Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 123: Đi hạ thành phố

Chương 123: Đi xuống thành phố
Triệu Cần không về nhà mà đi thẳng đến siêu thị. May là siêu thị vẫn còn mở cửa, hắn mua không ít túi zip và một chiếc rương hành lý lớn.
Về đến nhà đại ca, A Hòa và mẹ hắn đã về, hai trăm cân sò đã được tách vỏ xong. Điều khiến hắn vui mừng là, lại có bốn viên ngọc trai được tìm thấy, chất lượng cũng không tệ.
“Thuyền trưởng Lão Phó nói muốn 200 tệ một ngày, ta cũng không mặc cả.”
“Đại ca, ngày mai ta muốn đi bán hàng, chắc không đi biển cùng mọi người được. Nếu ngươi và A Hòa bận không xuể thì lại thuê người đi.”
Triệu Bình không hỏi hắn đi đâu, nghĩ ngợi một chút rồi nói: “Không cần thuê người đâu, sáng mai hai anh em ta đi thu, chắc hơn nửa ngày là xong. Ngươi không ở thì hai anh em ta cũng không phải đi lang thang.”
“Đại ca, sáng sớm mai em muốn đi rồi, mấy tổ yến này tối nay phải phơi lại, sáng sớm mai em qua đóng gói.”
“Mấy giờ thì ngươi đi?”
“Sáu giờ.”
“Được, vậy ngươi không cần dậy sớm đâu, anh và chị dâu sáng mai giúp ngươi thu xếp gọn gàng, ngươi qua xách là được.”
Triệu Cần cũng không từ chối. Lúc này đã hơn mười giờ, hắn gắn bốn viên ngọc trai vào trang sức, đến lúc đó xem tình hình mà trả hoặc là bán.
Về đến nhà, hắn lấy điện thoại ra cắm sạc mới phát hiện Trần Tuyết gửi cho hắn mấy tin nhắn, nội dung đều là nhắc nhở hắn nghỉ ngơi sớm một chút, sáng mai đừng dậy trễ. Hắn nghĩ giờ cũng muộn rồi nên không trả lời.
Sau khi tắm rửa xong, nằm lên giường không lâu thì hắn ngủ say…
Sáng sớm, dù biết hôm nay không thể ra biển nhưng hắn vẫn mở hệ thống ra xem. Hôm nay vậy mà vẫn có 29 điểm may mắn, cũng coi như không tệ.
Có chút đáng tiếc, nhưng nghĩ đến đại ca và A Hòa đều là công cụ nhân do hệ thống trói buộc, mà lồng bè thì hơn phân nửa là mua từ hệ thống nên có lẽ cũng có thu nhập không tệ, hắn liền không xoắn xuýt nữa.
Sau khi rửa mặt xong, hắn tìm lại bộ quần áo Lạc Tiểu Y mua cho trước đây. Lúc ấy hắn không mở ra xem, sau khi Lạc Tiểu Y rời đi, hắn mới phát hiện bên trong có hai chiếc áo sơ mi, chứ không phải một chiếc.
Đã vài ngày không nhận được tin nhắn của nàng, chắc nàng đã quay về nước, bỏ lại chuyện trên bờ, vậy cũng tốt.
Đến nhà đại ca, tổ yến đã được đóng gói gọn gàng vào trong chiếc rương hành lý lớn. Đại ca không khỏi dặn dò hắn trên đường cẩn thận, đừng ngủ trên xe.
Hôm nay xe lôi của đại ca chắc chắn phải dùng, hắn liền đi xe máy đến trấn.
Trần Đông và mọi người đã thu xếp xong xuôi. Thấy hôm nay hắn ăn mặc trông kỳ lạ, Trần Đông thấy thế nào cũng không thuận mắt, ngược lại Trần Tuyết thì hai mắt sáng rực.
“Cái này bên trong đều là...?” Trần Đông thấy rương hành lý lớn như vậy thì không nhịn được mà hỏi.
Tối hôm qua hắn cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Triệu Cần chỉ có một hai cân. Đương nhiên, cho dù chỉ là một hai cân thì cũng đáng để đi một chuyến, ai ngờ sáng sớm lại thấy một cái rương hành lý lớn như thế, chắc chắn không dưới một hai chục cân.
“Chỉ chứa một nửa, không nhiều đến vậy đâu.”
“Vậy cũng là nhiều rồi.”
Trần Tuyết có vẻ như thấy mặc váy đi đường xa không tiện, hôm nay nàng mặc một chiếc áo phông màu xám, phía dưới mặc một chiếc quần jean lửng, chân đi đôi giày bata, lộ ra mắt cá chân trắng nõn, còn đeo một chiếc vòng chân có dây đỏ gắn nút thắt vàng.
Khi nàng xoay người, Triệu Cần vẫn không nhịn được mà liếc mắt một cái, dáng người cô nàng này quá đẹp, đúng là “bóng lưng sát thủ”, đương nhiên mặt chính diện cũng rất xinh đẹp.
“Đi thôi, ta đưa mọi người ra bến xe.”
Triệu Cần ngồi ở ghế phụ lái, Trần Đông lái xe, trong phút chốc cả ba người đều im lặng.
Hai người đàn ông thì vì có Trần Tuyết ở đây nên nhiều chuyện không tiện nói ra, còn Trần Tuyết thì lại cảm thấy lúc này nói chuyện với Triệu Cần có chút không ổn.
“Đông ca, hôm nay anh đi vào thành phố có việc gì à?” Triệu Cần tìm chuyện để nói.
“Chẳng phải là chuyện bất động sản lần trước ta nói với ngươi sao. Ba ta có cùng ý nghĩ với ngươi, cho rằng có thể đầu tư ít vốn vào. Hôm nay ta qua cũng là coi như ký hợp đồng đi.”
Trần Đông lại hỏi chuyện chiếc thuyền của hắn thế nào, còn nói mấy tổ yến này bán đi có thể cân nhắc mua một chiếc thuyền mới.
Triệu Cần khẽ động tâm, nhưng vẫn lắc đầu, nói mình đang nghĩ tới chuyện xây nhà.
“Xây nhà không tốn bao nhiêu tiền, nhà trong thôn thêm nền móng, ước chừng năm vạn tệ là đủ.”
Trần Đông là người có kinh nghiệm trong nghề, dù sao nhà của hắn bây giờ cũng là mua đất xây, cơ bản xây xong cũng chỉ mới hơn ba năm.
“Ta muốn xây lớn hơn một chút, ước chừng không dưới hai ba mươi vạn tệ.”
“Lớn đến mức nào?”
“Thêm sân thì chắc khoảng một nghìn mét vuông.”
Trần Đông: “…”
“Đông ca, anh có quen người làm thiết kế nhà không? Dù sao anh làm bất động sản chắc chắn phải có người thiết kế đúng không? Có thể giới thiệu cho ta làm quen với một người không?”
“Triệu Cần, chuyện này ngươi tìm ca ta coi như tìm nhầm người rồi. Người thiết kế của bọn họ cũng bình thường thôi, ta có thể giúp ngươi giới thiệu người khác.” Trần Tuyết xen vào nói.
Nói chuyện một hồi, Triệu Cần mới biết, Trần Tuyết cũng đang là sinh viên đại học, chỉ là đang học tại học viện nghề nghiệp thành phố trực thuộc, chuyên ngành là không vụ, trong trường của bọn họ có chuyên ngành kiến trúc thiết kế trang trí.
Đến bến xe, lúc Trần Đông chuẩn bị xuống xe còn ném cho Triệu Cần một ánh mắt cảnh cáo, Triệu Cần cười trừ.
“Ngươi có bị say xe không, ta đi mua đồ ăn sáng, nếu ngươi say xe thì tiện thể ta mua cho hai viên thuốc say xe.”
Nhận vé xe, còn hơn hai mươi phút nữa xe mới chạy, hai người tìm ghế ngồi nghỉ ngơi, Trần Tuyết nói.
“Không say xe đâu, hay là ngươi nghỉ ngơi đi, để ta đi mua?”
Trần Tuyết không đáp lời, chạy nhanh đến nơi khuất khỏi tầm mắt Triệu Cần. Ánh mắt của hắn cứ dõi theo bóng dáng nàng, cho đến khi nàng biến mất ở sảnh chờ.
Chỉ vài phút sau, Trần Tuyết đã mang đồ ăn sáng trở lại, bên trong không chỉ có bánh bao, trứng luộc nước trà, mà còn có sữa bò và nước khoáng.
“Ăn đi, ta chỉ cần một cái bánh bao thôi.”
Tổng cộng hai quả trứng gà và năm chiếc bánh bao, Trần Tuyết cầm một cái cắn thử, phát hiện là bánh nhân thịt, nhưng lại thấy để xuống thì không hay nên đành chần chừ.
Triệu Cần tuy kiếp trước chưa từng có mối tình nào ra hồn, nhưng đọc vị người khác thì hắn rất chuyên nghiệp. “Đưa đây cho ta đi, ngươi muốn ăn bánh nhân gì?”
Vừa nói hắn vừa cầm cái bánh bao kia từ tay nàng, chọn một chút rồi đưa một cái khác cho Trần Tuyết.
“Cái đó ta cắn rồi.”
Triệu Cần cười nói: “Ngươi sẽ không bị bệnh truyền nhiễm chứ?”
“Đương nhiên là không có.” Trần Tuyết lập tức phủ nhận.
“À, vậy chắc sáng nay ngươi chưa đánh răng.”
Trần Tuyết không trả lời, trong đôi mắt có chút tức giận, Triệu Cần cười ha hả, nhanh chóng nhét cái bánh bao kia vào miệng mình, Trần Tuyết không để lại dấu vết khẽ mỉm cười.
“Sao ngươi lại muốn xây nhà lớn như vậy?”
“Để ở chứ sao, người sống trên đời, điều kiện cho phép thì cũng nên để bản thân sống thoải mái một chút. Ta nghĩ là, kiến trúc chính xây tầm bốn trăm mét vuông, ba tầng đi, để sẵn vị trí thang máy. Sau này có tiền thì lắp thang máy bên trong, bên ngoài sân vườn, bên trái làm một hồ thủy sinh, bên phải thì làm một phòng tắm nắng...”
Hắn kể sơ bộ ý tưởng của mình một lượt, Trần Tuyết nghe xong cười nói: “Diện tích lớn như vậy, về sau không cần làm gì khác, mỗi ngày chỉ đủ quét dọn nhà cửa thôi.”
“Cho nên đó, phải tìm một bà vợ hiền dịu một chút, nếu không hai ta cùng nhau đi xem mắt?”
Mặt Trần Tuyết ửng hồng, lập tức có chút khẩn trương, nàng thật không ngờ Triệu Cần lại thẳng thừng như vậy. “Ta… ta không làm người hầu cho ngươi đâu, đừng hòng.”
“Ôi, vậy thôi vậy.”
Nghe hắn lại nhẹ nhàng bâng quơ như vậy, lần này Trần Tuyết thực sự tức giận, vừa hay lúc này có thông báo được lên xe, nàng giẫm một chân vào chân Triệu Cần, tức giận nói: “Đi thôi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận