn không ra khơi được, thì anh giúp tôi thả vào kho lạnh, dù sao tôi cũng sẽ lấy."
"Được thôi, mấy thứ này lúc nào muốn mà chẳng có, không cần cố ý giữ. Mà này, thuyền của chú có thật sự định bán không? Ta nói cho chú biết, riêng vụ cá voi hổ hôm nay thôi là ra 3 vạn cũng có người tranh mua đấy."
Ôi chao, không sai, giá lại tăng rồi, Triệu Cần mừng thầm, lúc mua hắn đã định bụng đợi khi có thuyền mới rồi bán lại giá cao. Nhưng bây giờ hắn lại có ý nghĩ mới, chỉ là lại phải tốn thêm một khoản tiền lớn, còn phải lợp nhà, tiền nong trong tay eo hẹp, cứ chần chừ mãi.
"Để một tháng nữa nói sau, coi như có muốn bán thì cũng là chuyện hai tháng sau, dù sao cũng phải đợi thuyền mới đến tay."
Hai người vừa nói vừa đi xuống lầu, thấy tay hắn cầm theo nho, Trần Đông xem như không thấy, em gái mình cho thì hắn có làm gì được.
Xuống dưới lầu, Triệu Bình đã dọn dẹp xong giỏ trống, để ở trên xe xích lô. Ba người nhanh chóng trở về nhà, trên đường Triệu Bình hỏi giá mua cá chim, rồi mới lên tiếng: "A Cần, lúc nãy em nhìn dưới lầu thấy bác Trần bán cá chim những 78 đồng một cân."
55 đồng mua, 78 đồng bán, tỉ suất lợi nhuận gộp gần ba mươi điểm, "Rất bình thường thôi, anh cả, có một số tiền không phải cho mình mình kiếm."
"Ta cũng biết, ai, làm ăn vẫn tốt." Triệu Bình trong lòng nghĩ, mình ba người mệt gần chết, hao tâm tổn sức lại còn mạo hiểm, cuối cùng người ta chỉ việc mở cửa hàng ngồi trong nhà là có thể kiếm được một nửa tiền.
"Anh cả, làm ăn thật ra còn nhiều rủi ro hơn."
Ba người về đến nhà, Hạ Vinh vừa mừng vừa lo, về sớm như vậy đương nhiên tốt, tránh cho cô lo lắng, nhưng cô lại sợ là thuyền có vấn đề: "Sao về sớm thế?"
"Gặp phải đàn cá, không đủ băng." Triệu Bình nói đơn giản một câu.
Triệu Cần bảo A Hòa đi mời bà cụ đến, giờ chia tiền thì những khoản tiền lớn phải có bà cụ ra mặt.
Hạ Vinh đổ hai chậu nước, đưa hai chiếc khăn lông, trước tiên để hai anh em rửa mặt một chút.
Triệu Cần đưa nho cho chị dâu: "Chị rửa một chùm để trên bàn ăn luôn, còn một chùm để cho A Viễn và Miểu Miểu ăn, mấy cái này trẻ con ăn nhiều một chút có lợi."
"Nhà không thiếu hoa quả, sao em lại còn mua?"
"Hắn mua cái rắm, luống cuống hết cả lên, là người ta Trần Tuyết cho đấy." Triệu Bình xen vào, Hạ Vinh nghe xong càng mừng, lại chỉ vào chiếc vòng trên cổ Triệu Cần đang cởi áo nói: "Trên cổ em là cái gì vậy?"
"Người tặng, phỉ thúy, hàng xịn đấy." Triệu Cần cũng nói đùa.
"Cũng là A Tuyết tặng, cái này phải tốn không ít tiền nhỉ?"
Triệu Cần qua loa cho xong chuyện, nếu mà nói cái này cần hơn một vạn thì đoán chừng chị dâu lại bắt đầu tính chuyện đám cưới. Không bao lâu bà cụ đến, Triệu Cần bắt đầu tính sổ sách.
Bạn cần đăng nhập để bình luận