Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 261: Cá Nóc

Hôm nay cũng có nhiều hàng mới, Triệu Cần này cũng biết cách lôi kéo, còn thấy cả cá đuối. Tiếp đó, mấy mẻ lưới đều toàn là cá nóc. Cá nóc còn có tên khác là cá da trơn, cá da trơn có vài loại, cá nóc là một loại có hình thể khá lớn, cũng là loại cá thích sống bầy đàn, phân bố rất rộng ở vùng duyên hải nước ta. Trước đây ta thấy Trần Đông từng thu mua loại cá này, không đắt, một cân hình như chỉ mười mấy đồng, nhưng số lượng nhiều, mẻ này chắc cũng được hơn ba mươi con, mỗi con nhỏ cũng hai cân, con lớn thì hơn ba cân. Cá nóc, hay cá da trơn, thịt cũng được, chỉ là kém hơn loại cá da trơn nhỏ thôi.
"A Cần, may mà mình lắp cái cần cẩu, không thì mấy cái lưới này chắc ta kéo không nổi mất." Triệu Bình châm một điếu thuốc, thấy thằng em mình kéo lưới ngon lành, nên cũng không có ý định đổi ca, liền vác một cái sọt đặt làm ghế, dự định gỡ được bao nhiêu thì gỡ. Hắn nói không sai, vực nước sâu như vậy, không kéo lưới không thôi đã nặng, chứ đừng nói đến việc kéo cả chục cân cá lên một lúc.
Triệu Cần đang định nói chuyện vài câu với anh trai, thì ngay lập tức lại kinh hô khi thấy cá bắt được, "Má ơi, sao con cá mập này lớn thế!" Triệu Bình bị hắn làm cho tò mò, cũng nhìn về phía mẻ lưới cá đang kéo lên, hắn cũng trợn tròn mắt khi thấy con cá dài cỡ hai mét, phải hơn mười cân. Cá mập chó dù có chữ mập, nhưng nó là loài cá mập cỡ nhỏ, thường thấy loại hai ba cân, loại hơn mười cân như này thì Triệu Bình chỉ thấy một lần, mà đó là chuyện của mấy năm trước.
"Phát tài rồi, con này chắc cũng phải được một nghìn đồng ít nhất." Triệu Bình nhanh chóng gỡ nó ra, vì cá lớn quá nên cái lưới cũng bị nó giãy dụa làm rối, gỡ cũng hơi phiền phức. Khi kéo cái phao lưới cuối cùng lên, Triệu Bình gãi đầu, "Sao không còn con nào nữa nhỉ?"
"Anh, còn nữa thì em phải làm đến tối mất, giờ em hối hận vì mua nhiều lưới rồi."
"Nói bậy, mẻ nào cũng thu hoạch thế này, ta sẵn sàng thả thêm cả trăm cái lưới, không được thì đến lúc thuê người gỡ lưới." Ừm, anh hai tiến bộ rồi, còn biết nói đến thuê người, xem ra thu nhập gia đình tăng, khiến anh ấy có chút bành trướng, có xu hướng phát triển thành nhà tư bản rồi. "A Cần, ngươi ra lái thuyền, ta về nhà, A Hòa mở máy từ xa không được." Triệu Cần đáp một tiếng, đổi chỗ với A Hòa, lái hết tốc lực, quay đầu hướng về nhà.
Triệu Bình và A Hòa cũng không rảnh, một người lấy cái sọt úp lên ghế, ngồi đó bắt đầu gỡ lưới. Một lúc lâu, Triệu Bình muốn hút điếu thuốc, ngẩng đầu lên thấy khu vực này có gì đó không đúng, "A Cần, đây không phải đang đi về bến trên trấn à?"
"Về bến ở thôn, để chị dâu họ tìm người xuống giúp gỡ, nếu để mình gỡ thì không biết đến khi nào, đợi gỡ xong thì cá cũng không còn tươi." Trên trấn cũng có người, nhưng người trên trấn họ không quen, nên vẫn là về trong thôn cho tiện. Hiện tại đã sáu rưỡi, chắc về đến bến thì trời cũng chưa tối.
Gần đến bến tàu, thuyền bắt đầu nhiều lên, ai cũng vội vàng quay về thời điểm này, Triệu Cần thấy Lão La, hắn cùng em mình chung nhau một chiếc thuyền. Thấy người quen, Lão La cũng lái thuyền chậm lại gần, "A Cần, không phải mấy chú cập bến trên trấn à, sao hôm nay về thôn vậy?"
"Hôm nay thả lưới trúng, được nhiều quá, gỡ không kịp, định về bến ở thôn gỡ."
"Được bao nhiêu?"
"Về đến bến rồi nói." Lão La người không tệ, đã giúp mình nhiều việc, lại là hàng xóm cũ, không nên giấu, mà có giấu cũng không được.
Còn chưa kịp cập bến, Triệu Cần đã lấy điện thoại ra gọi về nhà, "Chị dâu, có thể tìm ba người xuống giúp gỡ cá được không, đúng, bọn em về cập ở bến thôn, nếu ít cá thì tụi em tự gỡ." Cúp điện thoại, thuyền cá cũng từ từ cập bờ. Mấy người thu mua cá thấy thuyền Triệu Cần, biết tiểu tử này sẽ không bán cho bọn họ, cũng không để ý tại sao, ngược lại thuyền Lão La vừa đỗ ổn, không kịp chào hỏi hỏi cá, đã vội vàng nhảy qua thuyền Triệu Cần.
Khi thấy trên boong thuyền la liệt những con cá mắc lưới, mắt hắn suýt lồi ra, "Trời ơi, đánh lưới kiểu này kiếm ghê nha, trời đất ơi, mấy người mà gỡ xong đống này chắc cũng được hai ba ngàn cân cá ấy nhỉ?"
"Chú La, không nhiều đến thế, một hai ngàn cân thì chắc có, chủ yếu là do bọn cháu có 25 cái lưới thôi."
"Má, ta còn tưởng hôm nay ta đi biển được nhiều lắm rồi chứ, ai dè so với mấy chú thì thua xa, tao muốn nhảy xuống biển luôn quá." Thấy Lão La khoa trương như vậy, Triệu Cần lại càng vui, lão tiểu tử này còn chưa thấy mấy hàng ngon đã được gỡ trước của bọn họ, nếu để ông thấy chắc ông đâm đầu vào thuyền mà chết mất. Lúc này, mấy người thu mua cá vốn đang đứng ở bến tàu, thấy trên thuyền có gì đó không bình thường, liền kéo nhau lại nhìn.
Lúc đầu cũng thấy kinh ngạc, sau lại như cha mẹ c·hết, vì đồ nhà Triệu Cần có bán cho bọn họ đâu, mỡ đấy mà không được ăn, quá là phiền muộn.
"A Hòa, cậu đến nhà anh hai lấy xe máy, rồi qua chỗ anh Đông lấy lại cái xe ba gác, nói với anh Đông là hôm nay hàng sẽ về trễ một chút."
"Dạ, em biết." A Hòa không quan tâm người đang lên thuyền, một mực cúi đầu gỡ lưới, nghe Triệu Cần nói thì đáp một tiếng rồi nhảy xuống thuyền chạy về hướng nhà.
Rất nhanh, cả bến tàu đều đã biết thuyền nhà Lão Triệu hôm nay lại trúng đậm, chắc cũng bán được vài vạn.
Hạ Vinh không tìm được ai, thuê người thì cũng không phải dễ, đành gọi bà già lên, hai người hùng hục chạy ra, tính xem có thể kêu người ở bến tàu không, Triệu An Quốc nghe nói thuyền con trai lại trúng lớn cũng thấy lạ, tiểu tử này sao mà may mắn thế, ông cũng không ngồi yên được, gọi Lão Lưu đẩy xe theo sau ra bến tàu.
"A Cần, mẹ không tìm được ai cả, hay là con thuê người trên bến đi." Hạ Vinh vừa nói vừa há hốc miệng, vì nàng thấy trên mạn thuyền, cá chất thành một núi nhỏ.
"Má ơi, sao nhiều cá vậy, ngoài biển toàn là cá à." Bà già cũng tròn mắt ngạc nhiên.
Thuyền nhỏ, mà trên đó toàn là lưới, mà trong lưới toàn là cá, ai thấy cảnh này cũng sẽ ngạc nhiên, đương nhiên, nếu mấy cái lưới này đặt trên một cái thuyền lớn, thì cũng là chuyện bình thường thôi.
"Chị dâu, người cứ để đó, em kêu người tới cho."
Triệu Cần lấy điện thoại ra bắt đầu gọi người, "Lão Hình, xuống bến phụ gỡ cá, nhanh lên." Lão Chu với Bành Lão Lục đến nhanh nhất, hai người ở ngay bến, nhận được điện thoại liền khóa sạp mà đến, không bao lâu thì Lão Hình cũng đến, Lão La cũng lo cân cá xong xuôi, cất xong phiếu của mình, liền chủ động lên thuyền phụ giúp.
Doãn Yêu Quân trong nhà cũng có một chiếc thuyền đánh cá, vừa mới cập bờ, thấy thuyền nhà Triệu Cần đông vui quá, hắn thở dài một hơi, lại thấy trên bờ Triệu An Quốc đang ngồi trên xe lăn, cảm thấy ánh mắt của ông cũng đang hướng về mình, hắn liền cúi gầm mặt xuống.
Khúc Anh nghe nói thuyền đánh cá của nhà mình cập cảng, cũng chạy xuống hỗ trợ lấy hàng, kết quả vừa ra bến tàu đã thấy một chiếc thuyền bên cạnh đang rất nhộn nhịp, tò mò hỏi một câu, "Chuyện gì vậy, sao chiếc thuyền kia nhiều người thế?"
Mấy bà cô hay nhiều chuyện bên cạnh giải thích cho nàng, "Thuyền nhà A Cần đi đánh cá, nghe nói trúng lớn nên phải kêu người xuống phụ gỡ cá, chậc chậc, thằng A Cần này làm ăn chăm chỉ, gặp may thì không ai bằng."
"Ta nghe nói toàn là hàng ngon có giá trị, chắc cũng được mấy ngàn cân ấy nhỉ, bán không cũng được hơn vạn bạc."
"Ai, người ta kiếm tiền sao dễ dàng vậy, mình cũng đều là dân Đào Hải cả mà người ta mua được xe mua được nhà lớn, người với người đúng là khác nhau."
"Nghe nói A Cần đặt một chiếc thuyền lớn gần trăm vạn rồi, vậy là phát tài to rồi."
"Lão Khúc, thấy vậy thì A Cần cũng đâu đến nỗi không xứng với con Na Na nhà bà nhỉ."
"Thằng A Cần này từ nhỏ đã lanh lợi, nhìn cái đám tụi nó mà xem, toàn người có đầu óc."
"Lão Khúc, nói đi nói lại thì A Cần cũng vẫn chưa có vợ, giờ hối hận..."
"Mắc cười, ta hối hận á, con gái ta muốn ở lại Kinh Thành chứ thèm gì nó!" Nói xong, cũng không lấy hàng nữa mà nghiêm mặt quay đầu đi thẳng về nhà.
Nhìn theo bóng lưng của bà ta, mấy người phụ nữ nhìn nhau cười.
"Chắc là hối hận đến điên rồi."
"Đáng đời, ai bảo bà ta với con gái coi thường người khác."
Bạn cần đăng nhập để bình luận