Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 497: Bảy viên

Chương 497: Bảy viên
Lão Chu và Bành lão lục hai người, khẳng định sẽ không theo kịp bước chân của Triệu Cần, bởi vì trong đầu bọn họ chỉ nghĩ đến cuộc sống ấm no đủ ăn. Hơn nữa, đối với sự nghiệp không có loại quyết tâm dốc hết sức, tiến không lùi. Đương nhiên, Triệu Cần trước đó chỉ nghĩ làm ăn nhỏ lẻ kiếm chút tiền mang theo hai người, hiện tại mục tiêu của mình đã thay đổi, tự nhiên không thể ép buộc người khác phải thế nào, trước mắt cứ hai ba cửa hàng, góp vốn chung với bọn họ, để bọn họ có nguồn thu nhập ổn định là được.
Hắn rất có chừng mực, dù sao trên người có quá nhiều bí mật, lỡ uống say ma quỷ biết sẽ nói ra cái gì, vừa uống ba chén rượu vào bụng đã quyết định bỏ chén không uống nữa.
"A Cần, Nhan Vĩ làm việc không chê vào đâu được, bất quá vợ Lão Lâm hai ngày trước đến tìm vợ ta, nói xa nói gần ý là muốn ta đuổi Nhan Vĩ đi." Bành lão lục nói. Nhà hắn cũng ở đầu thôn, cách nhà Lão Lâm rất gần, là hàng xóm láng giềng, trước đó quan hệ cũng không tệ.
"Vậy ngươi nghĩ như thế nào?"
"Đương nhiên tiếp tục dùng, ta cùng Lão Chu đã thương lượng chuẩn bị bồi dưỡng nàng làm quản lý cửa hàng, ta mà đuổi nàng đi cho đối thủ cạnh tranh, đầu óc ta có bệnh à. Hơn nữa, nàng rất thu hút khách, mấy tên côn đồ ở thị trấn gần như ngày nào cũng đến ăn cơm."
"Đám người này có gây khó dễ cho chúng ta không?"
"Ta là người ở trong thị trấn, với lại cậu bảo Trần Tổng nói chuyện với bọn chúng rồi, nên từng đứa vẫn ngoan ngoãn."
"Nếu thật dám gây chuyện, cứ đập cho ta, chọn hai đứa hay gây sự nhất tìm người đánh gãy chân." Đối với đám người lêu lổng không làm ăn, Triệu Cần chưa bao giờ có thiện cảm. Bất quá hắn dường như quên mất trước đó hắn cũng chẳng hơn ai.
"Vậy chuyện nuôi trồng, cậu thấy chúng ta nên chia phần thế nào?" Lão Chu huých Bành lão lục một cái, người sau mới mở miệng hỏi. Hai người biết đại khái ý đồ của Triệu Cần, cũng hiểu được chuyện nuôi trồng một mặt là cung cấp hàng hóa, một mặt là để trả lại gia cầm. Về nhân phẩm của Triệu Cần, hai người tin tưởng mười mươi, tương đương với nói đây là vụ làm ăn kiếm lời không lỗ.
Hai người tự nhiên muốn toàn bộ, mình không có thời gian làm thì ở nhà còn có vợ mà, anh em Lão Bành mấy người cũng có thể giúp trông coi, nhưng nghe nói người góp vốn cùng họ đều là người thân cận với Triệu Cần, quan hệ thân thiết, cho nên liền từ bỏ ý định muốn chiếm trọn.
"Ta tính thế này, Lão Miêu... năm người trên thuyền, thêm hai người các ngươi, tổng cộng bảy người, vậy đi, hai ngươi mỗi người một phần mười rưỡi, còn lại bảy phần bọn họ chia." Như vậy cũng coi như là bảy người chia đều. Hai người tuy có chút thất vọng, nhưng cũng không có cách nào.
Triệu Cần cười nói: "Yên tâm đi, đợi thôn ta phát triển, phương pháp kiếm tiền còn nhiều nữa."
Nói chuyện phiếm đến gần 12 giờ, hắn lúc này mới về nhà.
Bành lão lục đi theo hắn ra cửa, kết quả gã không đi về đầu thôn, ngược lại theo sát Triệu Cần.
"Có chuyện gì?"
"A Cần, Lâm Dương giống như có chút bệnh thần kinh, nghe nói hôm qua lại cầm dao muốn chém Lão Lâm, ta lo hắn có thể đến gây chuyện ở thị trấn với Nhan Vĩ."
Triệu Cần quay đầu nhìn chằm chằm vào Bành lão lục, thấy đối phương ngượng ngùng cười một tiếng mới nói: "Lão Lục, đừng đoán mò, ta và Nhan Vĩ không có bất cứ quan hệ gì, cho nên, ngươi và Lão Chu không cần thăm dò ta, nàng vốn dĩ không phải con mắt ta cài cắm vào trong tiệm. Các ngươi quản lý như thế nào thì cứ quản, ta sở dĩ nói muốn chiếu cố cô ta một chút, là bởi vì lòng thương người thôi, dù sao người ta ly hôn lại còn mang theo một đứa con. Lại nữa, trong tiệm không thể xảy ra vấn đề, ở sở ta đã nói rồi, có chuyện gì cứ gọi điện thoại, không thì dứt khoát thuê một bảo vệ, tiền lương cho cao một chút."
"Ta không có ý đó, cậu đừng nghĩ nhiều."
"Thôi đi, đừng có bày trò trước mặt ta, về sớm nghỉ ngơi đi, đừng có chưa kiếm được tiền mà đã sinh bệnh."
Triệu Cần nói xong liền về nhà, chắc hẳn đại ca cũng đã ngủ sớm rồi, lúc này vẫn không nên làm phiền thì hơn.
Nằm vật xuống giường, nghĩ đến ngày mai không cần ra biển cũng không có chuyện gì khẩn cấp, có thể ngủ ngon một giấc, hắn đắc ý.
Sáng sớm hôm sau, hắn còn đang nằm mơ, kết quả đã bị đại ca đánh thức: "A Cần,..."
"Đại ca, điểm tâm ta không ăn, mọi người ăn đi." Hắn trở mình ngủ tiếp. Kết quả Triệu Bình có chút không buông tha, trực tiếp vén chăn của hắn lên: "Mau dậy đi, có chuyện lớn."
Triệu Cần phiền muộn, thở dài ngồi dậy, "Mấy giờ rồi?"
"Trời mới sáng, gần 6 giờ rồi."
"A, gần 6... mấy giờ? Đại ca, tối hôm qua ta bàn bạc công chuyện đến gần nửa đêm mới ngủ, ngươi có biết không hả?" Triệu Cần kịp phản ứng có chút tức giận, nếu không phải là anh trai của mình, hắn đã muốn hỏi xem đối phương có đức hay không.
"Đứng dậy đi, cậu còn ngủ gì nữa, tối qua ta xem cái đám ốc đó nhả ngọc trai đến cả ngủ không được."
Nhắc đến ngọc trai, Triệu Cần ngẩn người một lát tỉnh táo lại: "Còn có ngọc trai nữa sao?"
"Không có ta còn đến làm gì, nói cho cậu biết, tỷ lệ nhả ngọc của đám ốc đó cao quá, ta còn không ngờ tới."
"Cái nào cũng có sao?"
Triệu Bình kinh ngạc, lập tức trợn tròn mắt, tâm trạng kích động vừa nãy thoáng chốc biến mất, "Cậu đúng là giỏi nằm mơ, tối qua lại có 5 viên ngọc trai nữa."
"...Cũng được."
"Rất được, người ta nhặt được một viên còn phải thắp hương cầu nguyện, cậu một lần mở ra được 6 viên, không đúng, là 7 viên, cậu biết đây là cái loại vận may gì không?"
Triệu Cần đành chịu, đi theo đại ca phía sau ra phía sau thôn.
Thấy tẩu tử, phát hiện cô cũng mang đôi mắt gấu mèo, rõ ràng tối qua cũng không ngủ được mấy, ngược lại là tinh thần rất tốt, sắc mặt vui mừng.
"A Cần, A Bình nói ngọc trai này mấy vạn một viên, là thật sao?"
"Ta cũng không biết nữa tẩu tử, nhưng mà viên tẩu nhặt được khẳng định không chỉ có vậy, phẩm tướng quá tốt."
Hạ Vinh vui vẻ nói: "Vậy viên này thì sao?"
Triệu Cần cũng bị dọa sợ, tẩu tử đang cầm một viên, so với đồng xu một tệ còn lớn hơn một chút, hắn nhận lấy tay cân thử, đoán chừng ít nhất cũng có 40 gram, toàn thân màu cam không đều nhau lắm, nhưng chính sự không đều nhau đó lại càng lộ ra một ý cảnh phong phú và cảm giác đẹp đẽ, tựa như cả viên ngọc bị ngọn lửa bao bọc lấy.
Ngọc đẹp sở dĩ quý giá, là vì lớp vỏ ngoài của nó không có cái loại cảm giác của trân châu thông thường, mà lại tản ra ánh sáng bóng như gốm sứ, viên này lớn như vậy, hơn nữa còn tròn trịa hoàn hảo, đoán chừng trên thế giới có lẽ đều nằm trong tay đám người sưu tầm, ít khi ai được thấy.
"Đây là con ốc nào nhả ra?"
"Con ốc hơn 6 cân ấy." Triệu Bình nhớ rõ, bởi vì chính tay hắn đã gạt viên này ra từ thịt con ốc.
"Cái này có lẽ là bảo vật vô giá, viên này nhất định không thể bán," Triệu Cần kinh ngạc nói.
Hạ Vinh lại đem 4 viên còn lại lấy ra, lớn nhỏ đều xấp xỉ hai viên nhặt được hôm qua, trong đó hai viên có hình dáng tròn dẹt không được tốt, màu sắc cũng là đậm nhất, gần với màu vỏ quýt.
Tóm lại, hơn một trăm cân ốc dừa này, đã nhả ra 7 viên ngọc trai đẹp, từ một loại hải sản giá trị 3-4 ngàn, lập tức giá trị bản thân tăng vọt lên ít nhất đạt đến mấy triệu.
Vừa vặn 7 viên, có thể triệu hồi thần long không? Triệu Cần nghĩ tới đây bật cười ha hả, đầu óc mình cũng thật là phong phú.
Chắc chắn là không thể triệu hồi thần long, nhưng nếu đem 6 viên trên tay mình khảm lên một sợi dây chuyền, sợi dây chuyền đó chắc chắn sẽ có giá trị liên thành.
"A Cần, quyết định mấy cái này phải làm sao?"
"Chưa nghĩ ra, viên lớn này chắc chắn ta không bán, còn mấy viên nhỏ kia thì đợi đến lúc xem có ai biết hàng có thể ra giá như thế nào." Nếu như giá cả không hợp lý thì giữ lại toàn bộ, A Tuyết lại không phải là không mang được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận